Quân Hôn Thập Niên 70: Nữ Phụ Được Phó Đoàn Trưởng Cưng Chiều Như Báu Vật - Chương 234: Cuối Tuần Sum Họp

Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:49

Chúc An An nhìn về phía Thạch Đầu và Tiểu Nhiên, hỏi: “Đói chưa?”

Từ trường đi bộ 1 mạch về, quãng đường không hề gần, lúc này cũng sắp đến giờ ăn tối rồi.

Thạch Đầu lại 1 lần nữa không xen vào được, Tiểu Thuyền vòng tay ôm cổ cậu mình, giọng non nớt giành nói trước 1 cách tròn vành rõ chữ: “Đói!”

Chúc An An buồn cười: “Không hỏi con, con lúc nào mà chẳng đói.”

Đúng là hóa thân của mèo tham ăn, rõ ràng vừa mới ăn ké 1 miếng bánh bông lan của giường bên cạnh ở bệnh viện, đói mới là lạ.

Cả nhà vừa nói chuyện vừa đi vào trong, Thạch Đầu bế đứa cháu ngoại tham ăn: “Vẫn chưa đói, lúc về bọn em đi nhờ 1 đoạn xe của bộ hậu cần, không mệt lắm.”

Chuyện này Chúc An An lại không biết: “Vậy vận may của 2 đứa cũng tốt phết.”

Bộ hậu cần thông thường đều đi mua sắm vào thời gian cố định, thỉnh thoảng cũng sẽ có ngoại lệ.

Bọn trẻ không đói, Chúc An An cũng không vội nấu cơm, cùng Tần Áo dọn dẹp lại vườn rau 1 chút, tranh thủ trước khi trời lạnh, còn có thể trồng thêm 1 đợt nữa.

Dọn được 1 nửa, ngoài cổng viện truyền đến giọng nói của 1 bé trai: “Chị Thạch Đầu, Thạch Đầu có nhà không ạ?”

Chúc An An quay đầu nhìn lại, là cậu bạn học cùng lớp hay cùng bàn gì đó với Thạch Đầu trong khu tập thể.

Chúc An An cười với cậu bạn nhỏ: “Đang ở trong nhà đấy.”

Thạch Đầu đã nghe thấy tiếng, từ trong nhà bước ra: “Sao cậu lại đến đây?”

Cậu bạn nhỏ đưa 1 cuốn sách qua: “Sách của cậu tớ cất nhầm, tớ vừa mới phát hiện ra.”

Thạch Đầu nhận lấy xem thử, đúng là sách của mình thật: “Tớ còn chẳng phát hiện ra.”

Cậu bạn nhỏ dùng giọng điệu rất ngạc nhiên: “Hôm nay cậu vậy mà không vừa về đã làm bài tập.”

Không phát hiện ra chắc chắn là ngay cả cặp sách cũng chưa mở.

Thạch Đầu dùng giọng điệu rất bình tĩnh: “Tớ làm xong ở trường rồi.”

Cậu bạn nhỏ: “............…”

Không phải buổi chiều mới giao sao?

Làm xong kiểu gì vậy?

2 cậu bạn học thì thầm to nhỏ ngoài cổng viện, Chúc An An vểnh tai nghe rõ mồn một.

Nhìn thấy vẻ mặt rõ ràng bị nghẹn họng của cậu bạn nhỏ, Chúc An An không hiểu sao lại hiểu được 1 cách kỳ lạ ẩn ý dưới vẻ mặt đó.

Thế giới của học thần nhỏ có lẽ là như vậy, học vượt hơn những gì giáo viên dạy, làm bài tập trước các kiểu, cũng rất thường thấy.

Nói đến đây, phần lớn những đứa trẻ thi đỗ cấp 2 trong khu tập thể đều học cùng 1 trường với bọn Thạch Đầu, lúc nghỉ lễ cùng nhau về, đều đi thành từng nhóm 3, 5 người, phụ huynh không cần quá lo lắng về vấn đề an toàn.

Chỉ có 1 số ít trẻ em, có họ hàng ở thành phố, lúc đi học có thể ở nhà họ hàng, không cần ở nội trú, loại này sẽ cân nhắc trường học gần nhà họ hàng.

Cậu bạn nhỏ đến nhanh đi cũng nhanh.

Dọn dẹp xong vườn rau, lúc Chúc An An nấu bữa tối tiện thể sơ chế luôn nguyên liệu ngày mai hầm canh cho Tần Song.

Cơm ở nhà ăn bệnh viện quả thực không ngon lắm, ngày mai thứ 7 vừa hay có thời gian có thể làm.

Bữa tối còn chưa ăn xong, trời đã tối đen như mực.

Tiểu Thuyền hôm nay chạy theo 1 chuyến, buổi tối ngủ sớm hơn bình thường 1 chút.

1 người bé xíu nằm giữa giường, 2 cánh tay mập mạp giơ lên 2 bên đầu.

