Quân Hôn Tn 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 229
Cập nhật lúc: 01/04/2026 17:43
“Diệp Oanh cuối cùng không kìm được nữa, đôi mắt ngấn lệ, c-ơ th-ể từ từ, từng chút một ngồi thụp xuống.”
“Kỷ Liên Tề, người nằm ở đây chắc chắn không phải là anh đúng không!!"
Cô bịt miệng, cố gắng không để mình phát ra tiếng khóc.
Nhưng đôi vai run rẩy đủ để thấy lúc này cô đang ở bờ vực sụp đổ cảm xúc.
“Diệp Oanh..."
Hạ Bằng muốn an ủi đôi câu, nhưng từ 'nén bi thương' tới cửa miệng lại không thốt ra được chữ nào.
Một người đang sống sờ sờ cứ thế đi mất, bảo người ta nén bi thương thế nào, thuận biến thế nào đây?
“Diệp Oanh đi thôi, ra ngoài trước đi.
Ở đây cô sẽ chỉ càng khó chịu hơn thôi."
Lâm Kiệt cau mày nhìn Diệp Oanh đang vùi sâu đầu vào đầu gối.
Diệp Oanh như không nghe thấy gì, vẫn đang ở trong cơn chấn động chưa thoát ra được.
Lúc này cửa đột nhiên được đẩy ra.
Lập tức truyền tới một tiếng gọi yếu ớt:
“Diệp Oanh."
C-ơ th-ể Diệp Oanh chấn động mạnh, vội vàng ngẩng đầu lên, cùng với Hạ Bằng, Lâm Kiệt cả ba cùng nhìn về phía cửa.
Kỷ Liên Tề dưới sự dìu dắt của một y tá đang đứng ở cửa.
“Kỷ Liên Tề!"
“Lão Kỷ!"
“Cậu, vẫn còn sống!"
Nhìn thấy khuôn mặt đầy vết thương đó, Diệp Oanh cũng chẳng màng gì nữa nhào tới.
Khoảnh khắc Diệp Oanh nhào tới, thân hình Kỷ Liên Tề lảo đảo, trên mặt thoáng qua một tia đau đớn khó thấy.
“Kỷ Kỷ Liên Tề!
Anh rốt cuộc là thế nào vậy!
Anh muốn khiến người nhà anh đau lòng tới ch-ết sao?"
Trên mặt Diệp Oanh lúc này nước mắt nước mũi giàn giụa, nhìn người mà một khắc trước mình còn vì anh mà đau khổ muốn ch-ết, ngay sau đó lại sống sờ sờ xuất hiện trước mắt, cô không kìm được đ-ấm mạnh vào ng-ực anh hai cái.
Nắm đ-ấm vừa hạ xuống lại thấy anh cau mày sâu lại, hít vào một hơi lạnh.
Cô rõ ràng không dùng lực mấy, sao anh lại.....
Diệp Oanh lập tức nhận ra điều bất thường, trước mặt mọi người vén áo anh lên mấy cái, nhìn thử...
Nửa người trên của anh đều được quấn băng gạc.
Thậm chí có những chỗ m-áu vẫn còn đang thấm ra ngoài.
Diệp Oanh hít một hơi lạnh, vội vàng kéo áo xuống.
“Anh, anh sao lại bị thương nặng thế này?"
Diệp Oanh lo lắng cau mày lại.
“Tôi xen vào một câu."
Y Tá bên cạnh đột ngột lên tiếng ngắt lời họ:
“Đồng chí Kỷ bị thương rất nặng, c-ơ th-ể rất yếu, đưa anh ấy tới bệnh viện trước đã."
“Những chuyện khác mọi người hãy từ từ nói sau cũng không muộn."
Diệp Oanh không kìm được quan sát y tá bên cạnh, gật đầu tán thành.
Nhìn ra phía ngoài lại thấy có hai nhân viên y tế đang đợi, thấy vậy liền khiêng cáng tới.
Kỷ Liên Tề được dìu nằm lên cáng, tiếp đó được đưa lên xe.
Thế là Diệp Oanh cùng với Hạ Bằng, Lâm Kiệt ba người cùng lên xe cứu thương đi theo Kỷ Liên Tề và y tá đó cùng xuất phát tới bệnh viện quân khu.
Kỷ Liên Tề nằm đó gần như không thể cử động, tình hình có vẻ không mấy lạc quan, dường như giây tiếp theo sẽ mất đi ý thức.
Nhìn thấy cảnh này, Diệp Oanh không khỏi lo lắng.
Anh bị thương nặng như vậy, cho dù sau này hồi phục rồi thì còn có thể tiếp tục phục dịch không?
