Quân Hôn Thập Niên 70: Nữ Phụ Được Phó Đoàn Trưởng Cưng Chiều Như Báu Vật - Chương 348: Sức Hấp Dẫn Của Chiếc Tivi

Cập nhật lúc: 03/05/2026 22:53

Chúc Nhiên Nhiên cặp sách còn chưa kịp bỏ xuống, mang vẻ mặt khoa trương đứng sững trước tivi, nói một câu thừa thãi, “Chị mua à?”

Chúc An An buồn cười, “Chứ không lẽ nó tự mọc chân chạy vào nhà mình chắc?”

Chúc Nhiên Nhiên không đáp lời nữa, dán mắt vào tivi không chớp.

Chúc An An ban đầu còn tưởng, người say mê nhất trong nhà sẽ là Tiểu Thuyền và Quả Quả, giờ xem ra hình như không phải vậy, có học sinh cấp ba cơm cũng chẳng buồn ăn nữa kìa.

Rõ ràng vừa nãy lúc mới bước vào sân, chưa vào đến nhà đã oai oái kêu thi mệt c.h.ế.t đi được, sắp c.h.ế.t đói rồi.

Chúc An An gọi hai lần, Chúc Nhiên Nhiên mới đứng dậy bưng bát lên, vừa ăn vừa cảm thán, “Hóa ra xuất hiện trên tivi là như thế này à.”

Chúc An An vô tình vạch trần hiện thực, “Thi không đậu thì mọi thứ đều là nói suông.”

Chúc Nhiên Nhiên thở dài, “Chị đừng nói vấn đề tàn khốc thế chứ.”

Dù sao cũng là người sắp 18 tuổi, khả năng tự chủ vẫn có, ăn xong xem chưa được bao lâu, Chúc Nhiên Nhiên liền đứng dậy rửa bát đĩa của ba người.

Bát đũa bẩn do ba cô cậu học sinh cấp ba ăn đêm bày ra, đều do ba người tự luân phiên nhau rửa, hôm nay đến lượt cô bé.

---

Cả một buổi chiều cộng thêm một buổi tối, sự mới mẻ của tivi vẫn chưa qua đi, đã quá giờ đi ngủ từ lâu, hai đứa nhỏ vẫn chưa chịu đi ngủ.

Nhưng chúng không ngủ, đài truyền hình lại đến giờ ngừng phát sóng.

Khi trên màn hình đột nhiên xuất hiện hình ảnh hình tròn đủ màu sắc, Tiểu Thuyền kinh hãi, “Mẹ ơi! Sao lại mất rồi? Tivi hỏng rồi sao?!”

Chúc An An: “Không hỏng, nó cũng phải nghỉ ngơi.”

Tiểu Thuyền tỏ vẻ mình hơi không hiểu, “Nó đâu cần ăn cơm, tại sao phải nghỉ ngơi?”

Chúc An An: “Người thao tác phía sau phải nghỉ ngơi chứ, nếu không con nghĩ những chương trình tivi này là ai phát cho con xem?”

Tiểu Thuyền: “Dạ.”

Vẻ mặt có vẻ không tin lắm.

Chúc An An tắt tivi, “Mau đi ngủ đi.”

Tiểu Thuyền lúc này mới lưu luyến đi về phòng mình, Chúc An An ngạc nhiên nhướng mày, mấy hôm trước thằng nhóc này đều ngủ với cậu, hôm nay lại không giống cái đuôi nhỏ bám theo sau Thạch Đầu nữa.

Ý nghĩ này của Chúc An An lóe lên rồi nhanh ch.óng bị ném ra sau đầu.

Kết quả khoảng một tiếng sau, hai vợ chồng trong phòng ngủ mới làm chuyện đó xong, từ căn nhà cũ chui ra nằm xuống, Chúc An An liền nghe thấy tiếng sột soạt bên ngoài.

Chúc An An huých tay Tần Áo, “Hình như có tiếng động.”

Giọng Tần Áo vẫn còn mang chút khàn khàn sau khi ân ái, “Chắc là ai đó dậy đi vệ sinh đêm.”

Chúc An An chống nửa người dậy, vểnh tai nghe ngóng thêm, “Sao em nghe không giống nhỉ?”

Tần Áo ngồi dậy mặc quần áo, “Để anh ra xem.”

Anh nhẹ nhàng kéo chốt cửa, đẩy cửa bước ra chưa được hai bước, cảnh tượng đập vào mắt là...

Thằng nhóc nhà mình mặc quần thu, đi dép bông, khoác áo bông, chổng m.ô.n.g đang hì hục nghịch tivi.

Tần Áo trầm giọng, “Tần Vân Phàm!”

Tiểu Thuyền giật nảy mình, nỗi sợ hãi bị gọi cả họ lẫn tên khiến cậu bé theo bản năng quay đầu đứng bật dậy, giây tiếp theo thốt ra, “Bố sao vẫn chưa ngủ?!”

Tần Áo tức đến bật cười, chiêu phản khách làm chủ hay đấy.

