Quân Hôn Thập Niên 80: Nữ Phụ Tác Tinh Vừa Ngọt Vừa Quyến Rũ - Chương 25: Xe Jeep Xanh Quân Đội

Cập nhật lúc: 06/03/2026 11:03

Khóe môi anh bất giác nhếch lên một nụ cười. Cô gái nhỏ chạy nhanh quá, anh thực sự sợ cô đ.â.m sầm vào người mình rồi lại quay sang bắt đền. Nghĩ đến đây, Thẩm Kế Xuyên lộ ra một nụ cười bất lực mà chính anh cũng không nhận ra. Nhưng anh không ngờ cô gái nhỏ chỉ chạy đến trước mặt anh là dừng lại.

Hạ Khả Tình dĩ nhiên muốn Thẩm Kế Xuyên thích mình. Thứ nhất, đây là "đùi vàng" của cô. Thứ hai, ngoại hình của anh đúng gu cô. Nhưng cô cũng biết, trong bối cảnh thời đại này, khi riêng tư cô có thể thả thính nhiều một chút, nhưng giữa chốn đông người thì vẫn phải trang trọng. Nhỡ đâu thả thính quá đà khiến Thẩm Kế Xuyên hiểu lầm về nhân phẩm của cô thì thật là "xôi hỏng bỏng không".

Vì vậy, cô đã kịp thời "phanh" lại đúng lúc.

Sau khi đứng lại, cô ngẩng đầu nhìn Thẩm Kế Xuyên, đôi mắt cong cong chứa chan nụ cười: "Anh Thẩm, anh đến rồi."

Thẩm Kế Xuyên nhíu mày, điều này rất khác so với những gì anh tưởng tượng. Tuy nhiên, cô gái nhỏ trước mặt khiến tâm trạng anh rất tốt. Anh liếc nhìn chiếc xe Jeep phía sau, cậu thanh niên lái xe tên Tiểu Chu vội vàng xuống xe chào hỏi Hạ Khả Tình.

"Chào chị dâu ạ!"

Gò má Hạ Khả Tình khẽ nóng lên: "Chào cậu."

Ánh mắt Thẩm Kế Xuyên hơi tối lại, anh chỉ tay về phía chiếc Jeep: "Lên ngồi thử chút không?"

Mắt Hạ Khả Tình sáng bừng lên: "Em có thể ngồi sao?"

Thẩm Kế Xuyên gật đầu, Tiểu Chu cũng gãi gãi sau gáy: "Chị dâu yên tâm, tay lái của em lụa lắm."

Hạ Khả Tình "phì" một tiếng bật cười. Thời đại này mà được lái xe trong quân đội thì tay lái sao có thể kém được? Nhìn những ánh mắt tò mò hoặc ngưỡng mộ xung quanh, cô suy nghĩ một chút rồi nói: "Được thôi, vậy tôi sẽ thử ngồi xe Jeep của bộ đội xem sao."

Thực tế thì đây là loại xe Jeep kiểu cũ, nhưng màu xanh quân đội trông rất vững chãi, thân xe mới tinh, có thể thấy Tiểu Chu chăm sóc xe rất kỹ. Nội thất tuy mang phong cách phục cổ nhưng lại rất gọn gàng, sạch sẽ.

Hạ Khả Tình thể hiện đúng tâm thế của một cô gái thôn quê thích xem náo nhiệt, lên xe nhìn ngó, sờ soạng một hồi, sau đó ngồi trong xe đi dạo một vòng. Tiểu Chu lái xe quả nhiên rất ổn định. Thời này xe cộ vốn ít, một chiếc Jeep xanh quân đội đi tới đâu cũng khiến người ta nể phục, cảm giác thực sự rất khác biệt.

Sau khi Thẩm Kế Xuyên dặn Tiểu Chu chở Hạ Khả Tình đi một vòng rồi đưa cô về trường, Tiểu Chu mới đ.á.n.h bạo nói: "Chị dâu người tốt thật đấy, vừa xinh đẹp lại vừa có khí chất!"

