Quân Hôn Tn 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 26
Cập nhật lúc: 01/04/2026 14:06
“Cô... cô b-éo thế này, sao mà... sao mà lên được?"
“Biết sợ rồi à?
Cháu chẳng phải nói tôi không leo lên được sao?"
Diệp Oanh cười lạnh, phớt lờ sự kinh hoàng của Tiểu Thiên, tiếp tục từ từ leo lên.
“Muộn rồi!
Tôi cho cháu dám khiêu khích tôi này!"
Nhưng Diệp Oanh nhanh ch.óng nhận ra, trong khi cô đang dốc sức leo lên thì Tiểu Thiên cũng đang leo lên cao hơn.
Thấy khoảng cách với mặt đất ngày càng xa, Diệp Oanh nhíu mày.
Bây giờ cô chỉ cần leo lên thêm một cành cây nữa là có thể với tới chân của Tiểu Thiên rồi.
Nhưng cô không thể làm vậy, cái cây này cao thế này, ngộ nhỡ làm thằng nhóc ch-ết tiệt này sợ đến mức ngã xuống thì làm sao?
Thấy Diệp Oanh dừng lại, Tiểu Thiên tưởng cô không dám động đậy nữa, đắc ý thè lưỡi:
“Mụ b-éo kia, cô không dám lên nữa chứ gì?"
Diệp Oanh nén lửa giận trong lòng, trầm giọng quát một câu:
“Mau xuống ngay cho tôi!"
Xuống rồi xem cô thu xếp nó thế nào.
Nhưng thằng nhóc ch-ết tiệt dường như vẫn chưa biết mức độ nghiêm trọng của vấn đề, vẫn cứ hết lần này đến lần khác khiêu khích sự nhẫn nại của Diệp Oanh.
“Cháu cứ không xuống đấy!
Cô không bắt được cháu đâu, không bắt được cháu đâu!"
Nhìn thằng nhóc quỷ quái cách mình chỉ hơn một mét đang đắc ý lắc lư một cành cây nhỏ trên tay, Diệp Oanh chỉ biết trừng mắt nhìn.
Khổ nỗi cô lại không thể leo lên bắt lấy nó!
Thằng nhóc quỷ quái đang đắc ý thì vì lắc lư quá mạnh, cành cây nhỏ bên tay phải đột nhiên phát ra tiếng “xoẹt" một cái, gãy mất một nửa.
Tiểu Thiên ngay lập tức đại kinh thất sắc, theo bản năng vứt chiếc s-úng cao su trong tay đi, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy thân cây chính.
Diệp Oanh tận mắt nhìn thấy cành cây đó gãy một nửa, treo lơ lửng trên đó, kinh hãi đến mức mắt trợn trừng như hạt nhãn.
“Nhóc con ch-ết tiệt cháu đừng có động đậy lung tung, bám chắc vào!"
Trong lòng Diệp Oanh có chút hãi hùng, lúc này mới nhận ra vừa rồi mình đã quá nóng nảy.
Nếu thằng nhóc ch-ết tiệt này thực sự vì vậy mà ngã xuống thì dù thế nào cô cũng không thoát khỏi liên can.
“Hu hu hu...
Đồ b-éo ơi, chúng ta phải làm sao bây giờ?"
Tiểu Thiên mếu máo nói.
Diệp Oanh ngẩng đầu lườm Tiểu Thiên một cái:
“Cháu cũng biết sợ à!
Còn làm sao được nữa, từ từ bò xuống chứ sao!"
Nói xong, Diệp Oanh tiên phong đi đầu, từng chút từng chút bò xuống dưới.
Tiểu Thiên thấy vậy cũng từ từ đi theo.
Nhưng Diệp Oanh nhanh ch.óng phát hiện ra, chiếc ghế dưới gốc cây đã biến mất.
Cái đồ trời đ-ánh nào đã mang chiếc ghế đi rồi?
Không có ghế làm sao cô xuống được?
Chỗ này cách mặt đất ít nhất cũng phải gần hai mét, với cân nặng hơn 200 cân của cô, nhảy xuống thế này không thành miếng thịt bẹp dí mới lạ đấy?
“Đồ b-éo ơi, sao cô không đi nữa?"
Tiểu Thiên hỏi.
“Không xuống được nữa rồi."
Diệp Oanh lẩm bẩm một câu, rồi đột nhiên ngẩng đầu trừng mắt nhìn Tiểu Thiên:
“Tất cả là tại cháu!
Tự dưng leo cây làm gì?"
Tiểu Thiên nghe thấy mấy chữ “không xuống được nữa", cộng thêm sự kinh hãi khi cành cây gãy lúc nãy, lập tức phát ra tiếng khóc như bị chọc tiết.
Diệp Oanh bị tiếng khóc ch.ói tai làm cho đau cả đầu, cô ghét nhất là trẻ con khóc lóc om sòm!
Nhưng không còn cách nào khác, bây giờ cũng chỉ có tiếng khóc của cái thằng nhóc ch-ết tiệt này mới tìm được người đến cứu mạng thôi.