Lúc này Kỷ Liên Tề khó nhọc mở đôi mắt nhìn Diệp Oanh, trông có vẻ rất mệt mỏi.
Diệp Oanh lập tức hiểu anh có lời muốn nói với mình, do dự vài giây, đưa tay ra nắm lấy tay anh.
Anh hơi thở yếu ớt, chậm rãi mở miệng:
“Diệp Oanh, em giúp tôi nói với ba mẹ tôi một tiếng, tôi... tôi chưa ch-ết."
Nhìn bộ dạng này của anh, Diệp Oanh cảm thấy một sự hoảng hốt vô cớ.
Tuy nhiên cô thậm chí còn chưa kịp mở miệng đồng ý thì Kỷ Liên Tề đã từ từ nhắm hai mắt lại.
“Kỷ Liên Tề!"
“Lão Kỷ!"
“Kỷ Liên Tề anh đừng dọa tôi!"
Diệp Oanh kêu lên một tiếng nhưng không dám chạm vào c-ơ th-ể đầy vết thương của anh, sợ mình chạm vào sẽ làm vết thương của anh nặng thêm.
“Anh tỉnh lại đi!"
Nhưng Kỷ Liên Tề vẫn nhắm nghiền mắt, không có bất kỳ phản ứng nào.
“Kỷ Liên Tề!
Anh mau tỉnh lại đi!"
Diệp Oanh cuối cùng vẫn không kìm được chạm chạm vào đôi vai anh, “Muốn nói thì anh tự đi mà nói!
Tôi sẽ không giúp anh đâu!"
Đáp lại vẫn là sự im lặng của anh.
Lúc này y tá lên tiếng:
“Đừng chạm vào anh ấy nữa.
Tình trạng của anh ấy vốn dĩ không lạc quan, hôm nay khó khăn lắm mới tỉnh lại nhưng lại khăng khăng yêu cầu chúng tôi đưa anh ấy tới đây."
Hóa ra Kỷ Liên Tề hôm nay mới tỉnh lại, không biết làm sao nữa, nói là có chuyện vô cùng quan trọng, hoàn toàn không màng tới vết thương của mình, khăng khăng yêu cầu đưa anh tới quân khu X ở Côn Thành.
Sau khi giải quyết xong việc, vốn dĩ nhân viên y tế định đưa anh tới bệnh viện quân khu tỉnh, kết quả anh nghe được tin người nhà đã tới “nhận diện", không nói hai lời liền kéo theo c-ơ th-ể đã bị thương tích đầy mình chạy tới đây.
Y tá không yên tâm về tình trạng của anh nên đã dìu qua đây.
Nghe xong những lời này của y tá, Diệp Oanh thở dài một tiếng, chỉ hy vọng anh không có chuyện gì.
Cô không kìm được nắm lấy tay Kỷ Liên Tề một lần nữa lại phát hiện lạnh ngắt, giống như không còn nhiệt độ nữa vậy!
Diệp Oanh cuống lên:
“Y tá, anh ấy... cô mau xem đi, anh ấy không sao chứ?
Anh ấy dường như....."
Y tá cau mày kiểm tra một chút, thần sắc lập tức nghiêm túc hẳn lên.
“Tài xế, làm ơn tăng tốc độ lên một chút!"
Cũng chính là câu nói này khiến ba người Diệp Oanh, Hạ Bằng, Lâm Kiệt trong xe trở nên căng thẳng.
Diệp Oanh cuối cùng không kìm được nước mắt lã chã rơi xuống, nước mắt rơi vào mặt anh.
“Kỷ Liên Tề anh phải sống tốt cho tôi!
Nghe thấy chưa?
Nếu anh dám cứ thế mà đi thì ngày mai tôi sẽ bỏ trốn ngay, còn rút sạch tiền trong sổ tiết kiệm của anh nữa!"
Chương 195 Tụt quần thì sao chứ?
Cũng không biết là do tiếng gọi của Diệp Oanh có tác dụng hay sao mà giọng nói mơ hồ của Kỷ Liên Tề bỗng truyền tới:
“Nếu tôi đi rồi... em... chính là..., quốc gia sẽ... sẽ..."
Thấy Kỷ Liên Tề có phản ứng, Diệp Oanh ghé sát tai vào anh, “Cái gì cơ?
Anh đang nói cái gì vậy?
Tôi nghe không rõ!"
Hơi thở yếu ớt của Kỷ Liên Tề phả vào tai cô, hồi lâu sau mới khẽ nói:
“Nếu tôi đi rồi, em có thể đơn phương nộp đơn ly hôn, không cần... không cần lo lắng."
