Quân Hôn Thập Niên 70: Nữ Phụ Được Phó Đoàn Trưởng Cưng Chiều Như Báu Vật - Chương 1: Xuyên Sách Thành Nhân Vật Quần Chúng

Cập nhật lúc: 03/05/2026 14:00

Khi Chúc An An vừa có ý thức, toàn bộ giác quan đều tập trung hết trên đỉnh đầu.

Trán đau, sau gáy cũng đau.

Trong cơn mơ màng, cô vẫn chưa nghĩ ra tối qua rốt cuộc mình đã ngủ với tư thế kiểu gì mà lại khiến cái đầu đau như b.úa bổ thế này.

Những âm thanh râm ran nhao nhao lại vang lên bên tai cô trước.

“Ây da! An nha đầu, cuối cùng cháu cũng tỉnh rồi!!”

“Chị!”

“Chị ơi hu hu hu hu hu…”

Chúc An An mở mắt ra.

Chúc An An lại nhắm mắt vào.

“Sao lại ngất đi rồi?”

“Để tôi đi gọi bác sĩ tới xem sao!”

“Chị ơi~”

……

Mấy người đứng trước giường bệnh có chút hoảng loạn, không ai chú ý tới mí mắt của người đang nhắm nghiền trên giường khẽ run rẩy.

Lúc này, tâm trạng của Chúc An An vô cùng phức tạp.

Trong đầu, những ký ức không thuộc về cô bắt đầu ùa về từng khung hình giống như đang chiếu phim, đó là cuộc đời của một cô gái 20 tuổi.

Đồng thời, đây cũng là nhân vật quần chúng chỉ được nhắc đến qua vài dòng ngắn ngủi trong cuốn tiểu thuyết mà tối qua cô vừa đọc.

Chúc An An không hiểu nổi, rõ ràng chỉ ngủ một giấc thôi, sao cô lại đột nhiên biến thành người khác rồi.

Nếu nói là đọc tiểu thuyết đến mức đột t.ử, xác suất chuyện này xảy ra với cô là rất thấp. Vốn dĩ cô là một bác sĩ đông y, bình thường sinh hoạt rất điều độ, nắm rõ tình trạng sức khỏe của bản thân như lòng bàn tay.

Hơn nữa, 10 giờ cô đã đi ngủ rồi, hoàn toàn không thức khuya.

Những chuyện không có đáp án đành phải gác lại trước. Vết thương ngoài da trên đầu cộng thêm việc dây thần kinh căng trướng do tiếp nhận quá nhiều thông tin khiến Chúc An An mở mắt ra cũng thấy khó khăn, nhưng những âm thanh ồn ào bên giường thì cô lại nghe rõ mồn một.

Qua vài phút, Chúc An An cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, từ từ mở đôi mắt ra.

Đập vào mắt là một bác sĩ đang vươn tay tới, đoán chừng là muốn vạch mí mắt cô ra xem. Thấy chủ nhân của mí mắt tự mở ra rồi, ông ấy lại rụt tay về.

“Tỉnh rồi à, có thấy chỗ nào đặc biệt khó chịu không? Có bị hoa mắt ch.óng mặt không?”, bác sĩ đ.á.n.h giá hỏi.

Mấy người bên giường trông rất muốn lên tiếng, nhưng e ngại bác sĩ đang kiểm tra nên lại nhịn xuống.

Chúc An An thành thật nói lại tình trạng cơ thể một lượt.

Bác sĩ lại kiểm tra thêm, cảm thấy không có vấn đề gì lớn bèn để lại một câu tiếp tục theo dõi rồi rời đi.

Đợi ông ấy vừa đi khỏi, 4 người bên giường liền xúm lại, cụ thể mà nói…

Là 2 người lớn, 2 đứa trẻ.

Ánh mắt Chúc An An di chuyển giữa 4 người, ký ức và hiện thực bắt đầu khớp với nhau.

Hai đứa trẻ chính là em trai và em gái của nguyên chủ, Chúc Nhiên Nhiên 8 tuổi và Chúc Vô Dạng 5 tuổi, tên cúng cơm là Tiểu Thạch Đầu.

Chúc Vô Dạng là trẻ sinh non, sợ nuôi không sống nổi nên bà nội trong nhà mới đặt cho cái tên này, bảo là tên xấu cho dễ nuôi.

Hai đứa trẻ mắt đỏ hoe, sưng húp như con ếch buồn bã, nhìn là biết đã khóc rất lâu.

Hai bên giường còn đứng 2 người phụ nữ trung niên, một người là bác gái cả của nguyên chủ - Lôi Tú Mẫn, người còn lại là vợ của đại đội trưởng - Hứa Lan Anh, đồng thời cũng là Chủ nhiệm Hội phụ nữ của Đại đội Thanh Đường.

Hứa Lan Anh nhìn cô gái nhỏ thoi thóp, mặt trắng bệch như tờ giấy trên giường, trong lòng thầm mắng một tiếng tạo nghiệt, nhưng ngoài miệng lại rất sảng khoái, mang đậm chất giọng oang oang và khí chất tiêu chuẩn của Chủ nhiệm Hội phụ nữ.

“An nha đầu, cháu cứ nghỉ ngơi cho khỏe đã, dưỡng thân thể cho tốt là quan trọng nhất. Cháu mà có mệnh hệ gì, Tiểu Nhiên với Tiểu Thạch Đầu biết làm sao.”

