Quân Hôn Thập Niên 70: Nữ Phụ Được Phó Đoàn Trưởng Cưng Chiều Như Báu Vật - Chương 128: Mời Khách Ăn Cơm
Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:38
Thư Quang Diệu vùng khỏi tay mẹ mình: “Đúng thế! Con lại không nói chuyện, họ gọi điện thoại xong, con còn phải dẫn em gái Nhiên Nhiên đến căn cứ bí mật của con nữa.”
Chúc Nhiên Nhiên vừa nghe thấy lời này liền sửa lại: “Chị đã nói chị lớn hơn em, em phải gọi chị là chị.”
Thư Quang Diệu nói có sách mách có chứng: “Nhưng mà em cao hơn chị!”
Chúc Nhiên Nhiên: “Em là con trai đương nhiên cao hơn chị rồi, sinh nhật chị sớm hơn em, chị chính là lớn hơn em.”
Thư Quang Diệu hừ một tiếng: “Chị không làm em gái em, em sẽ không dẫn chị đến căn cứ bí mật của em nữa.”
Chúc Nhiên Nhiên cũng hừ lại: “Không dẫn thì thôi!”
Thư Quang Diệu phồng má tức giận, để lại một câu nói kinh điển khi trẻ con cãi nhau: “Em không chơi với chị nữa.”
Nói xong liền chạy tót vào trong nhà.
Tiểu Thạch Đầu nhìn trái nhìn phải, nghĩ mãi không hiểu tại sao lại cãi nhau, dù sao mặc kệ ai lớn hơn, cậu bé đều là em trai.
Chúc Nhiên Nhiên cũng xoay người trốn ra sau lưng Chúc An An: “Không chơi thì không chơi!”
Để lại mấy người lớn đứng tại chỗ nhìn mà buồn cười, Lâm Hữu Dao nhìn cũng không thèm nhìn đứa con trai đã chạy vào trong nhà, cứ đứng đó nói chuyện với Chúc An An 2 câu, cuối cùng vẫn là thấy thời gian không còn sớm nữa mới quay người vào nhà.
---
Phòng truyền đạt.
Tần Áo gọi điện thoại qua trước, bên trong một lúc lâu sau mới truyền đến giọng nói của mẹ ruột mình, ngay sau đó Chúc An An cách ống nghe cũng nghe thấy tiếng la hét ầm ĩ của Tần Song: “Anh anh anh! Chị dâu con đến chưa?”
Tần Áo đưa điện thoại qua, Chúc An An nhận lấy: “Nói to thế, em thi đỗ rồi à?”
Giọng điệu Tần Song vô cùng hưng phấn: “Sao chị dâu biết hay vậy! Hôm qua vừa mới dán thông báo, em thi được hạng 2, vị trí này của bọn em tuyển 3 người cơ, sau này em chính là cán bộ tuyên truyền rồi!!”
Trong lòng Chúc An An cũng rất vui mừng: “Chúc mừng nhé, cán bộ Tần.”
Tần Song hét lên a a: “A a a a a sao mà nghe êm tai thế, chị dâu chị gọi lại lần nữa đi.”
Chúc An An hùa theo: “Cán bộ Tần, sau này phải làm việc cho tốt đấy nhé.”
Tần Song cười hì hì: “Chị dâu chị đúng là chị dâu ruột của em! Em quyết định rồi, tháng lương đầu tiên của em sẽ giữ lại cho chị, đến lúc đó mừng tuổi cho mấy đứa cháu trai của em.”
Chuyện còn chưa thấy bóng dáng đâu, Chúc An An bật cười: “Thế thì cũng đâu phải cho chị.”
Tần Song chậc một tiếng: “Tiền mừng tuổi của trẻ con, làm mẹ không phải đều phải thu lại hết sao?”
Nghe có vẻ rất có lý, Chúc An An chấp nhận phong bao lì xì đã được đặt trước này.
Có bài học về khoản cước điện thoại đắt đỏ hơn 5 tệ lần trước, lần này khi điện thoại chuyển đến tay Nguyễn Tân Yến, chưa nói được mấy câu đã cúp máy.
Mục đích chính của việc gọi điện thoại cũng chỉ là muốn biết người đã đến nơi an toàn hay chưa, những chuyện linh tinh khác có thể nói trong thư.
---
Sau khi về nhà, 2 đứa nhỏ lại chơi cùng với mấy đứa trẻ nhà họ Thư bên cạnh, thời gian cãi nhau còn chưa quá nửa tiếng.
Chúc An An không quản bọn trẻ chạy đi đâu, ở nhà chuẩn bị chuyện mời người ta ăn cơm, hôm qua Tần Áo nói với người ta là buổi tối, cho nên thời gian vẫn còn rất dư dả, có thể từ từ làm.
Trong nhà có rất nhiều đồ ăn có sẵn, thịt chỗ cô có, thịt lợn, thỏ rừng, gà rừng các loại, đều có tích trữ một ít.
Lúc Tần Áo đang xử lý thịt, Chúc An An liền chạy ra ngoài sân xem xét.
