Quân Hôn Thập Niên 70: Nữ Phụ Được Phó Đoàn Trưởng Cưng Chiều Như Báu Vật - Chương 239: Háo Hức Chờ Đợi
Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:50
Chúc An An mang vẻ mặt nghiêm túc:"Anh nói xem, đến lúc đó liệu có khi nào chúng ta chuyển qua đó rồi, nhưng em lại không thi đỗ trường đại học ở Thượng Hải không?"
Vậy thì buồn cười lắm, nhưng cũng không phải không có khả năng này.
Cảm giác nguy cơ của Chúc An An chợt ập đến, đẩy Tần Áo ra ngồi dậy:"Dù sao lúc này cũng không ngủ được, anh ngủ trước đi, em đi học thuộc 2 bài văn nữa."
Kết quả 1 chân vừa định thò ra, lập tức lại bị ôm c.h.ặ.t vào vòng tay rắn chắc, giọng Tần Áo hơi khàn:"Không vội 1 lúc này, không ngủ được thì làm chút chuyện có thể khiến em ngủ được."
Chúc An An vừa định nói chuyện, giọng Tần Áo lại vang lên bên tai:"Nếu em ngủ quá muộn, ngày mai tinh thần không tốt, hiệu suất đọc sách chẳng phải sẽ thấp sao?"
Chúc An An cảm thấy có chút đạo lý, 1 số chuyện mệt thì mệt thật, nhưng làm xong thực sự ngủ rất ngon.
2 tiếng thở trong phòng từ dồn dập dần trở nên bình ổn, bất tri bất giác trời đã tờ mờ sáng.
2 người lớn vẫn chưa tỉnh, Tiểu Thuyền ngủ sớm lại từ từ tỉnh giấc, mơ màng phát hiện mình lại ngủ ở rìa giường.
Dù sao cũng không phải lần đầu tiên, cậu nhóc rất hiểu chuyện không lấy làm lạ, rất thành thạo bò dậy, trèo qua ngọn núi lớn là bố, chen vào giữa bố và mẹ.
Bố toàn giành mẹ với cậu bé, cậu bé cũng muốn ôm mẹ ngủ.
Động tĩnh của Tiểu Thuyền không nhỏ, lúc chen vào thành công, cũng đ.á.n.h thức luôn cả Chúc An An và Tần Áo.
Chúc An An mơ màng ôm lấy cậu con trai ngoan của mình, mắt còn chưa mở đã hỏi:"Sao tỉnh rồi?"
Tiểu Thuyền cọ cọ trong lòng mẹ mình:"Ngủ với mẹ~"
Tần Áo bị chen ra cam chịu nhích sang bên cạnh 1 chút, Chúc An An ôm nhóc con theo bản năng vỗ vỗ lưng đứa trẻ, dỗ dành người ngủ.
Giây tiếp theo, mơ hồ phát hiện có chỗ nào đó không đúng, lòng bàn tay ướt sũng.
Cùng lúc đó, Tần Áo nhích qua cũng cảm nhận được tấm lưng trần của mình ướt 1 mảng.
2 vợ chồng đồng thời mở mắt, tỉnh táo hơn không ít.
Chúc An An sờ sờ nhóc con trong lòng, quả nhiên cái m.ô.n.g nhỏ còn ướt hơn.
"Đái dầm rồi à."
Tần Áo ngồi dậy bật đèn, Tiểu Thuyền căn bản là chưa ngủ, cậu nhóc chậm chạp nhận ra điều gì đó, nở 1 nụ cười bẽn lẽn.
Đứa trẻ mới 3 tuổi đái dầm rất bình thường, Chúc An An chỉ cảm thấy nhóc con còn biết xấu hổ khá đáng yêu.
Dù sao trời cũng sáng rồi, Chúc An An vơ lấy quần áo mặc vào, tìm 1 chiếc quần đùi nhỏ khác thay cho cậu con trai ngoan, vừa thay vừa trêu chọc người:"Là ai vậy? Sáng sớm tinh mơ đã vẽ bản đồ trên giường."
Tiểu Thuyền ôm mẹ mình không muốn thừa nhận, chỉ vào Tần Áo:"Là bố~"
Tần Áo đang dọn dẹp chăn đái dầm cho con trai:"..............."
Có chuyện gì bố gánh, đúng là cậu con trai ngoan.
Chúc An An giả vờ nghi hoặc:"Vậy sao? Nhưng hôm qua trước khi ngủ bố không phải ngủ ở giữa sao?"
Tiểu Thuyền nghe thấy câu này, lại bẽn lẽn, giọng như muỗi kêu:"Là con~"
Chúc An An phối hợp mang vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ:"Ồ, hôm qua trước khi ngủ con uống nhiều sữa bột mạch nha quá phải không?"
Tiểu Thuyền ra vẻ nghiêm túc:"Vâng, uống nhiều quá, nhiều rồi, đái!"
Chúc An An:"Vậy lần sau chúng ta uống ít đi 1 chút nhé."
Tiểu Thuyền mang vẻ mặt trịnh trọng gật gật đầu.
