Quân Hôn Thập Niên 70: Nữ Phụ Được Phó Đoàn Trưởng Cưng Chiều Như Báu Vật - Chương 232: Đưa Các Em Nhập Học

Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:49

Ở quê đi học muộn, lúc đến được xếp ngồi trước sau với Thạch Đầu, sau nửa ngày làm quen, đã gọi anh Thạch Đầu ngắn anh Thạch Đầu dài suốt cả buổi chiều.

Ngày hôm sau mới biết, người mà cậu ta gọi là anh, nhỏ hơn cậu ta 4 tuổi.

Thế mà Thạch Đầu cũng không sửa lại cho cậu ta, lúc Chúc An An nghe nói, khóe mắt đều giật giật, đứa trẻ hình như bắt đầu có xu hướng phát triển thành nhân bánh mè đen rồi, trước đây rõ ràng là 1 cục bột nếp trắng trẻo.

Trước mắt, bên phía Tiểu Nhiên Chúc An An cũng khá lo lắng, chỉ là đối tượng được lo lắng lại vô cùng hào hứng, trên mặt toàn là sự hướng tới cuộc sống cấp 2, khiến người làm chị như cô trông rất ngốc nghếch.

---

Ngày báo danh, tự nhiên không thể giống như tiểu học, để bọn trẻ tự đi, chăn đệm chậu rửa mặt các loại hành lý 1 đống lớn.

Tần Áo đặc biệt xin nghỉ, cùng Chúc An An đi đưa.

Tiểu Thuyền tạm thời gửi ở nhà hàng xóm, nhân tiện trưng dụng luôn xe đạp của Tần Song.

Trên xe treo lỉnh kỉnh 1 đống lớn, ký túc xá phân lớp thế nào còn chưa biết, Chúc An An và Tần Áo 1 người trông hành lý 1 người dẫn bọn trẻ đi báo danh.

2 chị em may mắn được phân vào cùng 1 lớp, chỉ là lúc báo danh, giáo viên chủ nhiệm nhìn Thạch Đầu mấy lần, có lẽ không tin đứa trẻ cao như vậy mới 10 tuổi.

Báo danh xong, mỗi người dẫn 1 đứa đến ký túc xá.

Thời buổi này điều kiện ăn ở thực sự không thể nói là tốt, thậm chí có thể nói là rất gian khổ.

Bọn họ ở đây ít ra còn có giường tầng, trước đây nghe các quân tẩu trong khu tập thể nói, trường học ở 1 số nơi thậm chí không có giường, cứ để học sinh trải chiếu dưới đất, trước tiên lấy báo lót 1 lớp, sau đó trải đệm lên là xong.

Có người xót con, có thể sẽ đặc biệt mang thêm 1 chiếc chiếu lót ở dưới.

Bọn Chúc An An đến coi như sớm, giành được 1 vị trí giường tầng dưới.

Đứa con thứ 2 nhà chị dâu Lâm hàng xóm chính là học cấp 2 ở đây, Chúc An An đã lấy kinh nghiệm, chuẩn bị rất đầy đủ, không có tình trạng đến trường mới phát hiện thiếu cái này cái kia.

Trong ký túc xá đã có 2 gia đình rồi, Chúc An An vừa mới lấy hành lý ra, quay đầu lại phát hiện Tiểu Nhiên đã trò chuyện với bạn học rồi.

Các cô bé tụ tập lại với nhau trò chuyện khá vui vẻ, quả nhiên là ở đâu cũng được hoan nghênh, khiến sự lo lắng mấy ngày trước của cô trở nên thừa thãi.

Chẳng mấy chốc, loáng thoáng hình như còn nghe thấy có cô bé thì thầm với Tiểu Nhiên câu gì đó đại loại như 'chị cậu xinh quá'.

Chúc An An nhịn 1 chút, cuối cùng vẫn nhịn được, không quay đầu lại nói với cô bé 1 câu 'thật có mắt nhìn'.

Các bạn học nhỏ nói chuyện thì thầm, người lớn như cô không tiện xen vào.

Chúc Nhiên Nhiên cũng không trò chuyện với bạn học được bao lâu, đồ đạc của cô bé vẫn chưa dọn ra mà.

2 chị em dọn dẹp coi như nhanh, nhưng so với người luôn nhanh ch.óng hiệu quả như Tần Áo, thì chắc chắn là chậm rồi.

Đây này, mới dọn được 1 nửa, Tần Áo đã dẫn Thạch Đầu lên rồi, trong tay còn xách theo phích nước nóng.

Khoảnh khắc bước vào, âm thanh ồn ào trong ký túc xá có thể thấy rõ bằng mắt thường dừng lại vài giây.

Khí chất đó, cảm giác áp bức mười phần.

Tần Áo điềm nhiên như không, quay mặt về phía Chúc An An:"Vẫn chưa xong à?"

"Sắp xong rồi.", nói rồi ánh mắt Chúc An An cố định vào tay Tần Áo:"Ở đâu ra vậy?"

