Quân Hôn Tn 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 251

Cập nhật lúc: 01/04/2026 17:46

“Nhưng Diệp Oanh lúc này đang trong cơn nóng giận, cô chỉ muốn chọc giận Kỷ Liên Tề!”

“Không được, hôm nay tôi nhất định phải nói cho anh biết!

Để cho anh biết tay!"

Kỷ Liên Tề mang vẻ mặt kháng cự trừng mắt nhìn cô.

Diệp Oanh nhìn chằm chằm Kỷ Liên Tề hồi lâu, bỗng thấy chẳng còn thú vị gì nữa:

“Không muốn nghe thì thôi."

Nói xong cô đứng dậy đi về phía cửa, không thèm ngoảnh đầu lại mà vứt lại một câu:

“Tiếp theo cứ để y tá Tiểu Lan chăm sóc anh cho tốt đi, bà đây không hầu hạ nữa, ngày mai khởi hành đi Thâm Quyến."

Sau khi đóng cửa lại Diệp Oanh dừng chân vài giây ngoài phòng bệnh, hít sâu một hơi định nhấc chân bỏ đi thì chỉ nghe thấy bên trong phòng bệnh truyền tới một tiếng “bịch".

Diệp Oanh thậm chí chẳng cần nghĩ cũng biết là cái gã kia lại ngã xuống giường rồi.

Khựng bước chân lại, lòng cô bắt đầu đấu tranh.

Cho đến khi cánh cửa phía sau bị kéo ra, Kỷ Liên Tề bám vào cửa nhìn cô đang đứng ở hành lang, trầm giọng lên tiếng nói:

“Diệp Oanh, xin lỗi."

Diệp Oanh do dự một lát rồi quay đầu nhìn anh:

“Xin lỗi cái gì?"

Kỷ Liên Tề mím môi, chậm rãi nhấc chân đi về phía cô, gian nan đi được vài bước thì ngã quỵ xuống đất.

Diệp Oanh bất lực đi tới đỡ anh quay lại giường bệnh:

“Còn có chuyện gì muốn nói nữa không?"

“Xin lỗi, tôi đã nói lời nóng nảy."

“Ngoài lời xin lỗi ra anh không còn gì khác để nói nữa sao?"

Diệp Oanh nhìn anh đắm đuối.

“Tôi...."

Kỷ Liên Tề giống như một quả bóng bị xì hơi.

“Không nói thì tôi đi đây."

Diệp Oanh giả vờ đứng dậy.

“Đợi một chút!"

Kỷ Liên Tề chộp lấy cổ tay cô, “Vậy còn cô, cô không có gì muốn nói với tôi sao?"

“Có, tôi có khối chuyện muốn nói với anh đấy."

Diệp Oanh lạnh lùng nhìn anh đ-ánh giá, “Tại sao anh lại để Tiểu Lan sờ anh?

Tôi cả đêm không về anh thậm chí đến một câu cũng chẳng thèm hỏi đã vu khống, nghi ngờ tôi và bác sĩ Thịnh đi ngủ nướng rồi?"

Chương 213 Dùng miệng chặn cái lời r-ác r-ưởi của anh lại

“Kỷ Liên Tề, anh không thấy mình quá đáng lắm sao!"

Nói đoạn, Diệp Oanh không nhịn được mà lại đỏ hoe cả mắt:

“Cái gã đàn ông tồi này anh làm tôi tức ch-ết mất thôi.

Nếu không phải vì cha anh thì tôi thực sự chẳng muốn quản anh nữa đâu, để mặc anh ở đây tự sinh tự diệt đi, dù sao cũng có mỹ nữ chăm sóc mà."

“Diệp Oanh...."

Nhìn khuôn mặt phẫn nộ của Diệp Oanh Kỷ Liên Tề đột nhiên thấy bản thân đã làm quá rồi.

Anh bây giờ chẳng giống chút nào với bản thân mình lúc ban đầu cả.

Hiện tại một kẻ không biết đi lại như anh vừa nhạy cảm lại vừa tự ti, luôn cảm thấy Diệp Oanh chắc chắn sẽ không coi trọng một kẻ như mình.

Nào biết rằng người nghĩ như vậy chỉ có một mình anh mà thôi.

“Anh rốt cuộc có nói hay không, không nói tôi đi thật đấy."

Diệp Oanh đe dọa.

“Ai bảo dạo này cô đi lại gần gũi với bác sĩ Thịnh như thế làm gì."

Kỷ Liên Tề cuối cùng cũng nói ra miệng.

“Anh nói thế là có ý gì?"

Diệp Oanh ngay lập tức cau mày lại.

Cái gã này đúng là hiểu lầm thật rồi.

“Kỷ Liên Tề, không lẽ anh thực sự nghĩ tôi và bác sĩ Thịnh... có gì đó đấy chứ?"

Loại chuyện này vẫn nên hỏi cho rõ ràng trước mặt thì hơn, tuyệt đối không được để qua đêm.

Ai mà biết được ngày mai lại biến thành cái bộ dạng gì rồi?