"Hèn gì Đoàn trưởng Thẩm lại để tâm đến vậy."

Bình thường, Thẩm Kế Xuyên chắc chắn sẽ phê bình vài câu. Tiểu Chu có thể làm tài xế cho cán bộ quân đội, ngoài tay lái giỏi thì ưu điểm lớn nhất là kín miệng. Nhưng cậu nhóc này tuy kín miệng nhưng gặp đúng dịp cũng hay nói leo. Thế nhưng lần này, Thẩm Kế Xuyên hoàn toàn không thấy cậu ta nói nhiều.

Ngược lại, anh còn bắt đầu suy ngẫm. Đúng là người tốt, cũng đúng là xinh đẹp và có khí chất. Ừm, cô gái nhỏ như vậy không để tâm thì để tâm ai?

"Ừ."

Tiểu Chu nghe vậy thì hớn hở. Xem ra Đoàn trưởng Thẩm vô cùng hài lòng với đối tượng này rồi. Phen này về đơn vị, một vị lãnh đạo khác chắc là phải thất vọng thôi.

Người như Thẩm Kế Xuyên, mới hơn hai mươi tuổi đã giữ chức vụ cao, không có gì bất ngờ thì tương lai tiền đồ rộng mở. Hơn nữa anh còn chưa kết hôn, chẳng khác nào "trai đơn thân hoàng kim" trong quân đội. Cả đám vợ quân nhân trong vùng đều nhắm vào anh, bởi họ còn có chị em gái, hoặc cháu gái ở quê. Nhưng Đoàn trưởng Thẩm mãi không "khai khiếu", khó khăn lắm mới đến tuổi này, nếu còn không tìm đối tượng thì chính trị viên cũng phải lo lắng thay. Không thể để lỡ dở chuyện đại sự cả đời của chiến sĩ được.

Vốn tưởng sẽ tìm người trong đơn vị, ai ngờ là cha mẹ ở quê đã tìm cho anh một vị hôn thê!

Tiểu Chu thầm thở dài trong lòng. Cái cô cháu gái bên ngoại của vợ Tiểu đoàn trưởng Chu kia kìa, chẳng phải vì nhắm trúng Đoàn trưởng Thẩm nên mới trăm phương nghìn kế chạy đến đơn vị giúp việc cho dì mình sao? Kết quả là hôn sự của Đoàn trưởng Thẩm đã định xong xuôi, chắc chắn là không đến lượt cô ta rồi.

Nói đi cũng phải nói lại, Tiểu Chu cũng có chút họ hàng với Tiểu đoàn trưởng Chu, nếu không cậu ta đã chẳng nhận lời ủy thác của cô gái kia, nhân cơ hội này để "xem mặt" vị hôn thê của Đoàn trưởng Thẩm... Ôi, thật tội nghiệp cho một tấm chân tình.

...

Hạ Khả Tình không biết những suy nghĩ trong đầu Tiểu Chu, mà dù có biết, cô cũng tuyệt đối không nhường Thẩm Kế Xuyên cho người khác.

Chiều hôm đó Thẩm Kế Xuyên phải về đơn vị, anh còn đặc biệt mời Hạ Khả Tình đi ăn một bữa. Thẩm Kế Xuyên chưa từng nghĩ mình lại quyến luyến một người đến thế. Nhưng anh cũng không thể nói ra những lời kiểu như bảo cô đi cùng mình về đơn vị, như vậy quá thiếu chừng mực.