Khoảng sân được Tần Áo dọn dẹp rất tốt, bên trái là vườn rau và chỗ nhốt gà con, có 2 con, vẫn chưa lớn.
Bên phải là giếng khoan, ấn xuống là có thể ra nước, tiện lợi hơn nhiều so với việc gánh nước trước đây, tiếp đó là ổ của Tiểu Lang, còn có cây sào dựng lên để phơi quần áo.
Dưa chuột và cà chua trong vườn rau đều đã chín, đậu đũa cũng non mơn mởn, còn có ớt đỏ ch.ót, có lẽ là do bên này khá ẩm ướt, khẩu vị nhìn chung thiên về cay, loại ớt này cũng là loại rất cay.
Kiểm kê xong đồ đạc, trong lòng Chúc An An đại khái đã có tính toán, liền lên thực đơn trong đầu.
Đợi đến buổi chiều, 2 đứa nhỏ không sang nhà bên cạnh chơi nữa, mà ở nhà giúp rửa rau nhóm lửa.
Trong sân thỉnh thoảng lại truyền ra từng đợt mùi thơm nức mũi, khiến cho mấy nhà hàng xóm xung quanh liên tục thò đầu ra nhìn, còn chụm lại thì thầm to nhỏ, xem ra Tần phó đoàn trưởng này không chỉ nhìn trúng người ta xinh đẹp, mà có khi còn nhìn trúng tài nấu nướng của người ta nữa.
À đúng rồi, còn là một học sinh cấp 3 có văn hóa nữa chứ.
Chậc, Tần phó đoàn trưởng này cũng biết chọn vợ thật đấy!
Khi một món ăn nữa vừa ra lò, Tào Anh Nghị xuất hiện ở cửa viện, đi cùng còn có Đoàn trưởng Đoàn 5 Lạc Nguyên Lượng và Đoàn trưởng Đoàn 6 Thư Quốc Hào, cùng với mấy vị Doanh trưởng, Phó doanh trưởng cấp dưới.
Còn chưa nhìn thấy người, giọng nói của Tào Anh Nghị đã vang lên trước: “Em dâu, em cũng khách sáo quá rồi, làm bừa vài món là được rồi mà.”
Mấy người trên tay đều xách theo chút đồ, còn có 2 quả dưa hấu lớn.
Có lẽ là vì hôm nay vừa gọi điện thoại, Chúc An An vừa nghe thấy âm thanh này, không hiểu sao lại nhớ tới Tần Song, cô nhóc đó cũng mỗi lần chưa thấy người đâu, giọng nói đã vang lên trước rồi.
Chúc An An vừa định đi ra ngoài, Tần Áo đã bưng một đĩa thức ăn ra ngoài, đi được nửa đường trực tiếp đưa cho Tào Anh Nghị: “Bưng ra ngoài đi.”
Tào Anh Nghị chậc một tiếng: “Tôi vừa mới bước vào cửa đã sai tôi làm việc, không phải nên mời tôi ngồi sao?”
Tiểu Thạch Đầu lúc này đã không còn phụ giúp trong bếp nữa, vừa thấy trong nhà có khách đến, liền ngoan ngoãn bê ghế: “Các chú ngồi đi ạ.”
Tào Anh Nghị đặt đĩa thức ăn xuống, ngồi xổm trước mặt Tiểu Thạch Đầu, ‘ái chà’ một tiếng, cười giống như một ông chú quái dị: “Nhóc con cháu tên là gì vậy?”
Tiểu Thạch Đầu vẫn muốn đi bê ghế, nghe thấy lời này đành phải dừng lại: “Cháu tên là Thạch Đầu.”
Tào Anh Nghị cười xoa đầu cậu bé: “Thạch Đầu à, không có tên thật sao?”
Tiểu Thạch Đầu mang vẻ mặt ‘người làm sao có thể không có tên thật’, nhưng cũng không nói gì, chỉ gật gật đầu: “Có ạ, tên thật của cháu là Chúc Vô Dạng.”
Tào Anh Nghị lại xoa đầu cậu bé: “Đúng là một cái tên hay, vậy chú hỏi cháu nhé, cháu gọi lão Tần là anh rể, chú trạc tuổi cậu ấy, cháu có phải nên gọi chú là anh không?”
Tiểu Thạch Đầu là một đứa trẻ lương thiện, cậu bé nhìn người lớn rõ ràng là già hơn anh rể mình một chút đang đứng trước mặt mà không nói gì, chỉ cười với người ta.
Vai Tào Anh Nghị bị Tần Áo vỗ một cái: “Biết xấu hổ chút đi.”
Tần Áo nói xong liền lau mồ hôi cho cậu bé: “Không cần để ý đến chú ấy, đầu óc chú ấy có vấn đề, đi tìm chị cháu đi.”
Đôi chân ngắn củn của Tiểu Thạch Đầu lạch bạch chạy đi mất.
Tào Anh Nghị ‘hắc’ một tiếng: “Ai đầu óc có vấn đề, lão Tần cậu lại đi bêu rếu tôi trước mặt trẻ con như thế à!”
Lạc Nguyên Lượng sáp lại gần: “Nói không phải sự thật sao? Sao gọi là bêu rếu được.”
