Quân Hôn Tn 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 231

Cập nhật lúc: 01/04/2026 17:43

“Cái, cái này là làm cái gì vậy!"

“Tôi có thể làm gì chứ?

Kiểm tra vết thương cho anh ấy chứ sao!"

Y tá Phương vẻ mặt kỳ lạ nhìn Diệp Oanh, “Cô không lẽ nghĩ rằng phần chi dưới của đồng chí Kỷ không bị thương đấy chứ?"

“Cái này....."

Diệp Oanh đúng là nhìn thấy Kỷ Liên Tề đi khập khiễng, không thể nào không bị thương được.

“Thì cũng đúng, nhưng mà cũng không cần phải tụt...."

“Tụt quần thì sao chứ?"

Y tá Phương xắn tay áo ngắt lời Diệp Oanh, định nói lý lẽ với cô:

“Nữ đồng chí này, tôi nói thế này với cô nhé, trong mắt chúng tôi bệnh nhân không phân biệt giới tính!"

“Họ ở chỗ chúng tôi chỉ có một tên gọi chung thôi, đó là 'bệnh nhân'!

Chương 196 Anh chỉ muốn nhanh ch.óng cho Diệp Oanh biết mình còn sống

“Nói thế này cô có thể hiểu được không?"

Bị y tá Phương nói như vậy, Diệp Oanh lập tức cảm thấy vô cùng xấu hổ!

Thế này chẳng phải khiến cô.... có chút gì đó sao?

Hẹp hòi quá rồi phải không?

Nghĩ tới đây Diệp Oanh vội vàng nhích bước chân về phía cửa:

“À không... vậy cô tụt đi, tôi tôi.. tôi ra ngoài đợi trước."

Nhìn thấy Diệp Oanh chạy nhanh như bay tới sát cửa phòng, Kỷ Liên Tề chớp mắt, trầm giọng mở miệng gọi Diệp Oanh lại:

“Diệp Oanh, em đợi một lát."

Diệp Oanh quay đầu:

“Hửm?

Sao vậy?"

“Em ở lại giúp một tay đi, một mình y tá Phương có lẽ bận không xuể đâu."

“Hả?"

Diệp Oanh chỉ vào mũi mình, “Tôi có thể giúp được gì chứ?"

Kỷ Liên Tề khăng khăng:

“Dù sao em ở lại là được rồi."

“Được, được thôi, vậy có gì c.ầ.n s.ai bảo y tá Phương cứ việc nói nhé."

Diệp Oanh lại đi trở về, đứng phía sau y tá Phương.

Y tá Phương không biết hai người này đang làm gì, lại một lần nữa kéo quần Kỷ Liên Tề xuống.

Khoảnh khắc quần được kéo xuống, Diệp Oanh phát hiện bản thân thực sự là tầm nhìn hạn hẹp rồi.

Lúc này ngoài vết thương ra thì căn bản sẽ không chú ý tới chỗ nào khác nữa.

Trên đùi anh vẫn quấn mấy lớp băng gạc, tháo băng gạc ra là những vết thương chằng chịt, có mấy chỗ đã dính c.h.ặ.t vào băng gạc, hơn nữa còn có một bên bắp chân cũng được bó bột.

Băng gạc dính c.h.ặ.t vào vết thương, muốn tách chúng ra không dễ dàng gì, và chắc chắn sẽ cực kỳ đau.

Diệp Oanh nhìn y tá từng chút, từng chút một tách lớp băng gạc dính vào vết thương ra, tim cô thắt lại thành một cục.

“Giúp nhấc chân đồng chí Kỷ lên một chút."

Y tá Phương đột ngột nói với Diệp Oanh ở bên cạnh.

“À, vâng."

Diệp Oanh vội vàng tiến tới giúp nhấc chân trái của Kỷ Liên Tề lên.

Cuối cùng mười mấy phút sau vết thương ở chi dưới cũng được xử lý xong, mà trán Kỷ Liên Tề lại một lần nữa đẫm mồ hôi.

“Trời ơi!

Đồng chí này, sớm biết thế thật không nên đồng ý với anh đâu, anh xem xem giờ toàn thân anh chả có chỗ nào lành lặn cả!"

Sau khi xử lý xong vết thương, y tá Phương vừa thu dọn dụng cụ y tế vừa cằn nhằn:

“Nhớ kỹ nhớ kỹ đấy, từ hôm nay trở đi nửa tháng không được xuống giường!"

Nửa tháng không được xuống giường!

Thế này khác gì mất đi tự do đâu!

