Quân Hôn Thập Niên 70: Nữ Phụ Được Phó Đoàn Trưởng Cưng Chiều Như Báu Vật - Chương 337: Món Quà Bất Ngờ Dành Cho Sĩ Tử
Cập nhật lúc: 03/05/2026 22:52
Vốn dĩ cậu nghĩ nếu gõ cửa có thể sẽ đ.á.n.h thức tất cả mọi người, nên lén lút trèo vào, sáng hôm sau đột nhiên xuất hiện, thật là một sự bất ngờ!
Trong ký túc xá có một nam sinh viên, rất thích đột nhiên đến trường của đối tượng tìm cô ấy, nói là nếu lâu ngày không gặp mặt, sự bất ngờ này gọi là lãng mạn, các nữ đồng chí đều thích lãng mạn.
Chỉ còn vài ngày nữa là tròn 14 tuổi, lần đầu tiên xa nhà lâu như vậy, Tiểu Thạch Đầu - người vẫn chưa đến tuổi tìm đối tượng - sâu sắc cảm thấy giữa người nhà với nhau cũng có thể có chút bất ngờ.
Chỉ là tính toán ngàn vạn lần cũng không ngờ tàu hỏa lại đến muộn lâu như vậy, tàu hỏa mùa đông đúng là 10 lần thì có 8 lần đến muộn.
Còn nữa là, cậu cũng không ngờ, Tiểu Lang cứ khăng khăng sủa mấy tiếng rồi mới nhận ra cậu.
Thể chất của Nguyễn Tân Yến không bằng người trẻ tuổi, có chút chịu không nổi, ngáp một cái: “Được rồi, thím không lo cho cháu nữa, hai chị em cháu nói chuyện đi.”
Nửa đêm nửa hôm, thực ra cũng chẳng có gì để nói.
Những gì Chúc An An muốn hỏi đều đã hỏi xong, những chuyện khác có thể để ban ngày nói tiếp.
Nhân lúc Tiểu Thạch Đầu rửa chân, Chúc An An rón rén vào phòng cậu ôm chăn ra. Biết đứa trẻ dạo này sẽ về, đệm đều đã trải sẵn, chăn chỉ cần giũ ra là có thể ngủ được rồi.
---
Sáng hôm sau, Chúc An An bị đ.á.n.h thức bởi những tiếng kinh ngạc liên tiếp của 3 học sinh cấp ba trong nhà cùng với Tiểu Thuyền và Quả Quả. Bên tai cứ như dàn hợp xướng nhiều bè, toàn là...
“Cậu về lúc nào vậy?”
“Sao em không nghe thấy tiếng động gì nhỉ?”
...
Chúc An An mặc quần áo xong đi ra, vừa mở cửa đã đối mặt với Tiểu Thuyền đang vô cùng vui vẻ. Tiểu Thuyền nhảy nhót tung tăng: “Mẹ ơi mẹ ơi, cậu về rồi!! Tối qua về đấy ạ, con vừa ngủ dậy đã nhìn thấy rồi!”
Không thể không nói, ở một mức độ nhất định, sự bất ngờ này của Tiểu Thạch Đầu đã thành công, những người khác đều bị bất ngờ.
Chúc An An xoa đầu con trai: “Tối qua mẹ đã biết rồi, còn suýt nữa bắt cậu con làm trộm đấy.”
Tần Song cười, một tay đỡ bụng một tay vỗ vai Tiểu Thạch Đầu, nói ra câu y hệt mẹ ruột mình: “Sao không học anh trai chị được chút gì tốt đẹp? Lại đi học anh ấy trèo tường.”
Vẻ mặt Chúc Nhiên Nhiên nghiêm túc: “Dù sao cũng là một tay dạy dỗ ra mà.”
Lời này nhận được sự đồng tình nhất trí của mọi người.
Trèo bức tường sân cao như vậy, không có chút kỹ thuật thì thực sự không được.
Trong căn cứ đồn trú cách đó không xa, Tần Áo vừa kết thúc buổi huấn luyện buổi sáng, trên đường về nhà liền hắt hơi hai cái liền.
Tào Anh Nghị đưa tay khoác vai anh: “Lão Tần, thể chất của cậu có phần giảm sút rồi đấy, trời vừa trở lạnh đã có dấu hiệu muốn cảm cúm rồi à?”
Tần Áo liếc anh ta một cái: “Không thể là vợ tôi nhớ tôi sao?”
Tào Anh Nghị: “Một cái mới là nhớ, hai cái...”
Anh ta chưa nói hết, Tần Áo đã tiếp lời: “Hai cái là con trai và vợ cùng nhớ.”
Tào Anh Nghị: “………………”
Thật biết bịa chuyện.
Tần Áo không cảm thấy mình đang bịa chuyện, anh có lý lẽ hẳn hoi.
Lúc đi vào thứ bảy tuần trước, vợ anh đã nói hai ngày nay có thời gian sẽ về khu gia thuộc, không cần anh phải chạy đi chạy lại.
Nói không chừng lúc này, vợ và con trai đã đang trên đường về rồi, cùng nhau nhắc đến anh chẳng phải rất bình thường sao?
Cũng may là Chúc An An không nghe thấy những lời này, nếu nghe thấy ước chừng sẽ bồi thêm một câu, đoán hay lắm, lần sau đừng đoán nữa.
