Quân Hôn Thập Niên 70: Nữ Phụ Được Phó Đoàn Trưởng Cưng Chiều Như Báu Vật - Chương 150: Tần Áo Khoe Tin Vui Và Tào Anh Nghị Sốt Ruột

Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:41

Tào Anh Nghị đứng cạnh anh liếc mắt: “Cậu lấy nhiều thế làm gì? Lãng phí lương thực là đáng xấu hổ đấy nhé!”

Tần Áo bưng âu cơm, khuôn mặt rất bình thản, nhưng giọng điệu lại không khống chế được mà cao lên: “Vợ tôi có t.h.a.i rồi, chắc sẽ ăn nhiều hơn một chút.”

Tào Anh Nghị - một người đã ngoài ba mươi mà vẫn độc thân, nhất thời không phản ứng kịp, theo bản năng thuận miệng hỏi: “Có cái gì cơ?”

Lời nói không qua não vừa dứt, anh ta lập tức phản ứng lại, giọng điệu kinh ngạc rất lớn: “Em dâu có t.h.a.i rồi á? Cậu sắp làm bố rồi á?!”

Hai mắt Tào Anh Nghị cũng trợn trừng.

Tần Áo liếc anh ta một cái, áp dụng luôn câu nói hôm qua của vợ mình: “Bất ngờ thế làm gì? Chuyện này chẳng phải là sớm muộn sao?”

Vợ chồng son mới cưới có con, quá bình thường.

Tào Anh Nghị đương nhiên là bất ngờ rồi!! Còn bất ngờ đến mức hơi không thể chấp nhận được!

Phải biết rằng, một năm trước hai người họ vẫn còn là những người bạn đồng hành tốt trong đội ngũ khó lấy vợ cơ mà.

Chớp mắt một cái, người bạn đồng hành cũ đã vượt anh ta hai bậc lớn, nhảy cóc luôn hai cấp, vợ có rồi con cũng có rồi, còn anh ta thì ngay cả bóng dáng đối tượng cũng chưa thấy đâu.

Đã thế những người nghe thấy xung quanh còn đổ thêm dầu vào lửa, trước tiên là nói một tràng lời chúc mừng với Tần Áo.

Sau đó lại tiện tay vỗ vai Tào Anh Nghị: “Nhanh lên chút đi lão Tào, cậu đừng để đến lúc con lão Tần biết đi mua nước tương rồi mà cậu vẫn còn ế đấy.”

“Ha ha ha ha ha cảm giác lão Tào không phải là không có khả năng này đâu.”

Tào Anh Nghị hất hết những bàn tay trên vai mình xuống: “Cút cút cút, không nói được câu nào dễ nghe à?! Sáng sớm ngày ra, toàn nói cái gì đâu không! Sáng nay chưa đ.á.n.h răng à?!”

Là anh ta không muốn tìm sao?! Là chưa tìm được người phù hợp đấy chứ!!

Tùy tiện chắp vá một người, thế chẳng phải là làm khó mình cũng làm khó nữ đồng chí người ta sao?!

Sống qua ngày đương nhiên phải sống sao cho hòa thuận vui vẻ rồi, nói chuyện không hợp nhau thì sao gọi là sống qua ngày được?

Đợi mọi người xung quanh tản ra một chút, Tào Anh Nghị liếc Tần Áo một cái: “Lão Tần, cậu không phúc hậu!”

Tần Áo tỏ vẻ mình không gánh cái nồi này: “Liên quan quái gì đến tôi.”

Tào Anh Nghị tâm trạng không mấy tốt đẹp bưng cơm đi về, kết quả nửa đường lại nhìn thấy đứa con nhà Chính ủy cũng đến lấy cơm.

Mắt Tào Anh Nghị sáng lên: “Mạnh Tiểu Tứ, mẹ cháu có nhà không?”

Anh ta đã lâu lắm rồi không đi làm phiền chị Lục, bây giờ chắc phải quản anh ta rồi chứ?

Mạnh Tiểu Tứ dừng bước: “Chú Tào.”

Tào Anh Nghị cười như một ông chú quái dị: “Đừng chú với chắt nữa, giờ này mẹ cháu có nhà không?”

Mạnh Tiểu Tứ ngửa cái đầu nhỏ lên, đứa trẻ rất thành thật: “Trước đây mẹ cháu bảo, nếu chú hỏi thì mẹ không có nhà.”

Tào Anh Nghị: “…………”

Mọi người xung quanh nghe thấy cười ngặt nghẽo.

“Ha ha ha ha ha chị dâu đây là sợ cậu rồi!”

“Lần trước tôi còn thấy chị Lục vừa thấy lão Tào là rẽ ngoặt sang hướng khác cơ.”

“Lão Tào, cậu đừng làm khó chị dâu nữa.”

…………

Mọi người cười vui vẻ, nhưng niềm vui nỗi buồn của con người không tương thông, Tào Anh Nghị chỉ cảm thấy các chiến hữu của mình rất ồn ào.

