Quân Hôn Thập Niên 70: Nữ Phụ Được Phó Đoàn Trưởng Cưng Chiều Như Báu Vật - Chương 286: Tần Áo Trở Về Quân Khu
Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:54
Chúc An An bước nhanh tới đón, Tiểu Thuyền ôm lấy đùi mẹ, ngẩng đầu nhìn nhóm Bao Thiện Phương.
Chúc An An nắn nắn bàn tay mập mạp của nhóc con: “Chào các chị đi con.”
Tiểu Thuyền ngoan ngoãn: “Cháu chào các chị ạ~”
Bao Thiện Phương cười hiền từ ngồi xổm xuống: “Ái chà, em đáng yêu thật đấy.”
Bạn cùng phòng của cô ấy cũng cười: “Tuổi này của mình không làm chị được rồi, phải gọi là dì.”
Tiểu Thuyền lập tức: “Cháu chào dì ạ~”
Bầu không khí khá hòa hợp, cho đến khi Tần Áo chậm rãi bước tới.
Tiếng cười đùa trêu chọc trẻ con bỗng nhiên nhỏ hẳn đi, Bao Thiện Phương đứng lên nói nhanh: “Nhà ăn chắc sắp mở cửa rồi, An An bọn mình đi trước nhé, lần sau mời bạn đến ký túc xá chơi.”
Chúc An An gật đầu: “Được.”
Đợi người đi hết, Chúc An An buồn cười nhìn Tần Áo: “Anh làm người ta sợ rồi đấy.”
Tần Áo đối với chuyện này không muốn thừa nhận lắm, anh đâu có làm gì, thậm chí biết đây là bạn học của vợ mình, biểu cảm còn cố tình hiền hòa hơn một chút, tiếc là không ai cảm nhận được.
Tiểu Thuyền không hiểu, nghiêm túc xua tay: “Bố không đáng sợ~”
Chiếc túi trong tay Chúc An An được Tần Áo xách lấy, cô bế con trai lên: “Cũng giống như một số bạn nhỏ của con nhìn thấy Tiểu Lang vậy.”
Chính là một loại chấn động về khí thế bề ngoài, ví dụ như một số cô gái nhìn thấy người đàn ông đặc biệt vạm vỡ sẽ theo bản năng tránh xa một chút, cảm thấy đối phương đ.ấ.m một cú có thể đ.á.n.h c.h.ế.t mình, bởi vì có sự chênh lệch cực lớn về sức mạnh.
Tần Áo cơ bắp săn chắc, thuộc kiểu mặc quần áo thì gầy cởi quần áo thì có thịt, nhưng chiều cao và ngũ quan thuộc kiểu mặt lạnh bày ra đó, luôn tỏa ra hơi thở người lạ chớ lại gần.
Tiểu Thuyền vẫn không hiểu, bởi vì cậu bé cảm thấy Tiểu Lang cũng không đáng sợ, còn chơi cùng cậu bé, cậu bé rất thích rất thích Tiểu Lang.
Chúc An An không tranh luận vấn đề này với con trẻ, vừa đi ra ngoài vừa hỏi: “Hai bố con vẫn luôn đợi ở ngoài à? Có lạnh không?”
Vấn đề này Tiểu Thuyền hiểu: “Không ạ, bố đưa con về nhà rồi, uống sữa mạch nha, sau đó lại đi bộ qua đây.”
Chúc An An sờ sờ cái bụng nhỏ của con trai: “Căng tròn rồi, xem ra là no rồi.”
Tiểu Thuyền rất sợ nhột, bị sờ liền cười khanh khách.
Hai mẹ con vừa đi vừa chơi đùa một lát, Tiểu Thuyền tiếp tục ôm cổ mẹ, gần 2 tiếng đồng hồ không gặp, nhóc con nói rất nhiều: “Mẹ ơi, đi học có vui không ạ?”
Chúc An An gật đầu: “Ừ, vui lắm, vài tháng nữa con cũng phải đi học rồi.”
Tiểu Thuyền vẫn chưa có khái niệm vài tháng là bao lâu, chỉ nghe hiểu mấy chữ phía sau.
Cơ thể nhỏ xíu kinh ngạc: “Đi học cùng mẹ ạ?”
Tiếng cười của Tần Áo vang lên bên cạnh: “Thế thì phải xem con có bản lĩnh đó không đã.”
Tiểu Thuyền ưỡn n.g.ự.c nhỏ, vẻ mặt tự tin: “Con có bản lĩnh!”
Chúc An An buồn cười: “Biết con có bản lĩnh rồi, đợi lớn lên rồi hẵng thi triển nhé, bây giờ phải đi học trường mẫu giáo trước, không học cùng mẹ, học cùng Tiểu Lê Hoa sát vách.”
Hai đứa trẻ bằng tuổi nhau, Tiểu Lê Hoa cũng chưa được gửi đi trường mẫu giáo.
Vừa nghe không được học cùng mẹ, Tiểu Thuyền không vui bĩu môi.
