Quân Hôn Thập Niên 70: Nữ Phụ Được Phó Đoàn Trưởng Cưng Chiều Như Báu Vật - Chương 196: Mua Đồ Cho Con Và Đêm Trước Khi Chia Xa
Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:46
Đợi đến khi trời lạnh phơi không ấm nữa, đứa trẻ cứ tè hay ị là phải giặt, 1 chiếc phích nước nóng căn bản là không đủ dùng.
Tần Áo cười một tiếng: “Vậy thì lấy 1 cái.”
Lấy phích nước xong, Chúc An An lại muốn đan mũ nhỏ cho Tiểu Thuyền, sợ mùa đông gió lùa vào đầu con, thế là cô lại mua thêm mấy cuộn len.
Mua len xong lại nhìn thấy đồ chơi nhỏ, mua linh tinh một hồi, toàn là đồ của Tiểu Thuyền.
Chúc An An chậc lưỡi mấy tiếng: “Nuôi 1 đứa trẻ cũng tốn tiền gớm.”
Tần Áo dùng giọng điệu đứng đắn đáp: “Ghi vào sổ cho nó, để sau này bắt nó trả.”
Câu nói đùa không đứng đắn này khiến hai nhân viên bán hàng đều phải liếc nhìn sang bên này mấy lần, Chúc An An không nhịn được bật cười thành tiếng: “Ý kiến này không tồi.”
Nói nói cười cười một lúc, Chúc An An cũng mua xong đồ.
Lúc về, trên xe treo lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ, Chúc An An cũng xách theo không ít.
Đợi đến khi về tới khu tập thể đã là hơn 4 giờ chiều, Chúc An An nhảy xuống xe đạp, vòng ra phía trước lấy đồ đang treo.
Trong lúc xoay người, khóe mắt cô liếc thấy bên lối đi nhỏ có 1 bé gái đang ngồi xổm, trông khoảng chừng 3 tuổi.
Có lẽ nhận ra Chúc An An đang nhìn mình, ánh mắt cô bé nhìn sang có chút rụt rè, sợ sệt.
Chúc An An còn chưa kịp nở nụ cười thân thiện, bé gái đã chạy tót vào nhà Đoàn trưởng Thư ở sát vách.
Chúc An An vừa định hỏi Tần Áo xem đó là con cái nhà ai, thì giọng của Tần Song từ trong sân đã vọng ra: “Anh chị về rồi à! Sáng nay Tiểu Thuyền quấy một lúc, chắc là chưa từng xa chị lâu như vậy.”
Cô ấy vừa nói vừa giúp xách đồ: “Sao anh chị mua nhiều thế?”
Chúc An An: “Ai mà biết được, lúc chị định thần lại thì đã nhiều thế này rồi, Tiểu Thuyền giờ ngủ rồi à?”
Tần Song gật đầu: “Ngủ rồi ạ, hôm nay uống 4 lần sữa bột, lần buổi trưa sống c.h.ế.t không chịu uống, cũng không biết là gắt ngủ hay là nhớ chị nữa?”
“Dù sao thì trong lúc cái khó ló cái khôn, em lôi 1 bộ quần áo chị vừa thay ra mặc vào, hì, chị đoán xem thế nào? Chưa đầy 1 phút thằng bé đã không quấy nữa.”
Chúc An An cũng nhớ con muốn c.h.ế.t, buổi sáng thì chưa thấy gì, buổi chiều cứ luôn lo lắng không biết con có khóc hay không.
Sau khi đặt đồ xuống, Chúc An An liền đi thẳng đến chỗ Tiểu Thuyền, cục cưng nhỏ xíu nằm đó ngoan ngoãn, đáng yêu vô cùng.
Chúc An An không nhịn được hôn lên má con mấy cái.
Đợi đến khi cô từ trong phòng đi ra, đồ đạc mua về đã được sắp xếp xong xuôi.
Chúc An An tùy ý trò chuyện: “Lúc nãy vừa về em thấy ngoài lối đi có 1 cô bé lạ mặt đang ngồi xổm, con nhà ai thế anh? Hôm nay trong khu tập thể có người nhà đến thăm à?”
Tần Song hất cằm: “Đến từ sáng nay, nghe nói là cháu gái của chị dâu Lâm sát vách.”
Chúc An An lặp lại: “Cháu gái?”
Tần Song bổ sung thêm: “Không phải cô bé đó, mà là mẹ của cô bé, mẹ cô bé là cháu gái của chị dâu Lâm, hình như là đến ở nhờ thì phải.”
Chúc An An ‘ồ’ lên 1 tiếng, cũng không quá để tâm.
Cũng không biết là do họ nói chuyện to quá hay sao mà Tiểu Thuyền hừ hừ mấy tiếng rồi tỉnh giấc.
Chúc An An lấy khăn mặt lau cho con xong, vội vàng bế lên cho b.ú, hơn nửa ngày không cho b.ú, cô cũng thực sự thấy hơi căng tức.
Thời gian hai mẹ con âu yếm trôi qua rất nhanh, chớp mắt trời đã tối.