Tần Áo vỗ vỗ vai anh ta: “Nghĩ thoáng chút đi, có thể chỉ là duyên phận chưa tới thôi.”

Tới rồi là có thể nhảy cóc hai cấp luôn.

Tào Anh Nghị hoàn toàn không được an ủi, bây giờ anh ta chỉ muốn được yên tĩnh.

Tần Áo cũng không quản nữa, trong nhà còn vợ con đang đợi anh mang cơm về.

Lúc này Chúc An An đã dậy rồi, đang cùng hai đứa trẻ ngồi rửa mặt ngoài sân, rửa xong lại cho gà ăn, cho ch.ó ăn.

Hai con gà con đã lớn rồi, chỉ là chắc phải một thời gian nữa mới đẻ trứng được.

So với hai con gà mái già họ nuôi ở đại đội trước đây thì trông có vẻ kém hơn một chút, dù sao cũng không có sâu cho chúng ăn nữa, Thạch Đầu phải đi học, không còn là cậu nhóc ngày nào cũng cầm cái xẻng nhỏ ra ngoài đào sâu nữa rồi.

Tần Áo bưng cơm bước vào cửa, nghe thấy tiếng động Chúc An An quay đầu lại, nhìn lượng cơm nhiều hơn mọi khi một chút, hỏi: “Sao anh lấy nhiều thế?”

Tần Áo vừa đi vừa nói: “Có bao nhiêu đâu, sợ em ăn không no.”

Chúc An An: “…………”

Vậy là một lần m.a.n.g t.h.a.i ngốc ba năm, người ngốc là đàn ông trong nhà đúng không?

Đứa trẻ đó đâu phải hôm qua mới dọn vào bụng cô, đâu thể vì vừa xác nhận mà lượng cơm ăn vọt lên ngay được.

Như biết vợ mình đang nghĩ gì, Tần Áo vừa bày bát đũa vừa nói: “Ăn được bao nhiêu thì ăn, ăn không hết anh ăn, không lãng phí đâu.”

Anh chỉ là hơi không khống chế được tâm trạng kích động thôi.

Tiểu Thạch Đầu rõ ràng có cùng mạch não với Tần Áo, kéo tay Chúc An An: “Chị phải ăn nhiều một chút, cháu ngoại cũng phải ăn nữa.”

Chúc An An nắn nắn khuôn mặt vẫn còn phúng phính mỡ trẻ con của cậu nhóc: “Ngoan nào, cháu ngoại của em chưa ăn được đâu.”

Chúc Nhiên Nhiên vẻ mặt như mình rất hiểu biết: “Nó phải lớn lên mới ăn được, bụng chị còn chưa nhô lên mà, đợi nhô to lên rồi thì nó mới ăn được.”

Tiểu Thạch Đầu cảm thấy rất có lý: “Đến lúc đó em sẽ lấy tiền tiêu vặt của em mua kẹo cho nó ăn.”

Chúc An An bị chọc cười, quả nhiên ăn nhiều hơn một chút, chỗ còn thừa ăn không hết, Tần Áo bao thầu toàn bộ.

Lúc bữa sáng sắp kết thúc, trong lúc trò chuyện Chúc An An lộ vẻ mặt như nhớ ra điều gì đó: “Có phải nên viết thư cho mẹ báo một tiếng không? Hay là gửi điện tín?”

Tuy sau khi họ kết hôn, mẹ chồng cô chưa bao giờ giục giã, nhưng có thể thấy bà rất mong đợi, có tin vui rồi đương nhiên cũng phải báo cho gia đình một tiếng.

Tần Áo gật đầu: “Viết thư đi.”

Chúc An An dọn dẹp bát đũa đã trống không: “Anh viết hay em viết?”

Tần Áo đưa bát đũa trong tay qua: “Chắc mẹ muốn xem em viết hơn.”

Con bé Tần Song đã không dưới một lần than phiền thư anh viết khô khan rồi.

Chúc An An cười: “Biết thế sao mỗi lần anh không viết nhiều thêm một chút.”

Tần Áo trầm giọng: “Đã viết rất nhiều rồi.”

Chúc An An lộ vẻ mặt biết ngay sẽ như vậy, so với nói thì người này thích dùng hành động để thể hiện tình cảm hơn.

Dùng lời của đời sau mà nói thì là, hỏi han ân cần không bằng gửi một khoản tiền lớn.

Mỗi lần thư viết chẳng được mấy câu, nhưng đồ ăn đồ dùng và tiền phiếu thì chưa bao giờ gửi thiếu.

Chủ trương chính là một sự đáng tin cậy.

Dọn dẹp xong, người đi học đi học, người đi làm đi làm.

Chúc An An đến trạm y tế đúng giờ, buổi sáng không có ai đến khám bệnh, cứ thế nhàn nhã trôi qua.

Buổi trưa lúc về, đi ngang qua nhà Lâm Hữu Dao, thấy Đường Tiểu Hạ cũng đang đứng nói chuyện trong sân nhà chị ấy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.