Nhưng sự chú ý của trẻ con chuyển hướng rất nhanh, chưa đi được mấy bước đã quên mất chuyện đi học, tóm lấy những thứ nhìn thấy trên đường hỏi đông hỏi tây.
Đợi đến khi gia đình 3 người về đến nhà thì đã gần 6 giờ rồi.
Vừa đến gần sân đã nhìn thấy Tần Song đang dẫn con gái chơi ở cửa.
Tần Song vẫy vẫy tay: “Về vừa đúng lúc, chỉ đợi mọi người về ăn cơm thôi.”
Tiểu Thuyền uống sữa mạch nha bụng vẫn còn căng tròn: “Con không đói~”
Tần Song vò vò đầu cháu trai: “Biết cháu không đói rồi, chủ yếu là để bố cháu ăn nhanh một chút.”
Tần Áo hết 2 ngày nghỉ rồi, tối nay phải về khu tập thể, nếu không sáng mai không kịp tập thể d.ụ.c buổi sáng.
6 rưỡi còn có chuyến xe khách cuối cùng đi huyện, muộn là sẽ không kịp.
Đương sự ngược lại không vội: “Không kịp thì anh đạp xe về.”
Miệng Tần Song há ra, bật ra một câu: “Anh giỏi.”
Thà đạp xe cũng phải ở bên chị dâu thêm một lát đúng không? Không hổ là anh trai cô ấy!
Tần Áo nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Chúc An An không cho, chiều nay trời hơi trở chứng, lát nữa nhỡ mưa thì không hay.
Bữa tối thực ra mới xong 2 món, những món khác vẫn chưa xong.
Tần Áo tự mình ăn một bữa cơm chiến đấu trước, xong xuôi kéo Chúc An An vào phòng quấn quýt dính lấy nhau.
Chúc An An xem đồng hồ: “Anh mà không đi nữa là thực sự không kịp xe đâu.”
Tần Áo thở dài.
Chúc An An buồn cười: “Thôi đừng bịn rịn nữa, đợi 2, 3 ngày nữa, thứ Bảy chẳng phải lại qua đây được sao?”
Bên ngoài phòng, những người khác mới vừa chuẩn bị ăn cơm.
Tào Anh Nghị xin được 3 ngày nghỉ thong dong tự tại, giọng điệu tiện tiện: “Lão Tần vẫn chưa chuẩn bị đi à?”
Hỏi rất lớn tiếng.
Tiểu Thuyền không đói đi loanh quanh khắp nơi biết đáp án này, trả lời cũng rất lớn tiếng: “Bố mẹ vẫn đang hôn nhau.”
Cậu bé nhìn thấy qua khe cửa rồi!
Vô tình biết được chút gì đó, hai vợ chồng Tần Song lập tức muốn huýt sáo một cái.
Chúc An An và Tần Áo vừa hay từ trong phòng bước ra: “………………”
Đã đến lúc phải dạy cho nhóc con này đừng có nhìn thấy cái gì cũng nói ra ngoài rồi.
Chỉ trong 2, 3 tiếng đồng hồ ngắn ngủi, Chúc An An vì nhóc con nhà mình mà xấu hổ 2 lần.
Da mặt Tần Áo rất dày, cứ như không nghe thấy gì.
Chỉ là lúc xoa đầu con trai, xoa cho người ta thành một mái tóc rối bù.
Tiểu Thuyền ngơ ngác, sờ sờ tóc mình, bĩu môi tố cáo: “Bố xấu!”
Hừ! Vò cho cậu bé thành cái ổ gà rồi.
Hai vợ chồng Tần Song đều mang vẻ mặt hóng hớt bát quái, so ra thì Nguyễn Tân Yến làm mẹ làm mẹ chồng, rất vững vàng, cũng như không nghe thấy gì, bế Quả Quả đút cơm.
Chúc An An sợ con trai lại nói gì đó, phớt lờ ánh mắt của Tần Song, khẽ ho một tiếng: “Bố con phải về khu tập thể rồi, mau tiễn đi.”
Tiểu Thuyền lập tức không cào tóc nữa, nắm lấy tay Tần Áo: “Bố ơi con tiễn bố, bố ở nhà một mình đừng sợ nhé~ Con với mẹ sẽ nhanh ch.óng đi tìm bố~”
Cái miệng nhỏ ngọt xớt, Tần Áo lập tức bế chiếc thuyền nhỏ vừa nãy còn rỉ nước này lên.
Chúc An An đi theo ra ngoài, nói là tiễn, thực ra chỉ là cả nhà cùng đi đến cửa nhà.
Dù sao 2, 3 ngày nữa lại gặp rồi, trước đây lúc mới kết hôn, còn xa nhau nửa năm trời cơ mà.
Tần Áo thỉnh thoảng đi làm nhiệm vụ cũng thường xuyên 10 ngày nửa tháng không về nhà, nên Chúc An An đối với việc tạm thời xa cách hai nơi, thích ứng rất tốt.
Bữa tối thiếu đi một người, vẫn ồn ào náo nhiệt.