Ngày hôm sau trời đổ mưa nhỏ, ngày 12 tháng 8 là ngày mốt, cũng chỉ còn 2, 3 ngày nữa.
Nguyễn Tân Yến bận rộn hơn hẳn, người làm bề trên lúc nào cũng có đủ thứ không yên tâm về con cái.
Ngoài việc phải thu dọn hành lý để rời đi, bà còn luôn muốn làm thêm cho Tiểu Thuyền vài bộ quần áo, đôi giày.
Đồng thời điều này cũng có nghĩa là, Tần Song và Tào Anh Nghị sắp phải xa nhau 1 thời gian.
Mới quen nhau chưa được bao lâu, kết hôn cũng không thể nhanh như vậy, Tần Song chắc chắn là phải về, cô ấy còn có công việc nữa, sau này tính toán thế nào, công việc bán đi hay ra sao thì còn phải xem xét.
Hơn nữa muốn nhận giấy đăng ký kết hôn cũng phải có giấy giới thiệu của đại đội mới được, lúc đến đây cũng đâu ngờ lại tìm được đối tượng, ai lại đi xin loại giấy giới thiệu này chứ.
Chúc An An vừa giúp thu dọn đồ đạc vừa cảm nhận sâu sắc được cặp tình nhân trẻ này càng lúc càng dính lấy nhau hơn.
Tào Anh Nghị cứ huấn luyện về là chạy tót sang bên này, dáng vẻ kia trông như hận không thể cùng Tần Song đi về luôn vậy.
Thực ra Chúc An An cũng rất lưu luyến, liên lạc không thuận tiện, lần chia xa này ít nhất cũng phải hơn 1 năm mới có thể gặp lại.
Đợi đến Tết năm nay, Tiểu Thuyền còn nhỏ như vậy, chắc chắn là không thể về được, muốn về cũng phải đợi sang năm.
Tối ngày 11 tháng 8.
Trong phòng ngủ, Tiểu Thuyền đã ngủ say.
Đèn đã tắt, Chúc An An có chút đa sầu đa cảm nên không buồn ngủ, lật người 2 cái thì bị Tần Áo kéo vào trong lòng ôm lấy.
Tần Áo xoa xoa cái đầu đang rúc ở hõm vai mình: “Không ngủ được à?”
Chúc An An gật đầu: “Hơi hơi, trước đây mỗi lần anh về thăm nhà rồi lại rời đi, tối hôm đó anh có phải cũng không ngủ ngon không?”
Tần Áo: “Ừ.”
Chúc An An thở dài 1 hơi: “Cũng không biết mẹ và mọi người đã ngủ chưa?”
Chưa đợi Tần Áo lên tiếng, Chúc An An nhớ ra điều gì đó lại nói: “Anh Tào sát vách chắc chắn là chưa ngủ.”
Đâu chỉ là chưa ngủ.
Thực tế là, Chúc An An và Tần Áo dù sao cũng có 2 người để ôm ấp lẫn nhau.
Còn những người chưa kết hôn lại không nỡ xa người yêu, thì chỉ có thể ôm chăn mà khóc hu hu thôi.
Ngày 12 tháng 8, trời nắng.
Có lẽ do 2 ngày trước có mưa nhỏ, nên bầu trời trong xanh thăm thẳm.
Đẹp thì đẹp thật, nhưng mà nóng không chịu nổi.
Tối qua Chúc An An vốn dĩ đã ngủ muộn hơn bình thường 1 chút, nửa đêm còn bị nóng tỉnh 1 lần.
Khó khăn lắm mới ngủ lại được, Tiểu Thuyền lại hừ hừ tỉnh giấc, cô lại phải bò dậy cho con b.ú, lăn lộn một hồi, sáng nay cô đã thành công dậy muộn.
Bên ngoài phòng ngủ ríu rít tiếng nói chuyện, nghe là biết những người khác trong nhà đều đã dậy hết rồi.
Chúc An An vừa mở cửa bước ra thì chạm mặt Tần Song cũng vừa từ trong phòng đi ra.
Tần Song ghé đầu sát vào Chúc An An, trêu chọc: “Chị An An, quầng thâm mắt của chị rõ quá rồi đấy, tối qua có phải không nỡ xa em nên không ngủ được không?”
Giọng điệu Chúc An An bình tĩnh nhưng mang theo ý cười: “Thời gian ngủ được chắc chắn vẫn nhiều hơn anh Tào sát vách 1 chút.”
Có không nỡ đến mấy cũng không thể mãnh liệt bằng 2 người mới yêu đang dính nhau như sam được.
Vừa dứt lời, Tần Áo và Tào Anh Nghị vừa vặn kết thúc buổi huấn luyện sáng bước vào.
Tào Anh Nghị cười nói: “Em dâu hiểu anh!”
Tần Song lườm anh ta 1 cái, ánh mắt 2 người lại bắt đầu dính c.h.ặ.t lấy nhau.
Chúc An An xoa xoa cánh tay, nhường lại không gian cho đôi tình nhân trẻ.
