Quân Hôn Thập Niên 70: Nữ Phụ Được Phó Đoàn Trưởng Cưng Chiều Như Báu Vật - Chương 226: Chuẩn Bị Đón Giao Thừa
Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:48
Dứt lời, cô nhìn cây trâm khá đẹp này, không ngờ đã 3 năm rồi, thời gian trôi qua thật nhanh.
Tuy nhiên...
Chúc An An hồ nghi nhìn Tần Áo:"Có phải anh rảnh rỗi không có việc gì làm mới nhớ ra không?"
Trước đây cũng chưa từng tổ chức, chỉ đến sinh nhật mới làm cho có lệ 1 chút.
Bị nói trúng tim đen, Tần Áo đưa tay sờ sờ mũi.
Chúc An An phì cười:"Còn tốt hơn em, em còn chẳng nhớ ra, năm sau em sẽ chuẩn bị quà cho anh."
Thỉnh thoảng lãng mạn 1 chút cũng được mà.
Kết quả giây tiếp theo, eo cô đã bị ôm lấy, hơi nóng phả bên tai:"Không cần quà, anh muốn thứ khác."
Chúc An An:"..............."
Lãng mạn cái quỷ gì, trong đầu người đàn ông đã nhịn cả tuần này chỉ có mấy chuyện đó thôi.
Dù sao cũng e ngại trong nhà còn có nhiều người, Chúc An An khẽ giãy giụa 1 chút:"Cửa cửa cửa..."
Tần Áo thì thầm:"Cài chốt rồi."
Chúc An An mơ màng bị đưa vào căn nhà cũ, lờ mờ cảm thấy hình như mình đã quên mất chuyện gì đó.
Khoảng 20 phút sau.
Chơi đùa với bà nội chán chê, Tiểu Thuyền muốn tìm bố mẹ bèn đứng trước cửa đẩy đẩy... rồi lại đẩy đẩy.
Tiểu Thuyền:"?????"
Sao đẩy không ra nhỉ?
Đối với động tĩnh nhỏ xíu truyền đến từ ngoài cửa, Chúc An An đang mơ màng trong căn nhà cũ vẫn nghe thấy.
Đôi mắt đang đê mê nháy mắt tỉnh táo lại 3 phần, cô đã bảo là cô quên mất cái gì mà.
Cậu con trai mập mạp vẫn còn ở bên ngoài!!!
Chúc An An đẩy đẩy người đang đè trên người mình, giọng nói đứt quãng:"Tiểu, Tiểu Thuyền..."
Người đàn ông đang lúc hưng phấn sao có thể dừng lại được, thuận thế ôm c.h.ặ.t vợ hơn 1 chút, giọng khàn khàn:"Mặc kệ con."
Quả thực là không cần quản, bên ngoài Nguyễn Tân Yến chậm chạp nhận ra điều gì đó, khóe mắt khẽ giật giật, bước tới bế Tiểu Thuyền lên:"Hôm nay cục cưng ngủ với bà nội có được không?"
Tiểu Thuyền lập tức nắm bắt được từ khóa:"Ngủ~"
Nói rồi cậu bé còn chỉ chỉ vào trong nhà, cũng không biết là đang nói cậu bé muốn vào trong ngủ, hay là đang hỏi cặp bố mẹ vô lương tâm kia đã ngủ chưa?
Nguyễn Tân Yến bế cháu đi về phòng mình:"Đúng rồi, ngủ với bà nội."
Tiểu Thuyền thực sự rất dễ dỗ, Nguyễn Tân Yến lấy 1 món đồ chơi trước kia của Thổ Đản ra, cậu bé lập tức quên béng chuyện tìm bố mẹ, chơi đùa 1 lúc rồi uống cạn sữa bột, rúc vào chăn của bà nội ngủ thiếp đi.
1 đêm ngon giấc, chỉ là ngày hôm sau Chúc An An đối mặt với mẹ chồng có chút xấu hổ, không nhịn được lườm người đàn ông nào đó mấy cái.
Tần Áo lặng lẽ đón nhận ánh mắt của vợ, quả thực là anh phán đoán sai lầm.
Trước đó mẹ anh và nhóc con ở trong phòng lâu như vậy không ra, anh cứ tưởng đứa trẻ đã ngủ rồi.
So với sự xấu hổ nho nhỏ của Chúc An An, Nguyễn Tân Yến là người từng trải nên rất bình tĩnh, nên làm gì thì làm nấy.
Tiểu Thuyền cũng gần như quên sạch chuyện bị bố mẹ vứt ra sau đầu, vừa ngủ dậy đã rúc vào lòng Chúc An An, ra sức cọ cọ vào người mẹ.
Hôm nay trời hửng nắng 1 chút, bên ngoài có trẻ con chạy nhảy, người lớn cũng ra ra vào vào đi công xã chuẩn bị đồ tết.
Chúc An An nhìn sắc trời, dự định cũng đi công xã 1 chuyến, lấy bưu kiện gửi về, nhân tiện đến nhà Quan Phi Ứng chúc tết luôn.
