Quân Hôn Thập Niên 80: Nữ Phụ Tác Tinh Vừa Ngọt Vừa Quyến Rũ - Chương 159: Đều Tại Tạ Chi Hành
Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:53
Cha Tạ ngắt lời vợ: "Chuyện không thể thì đừng nghĩ lung tung nữa."
Mẹ Tạ lườm chồng một cái: "Dù Tiểu Lữ không được, nhưng bệnh viện quân y chắc chắn không chỉ có mình nó là y tá, nó chắc chắn có đồng nghiệp bạn bè khác. Hay là để tôi hỏi chị họ xem, bảo Tiểu Lữ tìm kiếm giúp A Hành nhà mình?"
Cha Tạ nghĩ ngợi rồi thấy đây cũng là một cách: "Muộn nhất là 35 tuổi phải kết hôn sinh con, nhà họ Tạ mình không thể đứt đoạn ở chỗ nó được."
Mẹ Tạ rất đồng tình.
...
Tạ Chi Hành không biết rằng, hắn chỉ định so kè với vợ của bạn thân một chút, ai ngờ lại bị cha mẹ "đưa vào tầm ngắm", thậm chí còn bảo Lữ Tân Phương giới thiệu đối tượng cho hắn.
Ở phía bên kia, Lữ Tân Phương cũng nhận được chỉ thị từ mẹ đẻ, bảo phải giới thiệu đối tượng cho Tạ Chi Hành.
Lữ Tân Phương giật thót mình: "Mẹ, giới thiệu đối tượng cho Tạ Chi Hành á?"
"Cái tên đó mà cũng cần giới thiệu đối tượng sao?"
Mẹ Lữ theo bản năng nhìn con gái: "Ồ? Sao thế? Chi Hành ở bộ đội được yêu thích lắm à?"
Lữ Tân Phương: ...
Phải công nhận là tên Tạ Chi Hành kia trông cũng bảnh bao thật, đôi mắt cứ như biết phóng điện ấy, chẳng t.ử tế chút nào. Có không ít đồng nghiệp biết cô có quan hệ họ hàng với hắn nên cứ chạy đến hỏi han tình hình.
Lữ Tân Phương bèn kể sơ qua tình hình của Tạ Chi Hành, sẵn tiện còn nói xấu hắn, bảo hắn tâm lý vặn vẹo...
Hừ! Đều tại cái thằng ranh Tạ Chi Hành đó, cứ nói với cô là Thẩm Kế Xuyên tốt cái này cái nọ, làm cô mất mặt c.h.ế.t đi được. Cho nên cô mới tranh thủ trả đũa một chút.
Kết quả bây giờ, mẹ đẻ lại bắt cô làm bà mai cho hắn? Lữ Tân Phương cảm thấy trời sập đến nơi rồi!
Biết làm sao đây? Sợi tơ hồng đều bị cô c.h.ặ.t đứt hết rồi mà! Hừ, đều tại Tạ Chi Hành! Tất cả là lỗi của hắn!
Lữ Tân Phương nhanh ch.óng bình tĩnh lại. Thực tế chứng minh, tình cảm con người là thứ không đáng tin nhất trên đời. Huống chi tình cảm của cô dành cho Thẩm Kế Xuyên vốn dĩ được xây dựng trên sự tưởng tượng. Sau khi nhìn rõ "bộ mặt thật" của anh, cộng thêm việc dạo này cô ít sang bên quân đội tìm Tạ Chi Hành nên cơ hội gặp Thẩm Kế Xuyên cũng không nhiều.
Vì vậy, thứ tình cảm hư ảo ban đầu gần như đã tan thành mây khói. Tất nhiên, tình tiết gốc vẫn có sức ảnh hưởng nhất định. Ví dụ như, một đêm nọ, Lữ Tân Phương đã mơ một giấc mơ...
Trong giấc mơ đó, dưới sự gán ghép của tên Tạ Chi Hành kia, cô và Trung đoàn trưởng Thẩm đã đến với nhau.
