Quân Hôn Tn 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 201

Cập nhật lúc: 01/04/2026 17:39

“Về nguồn hàng thì nhà cung cấp có thể lo liệu được, giờ chỉ chờ tập đoàn Chính Đỉnh chốt hạ thôi.”

Mấu chốt nhất là nếu Chính Đỉnh có thể ôm hết số lượng này thì thu nhập của cô có thể lên đến hai ba mươi vạn tệ.

Một con số hấp dẫn như vậy, cô dù thế nào cũng phải đi đàm phán một chuyến.

Đóng cửa phòng thay quần áo, nhanh ch.óng trang điểm xong, Diệp Oanh vội vàng bước ra.

Nhìn thấy Diệp Oanh trước mắt thay đổi hoàn toàn, Kỷ Liên Tề một lần nữa nghi ngờ đôi mắt của mình.

Chương 171 Thừa nước đục thả câu

Bộ váy áo ôm sát, giày da, làn da được bôi kem nền trắng trẻo, đây vẫn là Diệp Oanh của ngày xưa khiến người ta nhìn một cái đã thấy ch.ói mắt sao?

Cảm nhận được ánh mắt khác lạ của Kỷ Liên Tề, Diệp Oanh bỗng nhiên thấy nhịp thở có chút không ổn định.

Cô chỉ khi đi ra ngoài làm “việc lớn" mới trang điểm tinh tế một chút thôi, bình thường ở trong phòng cô đều để mặt mộc.

Vì vậy hôm qua lúc Kỷ Liên Tề nhìn thấy cô, tuy ngạc nhiên nhưng vẫn có thể nhận ra cô.

Vậy ánh mắt của Kỷ Liên Tề lúc này cô có thể quy kết thành... kinh ngạc được không?

Mặc kệ đi, cứ coi như là vậy đi!

Nghĩ đến đây trong lòng Diệp Oanh nhịn không được thầm trêu chọc một câu:

“Thấy chưa, nhìn xem bà đây không làm anh đẹp đến ch-ết mới lạ!"

Giả vờ như không thấy được sự thâm trầm trong mắt Kỷ Liên Tề, Diệp Oanh lên tiếng:

“Vậy nên anh phải ở lại đây một mình rồi."

“Hoặc nếu anh muốn ra ngoài đi dạo xung quanh thì tôi đưa chìa khóa cho anh nhé!"

Kỷ Liên Tề dời tầm mắt, giọng điệu lạnh nhạt:

“Không cần, tôi cứ ở lại một mình là được rồi."

Sau đó Diệp Oanh liền cùng Quách Phàm đi ra ngoài.

Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, đôi bàn tay của Kỷ Liên Tề đã lặng lẽ nắm c.h.ặ.t lại.

Ngay cả chính anh cũng không hề phát giác ra.

Nhìn thấy Diệp Oanh và cái tên đeo kính kia vai kề vai, anh bỗng thấy trong lòng có chút ngột ngạt.

Trên bàn đặt hai phần bữa sáng, Diệp Oanh không động vào phần nào.

Anh nhớ lại cái tên đeo kính kia nói cô thích ăn bánh cuốn.

Không biết là mang tâm lý gì mà anh đã mở nó ra.

Hóa ra đây chính là món bánh cuốn à?

Anh nếm thử một chút, bất ngờ thấy vị cũng khá ngon, đúng là ngon hơn cái... bánh bao anh mua.

Không biết từ lúc nào anh đã ăn sạch phần bữa sáng mà Quách Phàm mang cho Diệp Oanh.

Đến lúc anh phát hiện ra thì đã muộn rồi.

Thế nên sáng sớm ngày hôm sau, lúc Diệp Oanh theo thói quen dậy sớm đi nhảy dây gi-ảm c-ân về, trên bàn đã đặt sẵn món bánh cuốn trứng thịt thăn tươi ngon nóng hổi rồi.

Diệp Oanh ngẩn người ra giây lát, lập tức hiểu ra ngay.

Cô liếc nhìn căn phòng bé bằng lòng bàn tay, không thấy bóng dáng Kỷ Liên Tề đâu.

Mua bữa sáng về cho cô xong lại chạy đi đâu rồi?

Đợi một lúc vẫn chưa thấy người đâu, cô quyết định tự mình thưởng thức.

Hôm qua cùng Quách Phàm đi tìm Trần Sinh nhưng vẫn chưa có kết quả, anh ta cần báo cáo lên trên, ước chừng còn phải đợi thêm hai ba ngày nữa.

Đợi đến lúc ăn món bánh cuốn sắp xong thì tiếng gõ cửa đột ngột vang lên.

Kỷ Liên Tề đã quay lại.

“Sáng sớm đi làm gì thế?"

Diệp Oanh liếc anh một cái.

“Tập thể d.ụ.c."

Diệp Oanh ngạc nhiên ngước mắt lên, quả nhiên thấy trên trán anh có một lớp mồ hôi mỏng.