Trước đó đã nói xong, dọn dẹp xong rồi mới đi mua, chỗ này cách nơi bán đồ không gần.

Tần Áo đưa phích nước nóng cho Tiểu Nhiên:"Chị dâu Lục tiện đường mang đến."

Chúc An An 'ồ' 1 tiếng.

Đứa con thứ 4 nhà chị dâu Lục quả thực cũng lên cấp 2 năm nay.

Chỉ vài ba câu, ký túc xá lại ồn ào trở lại.

Đồ đạc cần dọn dẹp thực ra cũng không nhiều, dọn xong khoảng cách đến lúc Thạch Đầu và Tiểu Nhiên về lớp tập trung vẫn còn 1 chút thời gian, để 2 đứa làm quen với khuôn viên trường, Chúc An An dứt khoát cũng đi dạo theo.

Dọc đường nhìn thấy nhà ăn, phòng lấy nước, sân thể d.ụ.c, nhà vệ sinh, sau đó thì chẳng còn gì nữa, trường học nhỏ xíu.

Trong phòng lấy nước có nước sôi có thể lấy, mùa đông ngược lại không sợ lạnh, nhà ăn là nơi để học sinh hấp cơm, có 1 cửa sổ nhỏ bán thức ăn.

"Tiểu An.", còn chưa đi đến cổng trường, phía sau truyền đến 1 giọng nói quen thuộc.

Chúc An An quay đầu nhìn lại, liền thấy Lục Thúy Bình sải bước đi tới.

"Chị dâu, đồ đạc của Tiểu Tứ nhà chị đều dọn dẹp xong rồi à?"

Lục Thúy Bình:"Xong rồi, chuẩn bị về đây, mọi người về không? Hay là muốn đi dạo 1 vòng?"

Chúc An An lắc đầu:"Không dạo nữa, chỉ được nghỉ 1 buổi sáng, thời gian không kịp."

Lục Thúy Bình xua tay:"Vậy cùng về nhé."

Chúc An An không có ý kiến, trước khi đi lại dặn dò Thạch Đầu và Tiểu Nhiên vài câu.

---

Trong nhà đột nhiên thiếu mất 2 người, ban ngày thực ra vẫn ổn, đến tối, Tiểu Thuyền bắt đầu không thích ứng được trước.

Đến giờ ăn tối, chậm chạp phát hiện ra thiếu thứ gì đó.

Đẩy cửa phòng Thạch Đầu ra xem, lại đẩy cửa phòng Tiểu Nhiên ra xem, sau đó sốt ruột nhìn mẹ mình:"Cậu, dì, không thấy!"

Chúc An An:"Cậu dì đi học rồi."

Tiểu Thuyền ngửa cái đầu nhỏ lên, đi học cậu bé biết mà, lập tức chỉ ra ngoài:"Đón! Con đón!"

Dáng vẻ như muốn đi đón người tan học.

Đứa trẻ này chạy theo Thạch Đầu lâu rồi, đường đến trường tiểu học đã biết từ lâu.

Chúc An An kéo người lại:"Dì con đi học cấp 2 rồi, mấy ngày nay đều không về."

Tiểu Thuyền hơi không hiểu, chỉ nghe thấy 1 câu không về.

Lập tức sốt ruột:"Phải, phải về!"

"Cấp 2 không có cách nào ngày nào cũng về được, con đếm ngón tay đi, mỗi ngày đếm 1 ngón, đếm đến 5, cậu dì con sẽ về."

Tiểu Thuyền thực sự biết đếm, lập tức lớn tiếng đếm 1 lượt 1 2 3 4 5.

Đếm xong nhìn ra ngoài rồi lại nhìn Chúc An An, trong đôi mắt to tròn viết đầy sự nghi hoặc, cậu bé đếm xong rồi sao vẫn chưa về?

Chúc An An:"..............."

"Phải 1 ngày đếm 1 ngón."

Tiểu Thuyền lập tức ỉu xìu, bữa tối cũng ăn không ngon.

Tuổi còn nhỏ chỉ cảm thấy cái thứ gọi là cấp 2 kia thật đáng ghét, sẽ làm mất cậu và dì của cậu bé.

Nhưng chưa qua mấy ngày, đứa trẻ không còn quan tâm đến việc khi nào cậu dì về nữa.

Bởi vì em trai em gái mà cậu bé ngày đêm mong ngóng đã không chờ đợi được muốn ra ngoài xem thế giới này, thời gian Tần Song chuyển dạ sớm hơn dự sinh 1 tuần, còn chưa kịp nhập viện chờ nữa.

Lúc Chúc An An biết chuyện, vẫn đang bận rộn ở trạm y tế, là Chương Nam Xuân chạy đến nói cô mới biết.

Đợi đến khi vội vàng bế Tiểu Thuyền về đến khu tập thể, Tào Anh Nghị và Tần Áo vừa hay cũng biết chuyện xin nghỉ về.

Trên đường vội vã chạy tới, Tào Anh Nghị đạp xe đạp suýt nữa thì xẹt ra tia lửa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.