Vài phút sau, có người nghe thấy tiếng trẻ con khóc trên cây, vội vàng chạy tới.
“Trời ạ!
Sáng sớm ra mình hoa mắt rồi sao?
Triệu Đình mau nhìn đi, tôi thật sự thấy lợn nái leo cây rồi này!"
Chương 23 Thằng con trời đ-ánh hại mẹ
Giọng nói của Triệu Đình đột ngột dừng lại, vì cô ta nhìn thấy người đang treo trên cây lúc này chính là Diệp Oanh b-éo như một con lợn kia!
Chẳng trách Lý Lan Tâm lại nói như vậy.
Vừa định cười nhạo thì Triệu Đình bỗng nhìn rõ đứa trẻ đang khóc trên cây là con trai của Lưu Quyên, lập tức biến sắc.
“Mẹ ơi!
Mau mau mau, chúng ta mau đi gọi người đi, con trai Lưu Quyên đang ở trên đó kìa."
Diệp Oanh nhìn theo bóng lưng Lý Lan Tâm, không nhịn được thầm mắng trong lòng:
“Bà mới là lợn nái ấy, cả nhà bà đều là lợn nái!”
Nếu không phải bây giờ còn trông cậy vào hai người họ đi gọi cứu viện, cô đã c.h.ử.i lại tại chỗ rồi!
Lưu Quyên, Hạ Bằng, Kỷ Liên Tề và những người khác nhanh ch.óng được gọi đến.
Lưu Quyên và Hạ Bằng nhìn con trai trên cây, sốt ruột xoay như chong ch.óng ở bên dưới.
Hạ Bằng thậm chí định leo lên cứu người ngay tại chỗ, nhưng bị Kỷ Liên Tề ngăn lại.
Anh sầm mặt nhìn Diệp Oanh đang bị mắc kẹt trên cây, tiến không được lùi không xong, đau đầu day day thái dương, cạn lời đến cực điểm.
Tiếp đó, anh quay người bỏ đi, một lát sau chẳng biết từ đâu vác về một chiếc thang gỗ.
Kỷ Liên Tề dựng thang gỗ vào cây để Diệp Oanh thuận theo thang leo xuống.
Sau khi Diệp Oanh xuống cây an toàn, Hạ Bằng vội vàng leo lên thang để tiếp ứng con trai mình.
Tiểu Thiên vừa xuống tới nơi, Lưu Quyên vội vàng ôm chầm lấy nó vào lòng, nhìn trái nhìn phải, sau khi xác nhận con trai mình không sao mới quay mũi nhọn về phía Diệp Oanh.
“Cái con mụ khốn khiếp này, hôm qua tôi và Tiểu Thiên đều đã xin lỗi cô rồi!
Rốt cuộc cô còn muốn thế nào nữa?"
Diệp Oanh lập tức ngơ ngác như bò đội nón.
Cái bà Lưu Quyên này hỏi còn chưa hỏi, thậm chí còn chưa biết chuyện gì đã xảy ra, đã trực tiếp úp sọt phân lên đầu cô rồi sao?
Khựng lại một lát, Diệp Oanh nhíu mày hỏi ngược lại:
“Thế nào là thế nào?
Tay chân mọc trên người con trai bà, tôi còn có thể ép nó leo cây được chắc?"
“Tôi thấy bà đã quen thói cái gì cũng đổ lên đầu tôi rồi đúng không?"
“Cô..."
Lưu Quyên tức đến tím cả mặt, nhưng vì có bài học nhãn tiền ngày hôm qua, lần này không dám mạo hiểm xông lên vả Diệp Oanh nữa.
Bà ta quay sang cúi xuống nhìn con trai:
“Tiểu Thiên, con nói cho mẹ biết!
Rốt cuộc chuyện này là thế nào!"
“Đừng hỏi nó nữa."
Diệp Oanh lạnh lùng ngắt lời Lưu Quyên, hỏi thằng nhóc ch-ết tiệt này chỉ sợ lát nữa nó lại hắt nước bẩn lên người cô cho xem!
“Này, tự nhìn đi."
Diệp Oanh chỉ vào chiếc s-úng cao su rơi dưới đất, sau đó để lộ cánh tay bị bi thép b-ắn tím bầm.
“Thằng con trời đ-ánh của hai người làm chuyện tốt đấy."
Lưu Quyên vội vàng lên tiếng:
“Không đời nào, Diệp Oanh cô đừng có ngậm phân phun người!
Tiểu Thiên, Tiểu Thiên nó mới có 4 tuổi rưỡi, làm sao có thể có s-úng cao su, chứ đừng nói đến chuyện dùng để b-ắn người!"
Diệp Oanh cười lạnh:
“Không tin?
M-ông tôi cũng bị thằng con trời đ-ánh của bà dùng bi thép b-ắn trúng đấy.
Ước chừng bây giờ vẫn còn xanh tím, nếu bà không tin thì có thể theo tôi về mà xem."
