Quân Hôn Thập Niên 70: Nữ Phụ Được Phó Đoàn Trưởng Cưng Chiều Như Báu Vật - Chương 276: Tần Áo Đưa Tiểu Thuyền Đến Thành Phố
Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:53
Cả nhà đều chịu khó cho ăn nên Tiểu Lang lớn lên béo tốt mượt mà, bộ lông màu xám cũng nhạt đi một chút theo thời gian.
Nếu thả nó lên núi hoang, cụp đuôi xuống thì có khi người ta còn tưởng nó là sói đầu đàn cũng nên.
Với bộ dạng này của nó, dù có dắt đi cũng không thể lên xe khách được, sẽ làm người khác sợ hãi.
Tiểu Thuyền quấn quýt lấy chú ch.ó lớn, ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u Tiểu Lang: “Khi nào bố mới qua đây ạ?”
Chúc An An ước chừng một lát: “Chắc phải đến tối mịt.”
Tiểu Thuyền vuốt ve cằm chú ch.ó: “Tiểu Lang ngoan nhé, anh đợi em ở bên kia!”
Quả Quả được Nguyễn Tân Yến dắt tay cũng đi tới, bập bẹ học nói: “Ngoan~”
Chúc An An buồn cười: “Thôi đừng bịn rịn nữa, chỉ 2, 3 tiếng đồng hồ thôi mà.”
Tiểu Lang như hiểu tiếng người, quay đầu đi lùi lại vài bước, ngồi trước cửa nhà nhìn về phía này.
Chúc An An xem đồng hồ, dứt khoát bế Tiểu Thuyền lên: “Đi thôi đi thôi, kẻo lát nữa không kịp chuyến xe cuối cùng bây giờ.”
Tiểu Lang ngoan ngoãn hơn trẻ con nhiều, nó biết tự mở cửa vào nhà đợi người về.
Tần Áo xin nghỉ được 2 ngày, chập tối tan làm là vừa vặn có thể đạp xe đưa Tiểu Lang qua đó.
Nhớ tới chuyện xin nghỉ, Chúc An An vừa đi vừa buồn cười.
Từ mấy ngày trước, Tần Áo đã nói muốn đưa cô đi báo danh, cũng sớm nộp đơn xin lãnh đạo nghỉ phép.
4, 5 ngày thì không thể, nhưng 2, 3 ngày thì vẫn có thể tranh thủ được.
Kết quả là anh vừa mới xin nghỉ 2 ngày, ngay sau đó Tào Anh Nghị liền tìm đến lãnh đạo, thấu tình đạt lý, động viên thuyết phục, mài giũa mãi mới được lãnh đạo phê chuẩn cho nghỉ 3 ngày.
Bởi vì thời gian báo danh sát với Tần Song, nên ngày đầu tiên báo danh ở Đại học Phục Đán, Tần Song nói cũng muốn đi cùng, trước là xem quy trình thế nào, nhân tiện tham quan ngôi trường danh giá.
Chúc An An không có ý kiến gì, đi cùng thì đi cùng thôi, dù sao ngoài việc báo danh ra cũng chẳng có việc gì làm.
Tào Anh Nghị thì muốn ở bên vợ thêm 1 ngày, suy cho cùng sau khi khai giảng, ai cũng bận rộn, thời gian ở bên nhau thực sự không nhiều.
Thế nên để xin thêm được ngày nghỉ, anh ta tìm đến lãnh đạo khóc lóc kể lể, trong ngoài lời nói đều là anh ta hơn 30 tuổi mới lấy được vợ, thực sự là quá khó khăn.
Vợ lại trẻ trung xinh đẹp, anh ta phải đi theo bên cạnh dạo phố để thể hiện sự tồn tại của mình, vân vân và mây mây.
Mài giũa mãi, lãnh đạo mới thành công sửa 2 ngày thành 3 ngày, nhiều hơn nữa thì thực sự không có.
Tần Áo thấy vậy, quay đầu cầm tờ giấy xin nghỉ đã được phê chuẩn gõ cửa phòng làm việc của lãnh đạo.
Hoàn cảnh của anh cũng giống hệt mà! Gần 30 tuổi mới lấy được vợ, vợ lại vừa trẻ vừa đẹp.
Kết quả, lãnh đạo rốt cuộc vẫn là lãnh đạo, nhìn thấy tình hình này, chưa đợi Tần Áo lên tiếng đã đuổi người ra ngoài.
Phê chuẩn thêm là điều không thể, dạo này hết người này đến người khác không đưa vợ đi học thì đưa con đi học, lãnh đạo đang rất đau đầu.
Không xin thêm được 1 ngày nghỉ, Tần Áo không đau đầu, mà đau lòng.
Thế nên vừa về đến nhà, anh cũng chẳng màng ăn cơm, dẫn theo Tiểu Lang không ngừng nghỉ chạy thẳng lên thành phố.
Tào Anh Nghị vẫn đang khóa cửa, thấy người đi rồi, lớn tiếng gọi: “Đợi tôi một chút lão Tần, cậu đi nhanh thế làm gì?!”
Tần Áo không nói gì, Tiểu Lang sủa “gâu gâu gâu” vài tiếng.
Tào Anh Nghị đuổi theo chậc một tiếng: “Cậu xem đi, ch.ó còn biết đợi tôi!”