“Đàn ông nào mà chẳng nghĩ ngợi nhiều chứ?"

Kỷ Liên Tề vẫn không thèm ngẩng đầu lên, giọng nói nghe có vẻ cứng nhắc như thể đang nói chuyện với một người lạ vậy.

Diệp Oanh:

“....."

Kỷ Liên Tề:

“Chẳng lẽ dạo này cô không phải ngày nào cũng đến chỗ bác sĩ Thịnh sao."

Diệp Oanh lần này cuối cùng đã biết hành vi kỳ quái dạo gần đây của anh là vì nguyên nhân gì rồi.

Bèn đáp lại:

“Phải, tôi có đi mà, nhưng thế thì đã làm sao?

Tôi với anh ấy lại chẳng làm chuyện gì mờ ám cả."

Cô rõ ràng là vì chuyện của anh mới đi mà đúng không!

Kỷ Liên Tề không đáp lại.

Thấy anh lại mang cái bộ dạng lạnh lùng kia Diệp Oanh bèn chống nạnh đi tới trước mặt anh.

“Này, Kỷ Liên Tề.

Anh nói rõ cho tôi biết, có phải dạo gần đây anh đều vì chuyện này mà không vui không?"

Thần sắc Kỷ Liên Tề có chút gượng gạo:

“Cô đừng có mà dát vàng lên mặt mình."

Cái gì?

Cô dát vàng lên mặt mình á?

Diệp Oanh suýt chút nữa thì tức đến bật cười.

Cô cười như không cười nói:

“Được thôi, nếu không có thì là tốt nhất rồi."

Tiếp theo giọng nói trầm xuống:

“Nhưng chuyện tiếp theo đây anh hãy vểnh tai lên mà nghe cho kỹ vào, chuyện này liên quan đến việc hồi phục đôi chân của anh đấy."

Nghe thấy có liên quan đến việc hồi phục đôi chân của mình Kỷ Liên Tề đầu tiên là sững lại rồi nhanh ch.óng khôi phục lại vẻ dửng dưng.

Nhưng anh vẫn đang nghiêm túc lắng nghe Diệp Oanh nói.

Sau khi xong xuôi Diệp Oanh bổ sung thêm một câu:

“Cho nên hai ngày tới các vị chuyên gia đó sẽ tới tìm anh để bắt đầu tiến hành điều trị chuyên sâu cho anh."

“Ừm."

Kỷ Liên Tề gật đầu, c-ơ th-ể tựa ra sau nhắm mắt giả vờ ngủ.

Phản ứng lạnh nhạt của anh làm Diệp Oanh rất không hài lòng.

Cô dứt khoát quyết định đem tất cả mọi chuyện hỏi cho ra ngô ra khoai trong ngày hôm nay luôn, giải quyết cho xong hết mọi chuyện.

Thực sự là chịu đủ cái bộ dạng này của gã này rồi!

Cô đi đi lại lại bên giường bệnh ủ mưu hồi lâu mới nghĩ ra được nên mở lời thế nào.

“Kỷ Liên Tề...."

Tuy nhiên cô mới chỉ gọi một cái tên thôi..... thì giọng nói hờn dỗi của anh đã truyền tới.

“Nếu cô thực sự không muốn ở lại đây thì cô cứ đi tìm bác sĩ Thịnh đi."

Diệp Oanh:

!!!

Người đàn ông này quá đáng quá rồi, sao lại nhắc lại chuyện này nữa?

Tin tốt:

“Dạo gần đây vì chuyện của anh mà cô đi lại gần gũi với bác sĩ Thịnh một chút nên anh ghen rồi.”

Tin xấu:

“Anh hiểu lầm một cách tai hại và cũng đã chọc giận cô rồi.”

Điều quan trọng nhất là cô không định cứ thế mà bỏ qua cho anh đâu.

Thảo nào hành vi của anh càng lúc càng kỳ quái, hôm nay còn cố tình để cho Tiểu Lan “động tay động chân" ngay trước mặt cô, hóa ra là vì.....

Sau khi làm rõ đầu đuôi câu chuyện Diệp Oanh lạnh lùng cười nói:

“Cảm ơn đồng chí Kỷ.

Anh ngược lại đã nhắc nhở tôi rồi đấy, tôi đột nhiên nhớ ra hộp cơm của mình vẫn còn ở văn phòng bác sĩ Thịnh cơ!"

Cô thậm chí còn cố ý nghiến răng nghiến lợi nhấn mạnh chữ “cơ" cuối cùng.

Nói xong lời dỗi hờn Diệp Oanh liền phớt lờ sắc mặt ngay lập tức đen như nhọ nồi của Kỷ Liên Tề mà vô cùng hiên ngang đi về phía cửa.

Kỷ Liên Tề nhìn cái bóng lưng quyết đoán không chút do dự của cô mà thầm nghiến c.h.ặ.t răng.

“Diệp Oanh!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Quân Hôn Tn 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 251: Chương 251 | MonkeyD