Theo lời bà ấy dứt, Chúc An An cảm nhận được tay mình bị hai lực đạo nắm c.h.ặ.t.

Hai đứa trẻ chen chúc nhau, mỗi đứa kéo một ngón tay của cô, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập sự ỷ lại và lo lắng, dường như sợ giây tiếp theo cô sẽ biến mất.

Chúc An An thầm thở dài trong lòng. Trong nguyên tác, chẳng phải nguyên chủ đã mất mạng trong vụ t.a.i n.ạ.n lần này sao, hai đứa trẻ trực tiếp trở thành trẻ mồ côi.

Hứa Lan Anh cũng không cần người đáp lời, lại tự mình nói tiếp: “Hai cái đứa ôn dịch kia đã bị tống vào Cục công an rồi. Lát nữa lúc về thím sẽ đi hỏi xem xử lý thế nào, khoản bồi thường cho cháu đảm bảo không thiếu một xu…”

Nói đến đây, người thím vốn luôn sảng khoái bỗng nhiên hơi ấp úng, lời đến khóe miệng muốn nói gì đó, rồi lại nuốt trở vào.

Bác gái cả Lôi Tú Mẫn ở bên cạnh, trên mặt cũng có chút mất tự nhiên.

Trong lòng Chúc An An biết rõ chuyện gì đang xảy ra, cũng không nói gì, chỉ gật đầu, trông rất ngoan ngoãn và đáng thương.

Hứa Lan Anh thở dài, chuyển chủ đề, lại trò chuyện phiếm thêm một lúc.

Thấy ở đây cũng không có việc gì cần bận rộn, Hứa Lan Anh dắt tay hai đứa trẻ, tỏ ý bà ấy sẽ về trước, ngày mai lại đến.

Để Lôi Tú Mẫn ở lại chăm sóc là được.

Hai đứa trẻ vốn dĩ chỉ đỏ hoe hốc mắt, vừa nghe nói phải đi, lập tức khóc thành hai người tuyết rơi lệ, từ kéo ngón tay chuyển sang ôm c.h.ặ.t cánh tay.

“Không đi! Cháu muốn ở lại canh chị.”

“Hu hu hu… Không muốn đi đâu.”

Hai đứa khóc đến mức những người ở mấy giường bệnh bên cạnh đều nhìn sang.

Hứa Lan Anh ngồi xổm xuống, hiếm khi kiên nhẫn dịu dàng: “Ngày mai thím lại đưa hai đứa tới. Hai đứa ở đây, An nha đầu còn phải phân tâm chăm sóc hai đứa, nghỉ ngơi cũng không yên, hai đứa nghĩ xem có đúng không? Không muốn chị mau khỏe lại sao? Ngày mai hai đứa tới, chắc chắn An nha đầu đã khỏe hơn nhiều rồi.”

Tiểu Thạch Đầu vẫn chưa nín khóc, đôi mắt đẫm lệ nhìn Chúc An An: “Chị ơi, ngày mai chị sẽ khỏe lại sao?”

Chúc An An đưa tay xoa cái đầu nhỏ thô ráp: “Đúng vậy, Tiểu Thạch Đầu ngoan, cứ ở tạm nhà thím Hứa trước, nói không chừng ngày mai chị có thể về nhà rồi.”

Tiểu Thạch Đầu gật gật đầu, “Em… nấc, em ngoan.”

Cậu bé nói xong, Chúc Nhiên Nhiên cũng quay đầu nhìn sang. Cô bé vốn dĩ tính tình bộp chộp, vô tư trong ký ức, lúc này trên mặt toàn là sự thấp thỏm lo âu.

Chúc An An cũng xoa đầu cô nhóc, dặn dò vài câu.

Nhận được sự an ủi, hai đứa trẻ mới ba bước quay đầu một lần, đi theo thím Hứa rời khỏi.

Để lại Lôi Tú Mẫn và Chúc An An, một người nằm một người ngồi, mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau không nói gì.

Lôi Tú Mẫn cựa quậy mất tự nhiên, sau đó đứng dậy nói: “Bác đi xem nhà ăn bệnh viện còn đồ ăn không, mua cho cháu ít cháo.”

Chúc An An gật đầu: “Làm phiền bác gái cả rồi.”

Đợi Lôi Tú Mẫn cũng đi ra ngoài, khu vực của Chúc An An coi như hoàn toàn yên tĩnh lại.

Chúc An An nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, suy nghĩ xem những ngày tháng tiếp theo phải sống thế nào.

Cuốn tiểu thuyết này rất dài, cô dành thời gian rảnh rỗi cưỡi ngựa xem hoa mất một tuần mới đọc xong, tối qua trước khi ngủ vừa mới đọc đến đại kết cục.

Truyện chủ yếu kể về câu chuyện của nữ thanh niên tri thức trọng sinh Nhiễm Linh Lung và nam chính Lương Tu Vĩ - con trai đại đội trưởng, một quân nhân chuyển ngành. Kiếp trước, Nhiễm Linh Lung là thanh niên tri thức ở Đại đội Thanh Đường.

Điểm thanh niên tri thức thị phi chẳng kém gì trong thôn, đủ thứ chuyện mài mòn khiến cô ấy không thể đến được với Lương Tu Vĩ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Quân Hôn Thập Niên 70: Nữ Phụ Được Phó Đoàn Trưởng Cưng Chiều Như Báu Vật - Chương 1: Chương 1: Xuyên Sách Thành Nhân Vật Quần Chúng | MonkeyD