Tần Áo nhạt giọng đáp: “Rất bình thường, đồng loại hút nhau.”
Tào Anh Nghị: “………………”
Ghen tị!
Lão Tần chắc chắn là ghen tị vì anh ta được nghỉ nhiều hơn 1 ngày!
Cùng lúc đó, nhóm người Chúc An An đã bắt đầu nấu cơm ở nhà.
Cơm chín cũng không nhất thiết phải đợi người đến mới ăn, họ đã để phần lại cho 2 người.
Khi Tần Áo và Tào Anh Nghị đến nơi, trời đã nhá nhem tối.
Tiểu Thuyền lúc này đang chơi trước cửa nhà Giáo sư Vương ở sát vách, cùng Tiểu Lê Hoa trèo qua ngưỡng cửa nhà cô bé, cũng không biết có gì vui mà 2 đứa trẻ chơi đùa không biết chán.
Quả Quả cũng muốn tham gia, ngặt nỗi cô bé thực sự hơi nhỏ, không đủ sức trèo qua.
Nghe thấy tiếng xe đạp, Chúc An An vừa quay đầu lại, Tiểu Thuyền tinh mắt đã lao nhanh tới đón: “Bố, Tiểu Lang!!”
Tiểu Lang nhảy xuống, đuôi không vẫy, đoán chừng là chưa quen với môi trường mới, vẫn còn chút cảnh giác.
Trước đây lúc dọn dẹp nhà cửa, cũng chưa từng đưa nó đến đây.
Giáo sư Vương bưng ca trà “chà” một tiếng: “Con ch.ó này của các cô cậu được đấy, mấy tuổi rồi?”
Tần Áo: “Hơn 5 tuổi ạ.”
Tiểu Thuyền tiếp lời: “Cháu 3 tuổi rưỡi!”
Giáo sư Vương rất hiền từ, trêu chọc cậu bé: “Thế thì cháu là em trai rồi.”
Tiểu Thuyền gật gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc: “Vâng, Tiểu Lang là anh trai~”
Một già một trẻ trò chuyện rôm rả, Tiểu Lê Hoa vừa chơi với Tiểu Thuyền lúc nãy nấp sau lưng ông nội ló đầu ra nhìn: “Sợ~”
Tiểu Thuyền ôm lấy đầu chú ch.ó lớn: “Không sợ, Tiểu Lang không c.ắ.n người đâu.”
Như cảm thấy nói vậy chưa c.h.ặ.t chẽ, cậu bé lại bổ sung: “Chỉ c.ắ.n người xấu thôi.”
Bím tóc của Tiểu Lê Hoa run run: “Tốt quá!”
Có thể thấy cô bé thực sự sợ hãi, Tần Áo vỗ vỗ lưng ch.ó ra hiệu, Tiểu Lang lập tức đi vào trong nhà.
Vào nhà xong nó liền đi dạo quanh sân, giống như đang đ.á.n.h dấu lãnh thổ vậy.
Chúc An An đi theo vào hâm nóng lại đồ ăn, thấy 2 bố con vẫn chưa vào, vừa định ra ngoài xem thử thì Tần Áo dắt xe đạp bước vào cửa.
Chúc An An hỏi: “Nói chuyện gì thế? Nửa ngày không thấy anh vào.”
Tần Áo: “Nói chuyện ch.ó, Giáo sư Vương bảo nhà cháu ngoại ông ấy có một con ch.ó cái hơn 1 tuổi, chưa đẻ lứa nào, nhắm trúng Tiểu Lang rồi, hỏi đến lúc đó có thể phối giống được không.”
Chúc An An chậc một tiếng, vừa hay Tiểu Lang đi tới.
Chúc An An tóm lấy con ch.ó vò đầu bứt tai: “Mày được đấy, chẳng bao lâu nữa chắc tứ đại đồng đường luôn rồi.”
Trước đây ở Nghi Hồng, Tiểu Lang đã từng được nhắm trúng để phối giống với ch.ó nghiệp vụ.
Đừng nói là ch.ó con, ch.ó cháu cũng có rồi.
Tiểu Lang dù bị vò đầu vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, rất có phong thái của loài ch.ó, trông cũng khá ngầu.
Chúc An An giống như một bà mẹ già hay lo lắng: “Đến lúc đó mua cho mày ít cật lợn bồi bổ nhé.”
Tần Áo bưng chậu nước nóng ra pha thêm nước lạnh nghe thấy câu này liền nhìn sang, Chúc An An bắt gặp ánh mắt anh, buột miệng nói không qua suy nghĩ: “Anh cũng cần bồi bổ à?”
Lời vừa dứt, ánh mắt Tần Áo liền thay đổi, anh cũng không nói gì, chỉ nhìn sâu vào vợ mình vài cái.
Chúc An An: “………………”
Đùa vui nhất thời, hậu quả...
Lúc này vẫn chưa đến lúc gánh hậu quả, chỉ mới đến giờ đi ngủ.
Tranh thủ lúc dẫn con trai đi vệ sinh, Tần Áo kéo nhóc con lại tiến hành một cuộc nói chuyện giữa những người đàn ông.
Tần Áo đi thẳng vào vấn đề, hỏi con trai tối nay ngủ với bà nội được không?