Chiếc nôi cậu bé ngủ trước đây đã không còn vừa với cậu bé nữa rồi, lan can bên cạnh quá thấp, Chúc An An sợ đứa trẻ tỉnh dậy không gọi người, trèo qua lan can ngã xuống.

Cho nên từ sau 1 tuổi, cơ bản là ngủ giữa cô và Tần Áo, tư thế ngủ của nhóc tì này quả thực không ra sao, thường xuyên ngủ 1 giấc là đạp 1 cước vào mặt bố cậu bé.

Sau đó, nửa đêm nhận được vài tiếng ‘thằng ranh con’, tóm lại là cậu bé cũng không nghe thấy.

Chúc An An chải đầu 1 lúc, từ việc thưởng thức tư thế ngủ của cậu con trai mập mạp nhà mình, nghĩ đến việc 2 người đàn ông hơn 30 tuổi tổn thương lẫn nhau ở bệnh viện hôm nay, không nhịn được nhìn Tần Áo mấy lần.

Tần Áo đang lấy quần áo sạch ở tủ quần áo chuẩn bị đi tắm cảm nhận được ánh mắt liền quay đầu lại: “Sao vậy?”

Chúc An An nhỏ giọng: “Anh muốn có 1 cô con gái không?”

Tần Áo nhướng mày: “Bây giờ sao?”

Chúc An An: “............…”

Chúc An An lườm người đàn ông 1 cái: “Nói chuyện đàng hoàng đấy.”

Về việc có nên sinh đứa thứ 2 hay không, thực ra cô căn bản chưa nghĩ kỹ, nói chính xác là lúc thì ý này lúc thì ý khác.

Đôi khi cảm thấy sinh con đau quá, họ nuôi dưỡng tốt Tiểu Thuyền là được rồi.

Đôi khi lại cảm thấy có thể sinh thêm 1 đứa, có 50% xác suất là con gái cơ mà.

Tần Áo cầm quần áo tiến lại gần: “Sinh thêm 1 đứa cũng có thể là con trai.”

Chúc An An cười như không cười quay đầu nhìn Tần Áo: “Cho nên, hôm nay ở bệnh viện anh thuần túy là ghen tị.”

Tần Áo không muốn thừa nhận lắm, chuyển chủ đề: “Em muốn thì sinh thêm 1 đứa.”

Chúc An An thực ra cũng chỉ hỏi vậy thôi, đến lúc thực sự phải quyết định lại hơi do dự: “Muốn thì cũng phải mấy năm nữa mới tính.”

Mấy năm tới đều không có khả năng, cô chắc chắn phải đi thi đại học.

Tần Áo chậm 1 nhịp mới phản ứng lại tính đặc thù của năm sau: “Nghe em.”

Chúc An An nhớ ra điều gì đó mang vẻ mặt buồn cười: “Lúc đó, anh cũng có thể gánh được câu già rồi mới có con gái đó.”

Bản chất của con người đều là tiêu chuẩn kép, có 1 số người ấy à, anh ta nói chiến hữu tốt thì được, vợ nói anh ta thì không được.

Cho nên 2 tiếng đồng hồ tiếp theo, Tần Áo dùng hành động thực tế chứng minh 1 chút, thể lực của anh dù đã qua tuổi 30 cũng giống như thanh niên ngoài 20.

Cho nên, cho dù qua mấy năm nữa, anh cũng không dính dáng gì đến chữ ‘già’.

Chúc An An sướng miệng nhất thời, ngày hôm sau thành công dậy muộn.

Lúc cô thức dậy, Tần Áo đã đến phòng truyền đạt gọi điện thoại báo tin vui cho gia đình rồi.

Đại đội Thanh Đường mùa xuân năm nay đã có điện, văn phòng đại đội còn lắp chiếc điện thoại đầu tiên, trong nhà nghe điện thoại gọi điện thoại tiện lợi hơn không ít, không cần phải chạy đến bưu điện nữa.

Chỉ là tiền điện đắt, trong đại đội không phải nhà nào cũng nỡ kéo dây điện, tóm lại là mò mẫm trong bóng tối bao nhiêu năm nay, cũng đều quen rồi.

---

Gần trưa, Chúc An An mang theo canh, cả nhà lại đến bệnh viện.

Tối hôm qua bố Tào Anh Nghị 1 mình đạp xe đạp về, Tào Anh Nghị và thím Hồ đều ở bệnh viện không về.

Vì phải dẫn Thạch Đầu và Tiểu Nhiên đi, Chúc An An lại trưng dụng xe đạp của Tần Song.

Lúc cả nhà đến phòng bệnh, Tần Song đã tỉnh, nửa tựa vào đầu giường, trong lòng ôm con gái cô ấy.

Vừa thấy Chúc An An xách hộp cơm, Tần Song hì hì cười mấy tiếng: “Chị An An! Chị đúng là chị dâu ruột của em!”

Chúc An An cười 1 tiếng: “Không mang cơm đến thì không phải chị dâu ruột à?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.