Diệp Oanh đồng cảm nhìn Kỷ Liên Tề, đồng thời lặng lẽ giúp anh mặc bộ quần áo bệnh nhân mà y tá Phương đưa tới.

“Được rồi!

Hai người vào đi!"

Y tá Phương mở cửa, gọi Hạ Bằng và Lâm Kiệt vào.

“Mọi người cứ nói chuyện đi, nhưng chú ý thời gian đừng quá dài nhé, đồng chí Kỷ bị thương rất nặng cần nghỉ ngơi nhiều, lát nữa tôi sẽ tới kiểm tra phòng."

Nói xong y tá Phương đi ra ngoài.

Hạ Bằng và Lâm Kiệt gật đầu, đóng cửa lại rồi đi tới trước giường bệnh của Kỷ Liên Tề.

“Lão Kỷ, nói đi, rốt cuộc là chuyện thế nào vậy?"

Kỷ Liên Tề nhìn hai người trước mặt, mím môi, nửa ngày sau mới từ trong bộ quân phục rằn ri đã thay ra lấy ra một tấm thẻ nhận diện quân nhân:

“Chiến sĩ hy sinh đó tên là Vạn Quốc Hữu."

Lâm Kiệt lấy tấm thẻ đó từ tay Kỷ Liên Tề, ánh mắt lóe lên:

“Cái này.. thẻ nhận diện của hai người bị đổi cho nhau sao?

Tại sao?"

Kỷ Liên Tề cúi gầm mặt, không nhìn rõ thần sắc trên mặt anh lúc này.

Nhưng Diệp Oanh có thể cảm nhận được lúc này anh đang rất nặng nề.

Và chắc chắn là có liên quan tới người chiến sĩ đã đổi thẻ nhận diện với anh này.

Hồi lâu sau Kỷ Liên Tề mới mở miệng, kể về chuyện đêm trước khi đột kích Đổng Minh bị phát sốt.

Ngày Đổng Minh phát sốt, anh và Vạn Quốc Hữu đều cởi quần áo trên người mình ra đắp lên người Đổng Minh, muốn cậu ấy nhanh ch.óng vã mồ hôi ra.

Nhiệm vụ ngày hôm sau vô cùng quan trọng, họ đã bị gọi dậy tập hợp từ lúc trời chưa sáng.

Trong lúc vội vã anh và Vạn Quốc Hữu đã lấy nhầm quần áo của nhau, mặc nhầm đồ của đối phương.

Hai người họ vóc dáng tương đương, suốt cả quá trình đều không nhận ra có điểm gì bất thường.

Mà khi lũ khỉ Nam Việt b-ắn pháo loạn xạ thì thực ra Kỷ Liên Tề đã không còn ở nơi vật chắn nữa rồi.

Anh phát hiện ra nơi ẩn náu của đài vô tuyến phe địch, âm thầm lẻn qua, thừa cơ phá hủy đài vô tuyến đó.

Hành động nhanh ch.óng bị lũ khỉ Nam Việt phát hiện, anh đơn thương độc mã, lúc rút lui vai bị trúng một đ-ạn, lại bị s-úng cối của chúng b-ắn trúng.

Và lúc đó anh đang ở bên vách núi, sau khi bị thương nặng liền lăn xuống dưới vách núi.

Khi anh tỉnh lại đã là hai ngày sau rồi.

Là dân làng biên giới đi hái nấm đã cứu anh, đưa anh về nhà.

Thấy anh bị thương nặng nhưng điều kiện có hạn, lại cách thị trấn tận hai ba mươi cây số nên chỉ có thể nhờ thầy thu-ốc trong thôn băng bó đơn giản cho anh.

Thôn làng quanh năm trải qua chiến loạn nên không phát triển được, vô cùng nghèo nàn, thấy anh mở mắt dân làng đã nhường phần thức ăn vốn chẳng có bao nhiêu trong nhà ra.

Nhưng không lâu sau anh lại bắt đầu bị đại xuất huyết, dân làng sợ anh ch-ết nên đã mạo hiểm lặn lội lên thị trấn giúp anh liên lạc với trạm y tế địa phương.

Trạm y tế biết được ở đây có một giải phóng quân bị thương nặng tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, liền trong đêm chuyển anh tới trung tâm y tế trên thị trấn.

Tới trung tâm y tế anh đã mất đi ý thức, tỉnh lại đã là ba ngày sau.

Sau khi tỉnh lại không lâu anh liền biết được tin cao điểm đã được quân ta giành lại, các thành viên tham gia kế hoạch lần này đều đã rút về quân khu X ở Côn Thành.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.