2 ngày trước lúc về thì trời đã tối, đến nhà người ta không tiện.
Hôm nay vừa hay, coi như chúc tết sớm, vốn dĩ kỳ nghỉ của Tần Áo cũng chẳng dài, đi thăm hỏi 1 số bạn học bạn bè trước tết cũng giống nhau cả.
Ăn sáng xong, chẳng mấy chốc, Thạch Đầu, Tiểu Nhiên, Thổ Đản và Đậu T.ử trong nhà đều chạy ra ngoài chơi.
2 ngày nay, cô bạn thân Thúy Cúc của Tiểu Nhiên ngày nào cũng đến tìm cô bé, 2 cô bé chụm đầu vào nhau cũng không biết đang rầm rì chuyện gì, tóm lại là mang dáng vẻ có nói mãi cũng không hết chuyện.
Hơn 2 năm xa cách không hề ảnh hưởng đến tình cảm chị em của họ, lúc thu dọn hành lý trước khi về, Chúc An An đã nhìn thấy, hình như Tiểu Nhiên còn lấy tiền tiêu vặt mua dây buộc tóc mới cho Thúy Cúc.
Thạch Đầu cũng chạy đông chạy tây với bọn Thiết Đản, Thiết Đản cao lên không ít, trông càng thêm lanh lợi, khỏe mạnh.
Tiểu Thuyền vì mặc áo ấm dày cộp chạy không nổi, tuổi lại nhỏ nên được Nguyễn Tân Yến bế đi chơi quanh xóm.
Trong nhà nhất thời chỉ còn lại Chúc An An và Tần Áo chuẩn bị ra ngoài.
Nghĩ đến việc thời gian ở bên ngoài chắc sẽ không ngắn, Chúc An An mặc thêm 1 chiếc áo len bên trong chiếc áo bông lớn, lúc Tần Áo dắt xe đạp ra, Chúc An An bước nhanh sang nhà hàng xóm nói với mẹ chồng 1 tiếng là họ chuẩn bị ra ngoài.
Không giống như buổi tối 2 ngày trước lúc mới về, khi đó chẳng gặp 1 bóng người nào.
Lần này đạp xe thong thả trên đường đã gặp không ít người, đều là chạy đi công xã hoặc lên huyện thành sắm đồ tết.
Gặp người quen, Chúc An An và Tần Áo liền dừng lại trò chuyện vài câu, lúc đến được công xã thì đã hơn 10 giờ.
2 người cũng không đến bưu điện ngay mà xách quà đến nhà Quan Phi Ứng trước.
Chỉ là ngồi chưa được nửa tiếng, nhà Quan Phi Ứng lại có 1 nam đồng chí đến, trông có vẻ rất thân thiết với Quan Phi Ứng.
Nói được 2 câu, Tần Áo liền cùng Quan Phi Ứng đi ra ngoài, nói là lò mổ lúc này đang có hàng.
Sắp đến tết thịt rất khó mua, có thể lén lút mua được 1 ít đương nhiên là tốt nhất.
Chúc An An không đi theo, ngồi trò chuyện với vợ Quan Phi Ứng hơn nửa tiếng thì Tần Áo xách 1 chiếc túi vải trở về.
Chúc An An nhận lấy mở ra xem, có 5 cân thịt đùi lợn, còn có 1 ít thịt ba chỉ, tim lợn và gan lợn, xung quanh quả tim lợn vẫn còn rỉ m.á.u, nhìn là biết lợn vừa mới mổ hôm nay.
Bữa trưa ăn tại nhà Quan Phi Ứng, người đàn ông bề ngoài trông có vẻ hung dữ này lại có tay nghề nấu nướng cực kỳ ngon, ăn uống no say đến giờ Tần Áo mới đưa Chúc An An đi về phía bưu điện.
Thời gian Chúc An An dự tính rất chuẩn, bưu kiện quả thực đã đến.
Bên trong có đồ tết do Tần Song và Tào Anh Nghị chuẩn bị, 2 người vì không thể về được nên mua đồ linh tinh đặc biệt nhiều, phần còn lại đều do Chúc An An chuẩn bị.
Lấy đồ xong 2 người lại đi dạo quanh cung tiêu xã, mặc dù đã là buổi chiều nhưng người đến mua đồ vẫn khá đông, chỉ là hàng hóa không nhiều lắm.
Tuy nhiên những thứ cần chuẩn bị trong nhà đều đã chuẩn bị xong, Chúc An An chỉ lựa chọn mua thêm 1 chút.
Thời gian trước tết trôi qua rất nhanh, dọn dẹp nhà cửa, hấp bánh bao lớn... bận rộn 1 hồi đã đến ngày 30 tết.
Lúc đón tết năm ngoái, Tiểu Thuyền vẫn chỉ là 1 đứa trẻ sơ sinh nằm ổ trên giường, cố gắng đạp đôi chân mập mạp muốn bò đi bò lại, năm nay đã có thể đi lại cảm nhận không khí tết rồi.