---
Trong thành phố.
Ăn sáng xong, 3 học sinh cấp ba vẫn phải đi học.
Vốn dĩ Chúc An An định sáng nay đưa Tiểu Thuyền về, bây giờ đúng lúc Tiểu Thạch Đầu về, lâu như vậy không gặp, buổi sáng đương nhiên là không đi được, để chiều tính tiếp.
Tối qua trời quá khuya, cũng không thích hợp để nói chuyện gì.
Đứa trẻ hơn 4 tháng không ở nhà, mặc dù cứ cách một khoảng thời gian lại viết thư, nhưng trong thư làm sao nói hết được.
Tiểu Thuyền thực sự rất nhớ cậu của nó, lạch cạch nói chuyện còn phải chen vào giữa hai chân Tiểu Thạch Đầu để cậu ôm, dính lấy nhau không rời.
Ngay cả Tiểu Lang cũng chạy tới góp vui, ổ của mình cũng không ở nữa, cứ nằm sấp dưới chân Tiểu Thạch Đầu, thỉnh thoảng lại lấy đầu cọ cọ.
Chúc An An đứng bên cạnh nhìn, nhớ lại tiếng ch.ó sủa nghe thấy lúc đầu tối qua, cười với Tiểu Thạch Đầu: “May mà sủa vài tiếng là nhận ra rồi, nếu không coi em là trộm c.ắ.n cho hai cái thì em tha hồ mà chịu đựng.”
Tiểu Thuyền hùa theo: “Tiểu Lang lợi hại lắm đấy! Sẽ c.ắ.n người xấu, c.ắ.n chân thủng một lỗ to! Chảy đầy m.á.u ra đất.”
Tiểu Thạch Đầu đưa tay xoa đầu ch.ó lắc qua lắc lại: “Em biết nó chắc chắn sẽ nhận ra mà.”
Hồi nhỏ ngày nào cũng dẫn Tiểu Lang chạy khắp đại đội, có cậu một miếng thịt ăn, thì có Tiểu Lang một khúc xương gặm.
Tình cảm nuôi từ nhỏ đến lớn cơ mà, nếu vì xa nhau vài tháng mà không nhận ra, cậu sẽ buồn c.h.ế.t mất.
Nửa đêm hôm qua sủa, ước chừng chỉ là vì thời gian không đúng, nhất thời chưa phản ứng lại kịp.
Tiểu Lang như nghe hiểu được, cọ cọ vào lòng bàn tay Tiểu Thạch Đầu.
Tiểu Thuyền thấy vậy cũng cọ cọ vào lòng Tiểu Thạch Đầu, chỉ có thể nói không hổ là chủ tớ gần như ngày nào cũng ở bên nhau, ở chung lâu rồi, thói quen cũng có thể lây nhiễm một chút.
Buổi sáng trôi qua trong lúc trò chuyện phiếm lúc nào không hay, hành lý Tiểu Thạch Đầu mang về đã được Chúc An An dọn dẹp ra.
Đồ đạc của bản thân cậu không mang về nhiều, đợi ra năm khai giảng trời vẫn còn lạnh, quần áo ấm hầu như đều khóa ở trường, phần lớn còn lại đều là mang về cho người nhà.
Trong đó nặng nhất là tài liệu ôn tập của 3 học sinh cấp ba, Chúc An An nhìn mà tặc lưỡi: “Em lấy đâu ra nhiều đề thi thế này?”
Đợi trưa Tiểu Nhiên về nhìn thấy, ước chừng lại phải thốt lên một câu... đúng là em trai ruột!!
Tiểu Thạch Đầu: “Một số là mua ở hiệu sách, một số là đổi với bạn học. Trong phòng thí nghiệm có một đàn anh, em trai anh ấy đang học ở trường trung học phổ thông trực thuộc Đại học Thanh Hoa, bố mẹ cũng là giáo viên, cả nhà đều sống trong khuôn viên Thanh Hoa, tìm mấy thứ này rất tiện.”
Cậu thấy các dạng đề đều khá tốt, cho nên mang hết về.
Những thứ gửi trước đây cũng tạm được, nhưng cái này tốt hơn, đáng để làm thử.
Tần Song ngồi lại gần cùng lật xem, cảm thán nói: “Ba đứa nó mà không nâng cao được 20, 30 điểm thì thật có lỗi với công em cõng một chuyến xa xôi thế này.”
Tiểu Thạch Đầu thực sự nghiêm túc suy nghĩ một lượt: “30 điểm em thấy hơi khó, 20 điểm thì có thể thử xem.”
Thành tích của chị hai cậu cậu biết, một vấn đề rất lớn là không được ổn định cho lắm, làm nhiều đề chắc sẽ có chút giúp ích.
Buổi trưa Chúc Nhiên Nhiên về nhìn thấy đề thi, hung hăng kéo em trai qua vò đầu bứt tai, cô bé bây giờ đúng là mở mắt nhắm mắt đều là đề thi.
Tiểu Thạch Đầu lại vẫn cảm thấy hơi chưa đủ, lấy cả đề thi học kỳ một của hai anh em Tần Chiêm và chị hai mình qua. Nghỉ lễ cậu có thời gian, có thể giúp xem qua, kiểm tra thiếu sót, bù đắp lỗ hổng một chút.