Thẩm Kế Xuyên vẫn là dáng vẻ ấy, trông lạnh lùng và rất nam tính, có điều anh không dùng giọng điệu "ông cụ non" để giáo huấn cô. Hai người ở bên nhau, vừa là vợ chồng, vừa là đồng chí cùng tiến bước. Họ có với nhau hai đứa con, một cặp long phụng.
Trong mơ, tình cảm giữa hai người giống tình đồng chí hơn. Cũng có lúc cô cảm thấy bất mãn, nhưng người đàn ông kia dường như bẩm sinh đã khô khan, cứng nhắc, cô liền dỗi mà không chủ động nữa. Kết quả là cô không chủ động, anh cũng chẳng biết phải chủ động thế nào.
Dần dà, Lữ Tân Phương bỏ cuộc. Anh có công việc và sứ mệnh của anh, cô cũng có của cô, hà tất phải theo đuổi cái gọi là tình yêu cho mệt thân?
Lữ Tân Phương sống cạnh Thẩm Kế Xuyên cả đời, nhưng lại giống như hai người sống hai cuộc đời riêng biệt, ngoài những đứa con chung, họ rất ít khi giao lưu gì khác. Cô thậm chí còn mơ thấy anh đi trước mình. Sau khi anh mất, nhìn cặp con trai con gái quỳ trước di ảnh của cha, Lữ Tân Phương phát hiện ra bản thân hình như cũng không đau lòng đến thế.
Dĩ nhiên, con người chứ có phải cỏ cây đâu, đến con mèo con ch.ó sống chung bao năm còn có tình cảm, huống chi là người, tâm trạng cô vẫn có chút xìu xuống.
...
Sau khi tỉnh dậy, Lữ Tân Phương ngẫm nghĩ về giấc mơ đó rất lâu. Cô thậm chí còn nghi ngờ có phải vì Trung đoàn trưởng Thẩm ngó lơ mình nên cô mới cố tình mơ một giấc mơ để "trả thù" anh không?
Đúng là nực cười thật. Lữ Tân Phương tự thấy buồn cười với chính mình.
Trong giấc mơ đó, Trung đoàn trưởng Thẩm đã hủy hôn với vị hôn thê. Nhưng thực tế thì nghe nói họ đã kết hôn thuận lợi rồi. Đúng là một giấc mơ quái gở!
Lữ Tân Phương không để tâm đến giấc mơ nhảm nhí đó nữa. Việc chính hiện giờ là mẹ cô bắt cô làm mai cho Tạ Chi Hành: "Cũng không phải đâu, cũng được ạ, tên đó trông cũng ra dáng lắm."
Mẹ Lữ nghe vậy thì yên tâm: "Vậy con để tâm một chút, phía bà dì họ của con đang giục gấp lắm."
Lữ Tân Phương chột dạ: "Thực ra cũng không cần vội thế đâu, chính Tạ Chi Hành còn chẳng vội nữa là."
Mẹ Lữ lườm con gái một cái: "Đấy là cậu họ của con, đừng có không có tôn ti trật tự như thế!"
Lữ Tân Phương: "..."
"Con biết rồi, là cậu họ không vội."
Mẹ Lữ: "..."
Hai mẹ con trò chuyện một hồi lại quay sang chuyện của Lữ Tân Phương: "Còn con thì sao? Con theo cậu ở bệnh viện quân y, có ai vừa mắt chưa?"
Lữ Tân Phương chột dạ: "Dạ... chưa có..."
Mẹ Lữ: "Thế con chột dạ cái gì?"
Cô thật sự rất sợ chuyện mình từng theo đuổi Trung đoàn trưởng Thẩm bị mẹ biết được. Thế thì mất mặt c.h.ế.t đi được!
"Con có chột dạ đâu! Con chột dạ chỗ nào chứ?" Cách để che giấu sự chột dạ chính là nói to hơn người khác!