Vì vậy, anh chỉ nhìn cô thật sâu một lúc, ánh mắt nóng bỏng đến mức một cô gái hiện đại từng "thấy nhiều sự đời" như Hạ Khả Tình cũng không nhịn được mà đỏ mặt. Chuyện gì vậy? Đại lão "khai khiếu" rồi sao? Không nên chứ! Nhưng trong lòng Hạ Khả Tình cũng thấy vui thầm. Cô đã nhắm trúng Thẩm Kế Xuyên, đương nhiên cũng hy vọng chiếm được vị trí quan trọng trong lòng anh. Rõ ràng, mấy ngày qua những tâm tư nhỏ nhặt của cô không hề lãng phí.

Cô giả vờ như không nhận ra sự quyến luyến của Thẩm Kế Xuyên: "Vâng, anh về đi, em sẽ viết thư cho anh."

Thẩm Kế Xuyên gật đầu: "Ừ."

Hạ Khả Tình suy nghĩ một lát: "Đợi khi nghỉ lễ, em đến đơn vị thăm anh được không?"

Ánh mắt Thẩm Kế Xuyên chợt sáng lên, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào cô. Hạ Khả Tình giả ngốc: "Em không được đến thăm anh sao?"

"Theo quy định, người nhà thì có thể."

Hạ Khả Tình: "Ồ. Thế nghĩa là đối tượng thì không tính là người nhà sao?"

"Có thể đi, nhưng phải sắp xếp chỗ ở riêng."

Hạ Khả Tình hiểu rồi, nếu họ là vợ chồng hợp pháp đã đăng ký kết hôn, cô có thể trực tiếp đến đơn vị và ở trong khu tập thể quân đội. Nhưng hiện tại họ chưa đăng ký, Thẩm Kế Xuyên là cán bộ, tác phong phải nghiêm chỉnh. Cô đến đó không được ở trong khu tập thể, có lẽ phải ở nhà khách. Đi thăm bạn trai ở quân đội mà không được trải nghiệm cuộc sống quân ngũ thì có vẻ hơi thiếu vị.

Nguyên chủ năm nay 19 tuổi. Ở vùng này thường tính tuổi theo tuổi tròn. Thập niên 80 quy định nam kết hôn không dưới 22 tuổi, nữ không dưới 20. Vậy nên ít nhất phải đợi một năm nữa. Sinh nhật nguyên chủ vào mùng 9 tháng Giêng. Đợi qua năm mới, cô mới tròn 20.

"Thẩm Kế Xuyên, qua năm mới, sau mùng 9 tháng Giêng là em tròn 20 tuổi rồi."

Lời vừa dứt, ánh mắt Thẩm Kế Xuyên đột nhiên trở nên nóng bỏng lạ thường. Hạ Khả Tình giả vờ thẹn thùng cúi đầu. Chỉ nghe thấy người đàn ông nghiêm túc nói: "Cuối năm anh sẽ nộp báo cáo kết hôn để về nhà."

Hạ Khả Tình: "..." Nam chính đúng là người chính trực, chính trực hơn cả cô tưởng tượng.

Trong tình huống này, bình thường cô cũng phải giả vờ thẹn thùng chút chứ nhỉ? Thực tế, bị một người đàn ông đẹp trai nhìn chằm chằm như vậy, cô cũng thấy hơi ngại ngùng thật. Hạ Khả Tình cúi đầu xuống. Trong mắt Thẩm Kế Xuyên, cô gái nhỏ của anh đang xấu hổ. Họ là vị hôn thê vị hôn phu, là "lệnh cha mẹ, lời mai mối", có gì mà phải ngại? Nhưng không hiểu sao, anh lại thích nhìn bộ dạng thẹn thùng này của cô.

Thẩm Kế Xuyên về đơn vị, cuộc sống của Hạ Khả Tình quay lại quỹ đạo trường học - ký túc xá. Tuy nhiên, Hà Tiểu Lan lại phát hiện ra một cơ hội kinh doanh.

"Khả Tình, bộ quần áo cậu phối cho tớ đẹp quá, trông tớ rạng rỡ hẳn lên đúng không? Hôm nay có bao nhiêu người hỏi tớ mua đồ ở đâu đấy!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.