Đứa trẻ ở độ tuổi này sau khi hiểu chuyện 1 chút thực sự rất thú vị, Chúc An An thay quần áo xong còn trêu chọc nhóc con 1 lúc lâu.
Thực ra Tiểu Thuyền từ sau 2 tuổi đã không dùng tã nữa rồi, trẻ con không biết lấy đâu ra lòng tự trọng, cảm thấy mình là anh lớn, không muốn mặc quần thủng đáy.
Chúc An An cũng mặc kệ cậu bé, ban ngày muốn đi vệ sinh các kiểu cậu bé tự biết nói, buổi tối lót 1 tấm chăn đái dầm là được rồi.
Nói đến đây, Tiểu Thuyền đã 2, 3 tháng không đái dầm rồi.
Buổi tối trước khi ngủ xi tè 1 cái, có thể an ổn ngủ đến sáng.
---
Nhờ phúc của Tiểu Thuyền, thời gian ăn sáng hôm nay sớm hơn hôm qua 1 chút.
Bài văn tối qua Chúc An An chưa học thuộc được, sáng nay lại bù vào.
1 buổi sáng trọn vẹn trôi qua, buổi trưa còn chưa kịp ăn cơm, Tần Song đã bế Tiểu Quả Quả chạy tới, Chúc An An nhìn thấy mắt người sáng lấp lánh, còn có gì không hiểu nữa.
Chắc chắn là Tần Áo và anh Tào sáng nay đã thông báo cho nhau, người về cũng nói với Tần Song rồi.
Quả nhiên, Tần Song mang vẻ mặt hưng phấn tiến lại gần:"Chị dâu chúng ta thực sự sắp đi Thượng Hải rồi sao? Thành phố lớn đấy! Em chưa từng đi bao giờ!! Quần áo bên đó có phải đều thời thượng hơn bên chúng ta không?"
Chúc An An đáp lời:"Chị cũng chưa từng đi."
Kiếp trước không tính.
Tần Song nở 1 nụ cười vô cùng hướng tới:"Thành phố lớn chắc chắn phát triển tốt, vốn dĩ em còn đang nghĩ sau này có thời gian rảnh nhất định phải đưa mẹ bọn họ đến thủ đô Thượng Hải những nơi này xem thử, không ngờ em lại được đi trước."
Chúc An An cũng luôn giữ nụ cười:"Đến lúc đó cùng đi, làm 1 chuyến du lịch gia đình, nếu anh trai em bọn họ không rảnh, chúng ta sẽ tự đi."
Ngắm cảnh là phụ, kiếp trước cô đã ngắm không biết bao nhiêu lần rồi.
Chủ yếu là rất thèm khát nhà cửa ở đó, nhân lúc bây giờ giá rẻ như cho, làm gì có đạo lý không mua.
Tần Song hì hì cười:"Cái này được, mặc kệ bọn họ, Thổ Đản Đậu T.ử Thạch Đầu đều có thể dùng làm lao động chân tay."
Chuyện còn chưa thấy bóng dáng đâu, 2 người nói rất hăng say.
Cho đến khi Tần Áo qua đuổi người:"Không về ăn cơm à?"
Nói thêm nữa, vợ thực sự sẽ chạy theo em gái mất.
Tần Song hưng phấn bỏ qua sự ghét bỏ trong giọng điệu của anh cả mình:"Ăn! Đợi em bưng cơm qua, chị dâu chúng ta nói tiếp."
Chưa đầy vài phút, Tần Song thực sự 1 tay bế Tiểu Quả Quả, 1 tay bưng 1 cái bát qua, phía sau còn đính kèm thêm 1 Tào phó đoàn trưởng.
Sự hưng phấn của Tần Song chưa qua, thỉnh thoảng lại cảm thán mình vậy mà có ngày trở thành người thành phố lớn.
Mặc dù ngày này vẫn chưa đến, nhưng không ảnh hưởng đến sự vui vẻ của cô ấy.
So sánh ra, sự vui vẻ của Chúc An An phần nhiều là ở trong lòng, bởi vì biết sự phát triển của thời đại sẽ như thế nào, vốn dĩ kế hoạch chính là sau này sẽ đến thủ đô Thượng Hải Quảng Châu những nơi này xem thử.
Đời sau đ.á.n.h giá thời đại này, nói đứng ở đầu gió lợn cũng có thể bay lên.
Mặc dù cô không có hoài bão to lớn muốn làm nên 1 sự nghiệp vĩ đại, nhưng ai lại chê tiền nhiều chứ.
Cô cũng muốn đi làm con lợn bay lên đó.
Vì lệnh điều động chưa xuống, nên bất kể là Chúc An An hay Tần Song đều không rêu rao ra ngoài, chỉ nói trong nhà mình.
Vui vẻ vài ngày xong, ngày tháng vẫn trôi qua như cũ.
Chỉ là rốt cuộc vẫn bị ảnh hưởng 1 chút, mỗi khi trong nhà muốn thêm thứ gì đó, Chúc An An lại luôn nghĩ, bây giờ thêm đến lúc đó chuyển đi phiền phức lắm, cứ tạm bợ cho qua đi.