Chiếc điện thoại trong phòng bỗng nhiên vang lên, Diệp Oanh sợ bỏ lỡ tin tức quan trọng nên vội vàng đứng dậy đi nghe.

Chiếc điện thoại này là cô sau khi đến đây đã nghiến răng trích từ số tiền mồ hôi nước mắt của mình ra để lắp đấy.

Thời buổi này lắp cái điện thoại phải xếp hàng, ít thì vài tháng, nhiều thì một năm rưỡi, mà cô mới đến đây, lắp điện thoại gần như là chuyện không thể nhanh như vậy được.

Thế nhưng cô đã chịu đủ cái khổ của việc không có điện thoại, gần như cách biệt với thế giới, chuyện gì cũng phải đích thân chạy một chuyến rồi.

Mà lúc đó đúng lúc có người hàng xóm đã đến lượt, cô c.ắ.n răng đưa ra cái giá gấp đôi để người hàng xóm đó tìm cách nhường suất này lại cho mình.

Người hàng xóm đó lúc đầu dù thế nào cũng không đồng ý, nhưng đúng lúc trong nhà đột nhiên cần tiền gấp nên đã chấp nhận.

Thời buổi này thợ đến lắp cái điện thoại mất 1400 tệ, cô trả gấp đôi, tức là đã tiêu tốn khoản tiền khổng lồ gần 3000 tệ!

Cô có chút may mắn là lúc đầu mình đã nhận tấm séc của An Vĩnh Ba, nếu không dựa vào chút tiền mồ hôi nước mắt kiếm được ở thôn Đại Yến kia thì không đủ đã đành, khéo còn phải xót xa nửa ngày trời!

Nhưng những chuyện đó không thành vấn đề, lúc đó cô mang tâm thái “đầu tư" nhất định khoản tiền này sẽ kiếm lại được để lắp điện thoại.

Làm ăn mà không có điện thoại thì làm sao được?

Cũng may là khoản tiền này tháng đầu tiên đã giúp cô kiếm lại được, thậm chí còn tăng lên gấp nhiều lần.

Điện thoại kết nối, là Trần Sinh gọi tới, bên Chính Đỉnh đã đồng ý rồi.

Diệp Oanh xúc động không thôi, gần như không dám tin mình lại thuận lợi đến thế, đúng là thể chất cá chép vàng mà!

Vì bên Chính Đỉnh đã đồng ý nên hôm nay cô phải bắt tay vào sắp xếp ngay, kế hoạch vốn định hôm nay rảnh rỗi sẽ dẫn Kỷ Liên Tề đi dạo tạm thời phải gác lại rồi.

Kiếm tiền là quan trọng nhất, đợi cô làm xong vụ lớn này đã!

Diệp Oanh kể từ sau khi nghe xong cuộc điện thoại này đã bắt đầu chuỗi ngày nghe điện thoại, gọi điện thoại không ngừng nghỉ, chẳng bao lâu sau Quách Phàm tới, Diệp Oanh vội vàng dặn dò anh vài câu rồi anh liền đi ngay.

Kỷ Liên Tề ở bên cạnh thì lẳng lặng xoay người quay về phòng của Diệp Oanh.

Tuy đã ở đây hai ngày nhưng đây mới là lần đầu tiên anh đ-ánh giá cách bài trí trong căn phòng này.

Trên mặt bàn đặt không ít sách, chứng tỏ bình thường cô có xem.

Ánh mắt lại hướng sang bên trái, vài lọ thu-ốc bỗng nhiên lọt vào tầm mắt.

Đây là cái gì?

Anh tiến lại gần nhìn thì phát hiện đây là thu-ốc điều trị các bệnh về tim mạch.

Cô ấy....

Bàn tay cầm lọ thu-ốc của Kỷ Liên Tề siết c.h.ặ.t lại, trong đầu hiện lên những lời Hà Tư Đình đã nói với mình.

Diệp Oanh hình như có vấn đề về phương diện tim mạch.

Lâu sau anh mới đặt lọ thu-ốc lại chỗ cũ, trên mặt đã là vẻ nghiêm nghị.

Mãi đến trưa Diệp Oanh mới tạm nghỉ, lúc này mới bỗng nhiên nhớ ra trong nhà còn có một người nữa.

Cô một khi bận rộn là đã bỏ rơi Kỷ Liên Tề rồi.

Đột ngột bước vào phòng nhìn thử thì phát hiện người đàn ông này đang đọc cuốn sách cô mua về để bổ sung kiến thức cho bản thân.

Buổi chiều điện thoại lại vang lên, là Quách Phàm gọi về, rắc rối tới rồi.

Công ty vận tải biển Đông Dương vẫn luôn hợp tác biết lần này bọn họ tăng số lượng lên gấp mấy lần nên đã tạm thời đòi tăng thêm tiền.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.