Chúc An An cũng mặc xong quần áo đứng cạnh Tần Áo, lúc này mới nhận ra, cô đã bảo sao hôm nay thằng nhóc không đòi ngủ với cậu, hóa ra là đ.á.n.h chủ ý này!

“Không phải đã nói với con rồi sao, tivi đến giờ là hết kênh mà?”

Tiểu Thuyền cúi đầu nhận lỗi, “Con sai rồi, con tưởng mẹ lừa con.”

Cậu bé còn muốn xem bộ phim đ.á.n.h nhau lúc ăn tối, không ngờ thật sự không còn nữa, tivi lại thật sự giống con người buổi tối phải đi ngủ, cũng phải nghỉ ngơi.

Chỉ có thể nói là vẫn quá ngây thơ, đợi lớn lên sẽ phát hiện ra, đôi khi tivi có thể nghỉ ngơi, nhưng con người thì không.

Ánh sáng phát ra từ màn hình tivi vẫn còn sáng, Chúc An An cũng không biết nên nói thằng nhóc này nhiều mưu mẹo, hay nên khâm phục nhóc con nhà mình thật sự có nghị lực, cố thức trọn một tiếng đồng hồ mới lén lút mò ra.

Cuối cùng cô chỉ bước tới tắt tivi, “Mẹ lừa con bao giờ? Ra ngoài quần áo cũng không mặc t.ử tế, mau đi ngủ đi.”

Tiểu Thuyền lê dép bông đi về phòng mình, nửa đường còn quay đầu nhìn bố mẹ, trong mắt tràn đầy sự bối rối.

Cậu bé rõ ràng đã đợi rất lâu, đợi đến lúc soi đèn pin trong chăn đọc xong hai cuốn truyện tranh mới ra ngoài, sao lâu thế rồi mà bố mẹ vẫn chưa ngủ?

Đứa trẻ chỉ có bằng mẫu giáo sao biết được, cuộc sống về đêm của người lớn phong phú lắm chứ!

Tiểu Thuyền buổi tối lăn lộn một trận như vậy, ngày hôm sau thành công không dậy nổi.

Quả Quả ở bên cạnh líu lo gọi cậu bé như một con chim sẻ nhỏ, cậu bé vẫn không hề tỉnh, kéo chăn trùm kín đầu, tiếp tục ngáy khò khò.

Chúc An An gọi Quả Quả ra ngoài, “Mặc kệ anh, cứ để phần cơm cho anh, đợi anh tỉnh rồi ăn sau.”

Đợi Tiểu Thuyền ngủ dậy, đã hơn 10 giờ rồi.

Chúc An An nhìn cậu con trai đang ngái ngủ, cười nói, “Ngủ giỏi thật, tivi đã dậy từ lâu rồi.”

Nghe Chúc An An kể lại, biết tối qua xảy ra chuyện gì, mấy người lớn đều cười ha hả.

Thạch Đầu còn diễn một màn, nhìn Tiểu Thuyền với vẻ u oán, “Hóa ra tivi còn quan trọng hơn cậu à.”

Tiểu Thuyền sắp vùi mặt vào bát, mang dáng vẻ ‘không nghe không nghe, rùa niệm kinh’.

Đúng là cười c.h.ế.t người.

---

Thời gian từng ngày trôi qua, trong nhà có thêm chiếc tivi, sự thay đổi rõ rệt nhất là thời gian trẻ con chạy ra ngoài chơi giảm đi.

Đang lúc sự mới mẻ còn đó, cộng thêm mấy ngày nay đợt không khí lạnh tràn về, nhiệt độ cảm nhận giảm đi không ít nên càng không muốn chạy ra ngoài.

Gió thổi vù vù, buốt cả tai.

Tiểu Thuyền ở đây hai ba năm, bạn bè cũng có không ít, trước tivi trong nhà thường xuyên có 5-6 đứa trẻ ngồi xếp hàng, náo nhiệt vô cùng.

Chỉ là đến giờ cơm, thỉnh thoảng sẽ nghe thấy trong ngõ có phụ huynh lớn tiếng gọi con về ăn cơm.

Đây này, lại gọi rồi.

“Đại Bột Tử! Bột T.ử ơi!”

“Đồ Văn Bác! Không về nữa là hết cơm đấy nhé!”

...

Bạn nhỏ Văn Bác rõ ràng không muốn về, người đã đứng lên rồi, nhưng đôi chân lại có suy nghĩ riêng, không nhúc nhích nổi một chút nào.

Tiểu Thuyền nhắc nhở, “Bà nội cậu gọi kìa.”

Bạn nhỏ Đồ Văn Bác đi một bước quay đầu ba lần, 2 phút trôi qua, mới đi đến cửa phòng khách, cứ như đế giày có bôi keo vậy.

Chúc An An ở ngoài sân bơm nước xong đi vào, đi ngược chiều gặp mặt, bạn nhỏ Văn Bác mang vẻ mặt như vừa nghĩ ra một ý tưởng tuyệt diệu, kéo kéo vạt áo Chúc An An, thốt ra một câu kinh người, “Dì An An, hay là cháu làm con trai dì nhé?!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.