Mẹ Lữ: "Không chột dạ sao tự nhiên hét tướng lên với mẹ thế hả?"
Giọng Lữ Tân Phương lập tức lý nhí lại: "Con đâu có... Ái chà, chẳng qua con bị tên Tạ Chi Hành kia lừa thôi! Trung đoàn trưởng Thẩm rõ ràng có vị hôn thê rồi mà hắn không thèm bảo con, làm con mất mặt c.h.ế.t đi được!"
Mẹ Lữ ngẩn ra, rồi bật cười ha hả. Nhưng mà, Trung đoàn trưởng Thẩm?
Mẹ Lữ âm thầm ghi nhớ cái tên này. Sau khi tìm hiểu về Thẩm Kế Xuyên, mẹ Lữ cũng thấy hơi tiếc. Tuy chàng trai này xuất thân không cao, nhưng lại rất ưu tú, tuổi còn trẻ đã là Trung đoàn trưởng, tương lai rộng mở.
Nhưng theo tin tức bà dò hỏi được, anh ta đã kết hôn, lại còn là tân hôn. Mẹ Lữ tuy tiếc nuối nhưng không nói gì. Con gái bà cũng rất xuất sắc, không thể nào cứ nhìn chằm chằm vào đồng chí đã có vợ, truyền ra ngoài thì còn ra thể thống gì?
Dù vậy, mẹ Lữ vẫn phàn nàn chuyện này với cha Lữ. Cha Lữ vốn biết tình hình của Thẩm Kế Xuyên: "Bà nói tiểu Thẩm à? Cậu thanh niên đó khá đấy, mấy năm trước tôi cũng từng để mắt tới, nhưng bản thân cậu ta hình như không có ý định gì, lại rất để tâm đến ý kiến cha mẹ."
"Vả lại gia cảnh nhà họ Thẩm không tốt, tiểu Thẩm có hai anh trai, một em trai và hai em gái. Bà không sợ con gái rượu của mình chịu khổ à?"
Mẹ Lữ lườm chồng: "Khổ cái gì mà khổ? Ông có thể giương mắt nhìn con gái mình chịu khổ chắc? Tiểu Thẩm chắc chắn sẽ phát triển trong quân đội, Tân Phương nhà mình cũng vậy, việc gì phải đối phó với bên kia? Cùng lắm là ngày Tết về thăm một chuyến thôi."
Nói vậy, cha Lữ cũng thấy có lý. Nhưng ván đã đóng thuyền, ông an ủi vợ: "Trai tốt trên đời còn nhiều, tiểu Thẩm và Tân Phương nhà mình không có duyên."
Mẹ Lữ gật đầu đồng ý.
...
Lữ Tân Phương không biết rằng, chủ yếu là vì cô còn nhỏ, cha mẹ không nỡ gả sớm, nên dù cha Lữ từng liệt Thẩm Kế Xuyên vào danh sách con rể dự phòng nhưng cũng không vội vã. Cộng thêm việc biết Thẩm Kế Xuyên không có ý phản kháng hôn sự gia đình sắp đặt, ông cũng nhạt dần ý định đó. Con gái ông không lo ế, ông hoàn toàn không cần phải vồn vã.
Nhận lệnh từ mẹ, Lữ Tân Phương đi tìm Tạ Chi Hành, đề nghị tìm đối tượng cho hắn.
Suýt nữa thì Tạ Chi Hành sợ đến rớt cả tim. "Cô nói cái gì?"
Lữ Tân Phương cười hì hì: "Anh đừng căng thẳng, đây là ý của cha mẹ anh đấy. Cha mẹ anh nhờ mẹ tôi, bảo tôi xem giúp anh có ai phù hợp không. Anh muốn tìm mẫu người như thế nào?"
Tạ Chi Hành đảo mắt: "Ý của cha mẹ tôi?"
Lữ Tân Phương: "Chứ còn gì nữa, anh tưởng tôi rảnh rỗi quá hóa rồ chắc?"
