Quân Hôn Tn 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 341
Cập nhật lúc: 01/04/2026 18:17
“Lúc này Ngô Ngọc Nga đang ngã dưới đất phủi phủi bùn đất trên người, chậm chạp đứng dậy, miệng vẫn luôn phàn nàn chiếc xe ba bánh không nhìn đường kia.”
Diệp Oanh đưa thư qua, chỉ vào địa chỉ trên thư, giả vờ ngây ngô hỏi:
“Ngọc Nga này, cô và Hoàng Khánh là người vùng nào vậy?
Chữ trên này tôi nhìn không hiểu gì hết á!"
Ngô Ngọc Nga ngẩn ra một chút rồi cầm thư lại:
“Ồ!
Lúc nãy em còn đang thắc mắc, suýt nữa quên mất chị Diệp Oanh cũng là người mù chữ rồi!"
Vừa nói cô ta vừa chỉ vào mặt chữ trên phong bì:
“Hai chữ này đọc là Kinh Thành!"
“Còn cái này ấy à, chính là chữ Thiểm, Hoàng Khánh anh ấy là người tỉnh Thiểm Tây đấy!"
Diệp Oanh cứ thế nhìn Ngô Ngọc Nga mở mắt nói dối, từ hai cái địa chỉ giống hệt nhau mà cô ta có thể bịa ra được một cái là “tỉnh Thiểm Tây"!
Cô suýt chút nữa là không nhịn nổi rồi.
Nhưng Diệp Oanh vẫn kìm lại được, vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ nói:
“Ồ, hóa ra là vậy.
Haiz!
Đúng là thiệt thòi vì không có văn hóa, ngay cả một chữ to cũng không biết, thật là mất mặt quá đi!"
Thấy vậy Ngô Ngọc Nga cười an ủi:
“Không sao đâu ạ!
Chị Diệp Oanh ơi, đợi đến đợt vận động xóa mù chữ tháng mười tới, lúc đó chị có thể tranh thủ đi tham gia, biết mặt chữ bao giờ cũng tốt hơn ạ!"
Diệp Oanh vừa gật đầu hưởng ứng vừa dựng chiếc xe đạp dưới đất dậy:
“Được rồi, cảm ơn Ngọc Nga đã nhắc nhở, lúc đó tôi nhất định sẽ đi tham gia để nâng cao bản thân, tránh làm gánh nặng cho quốc gia!"
Khi nói lời này chính Diệp Oanh cũng muốn cười.
Nghe thấy Diệp Oanh khen ngợi một hồi, Ngô Ngọc Nga cười xua tay:
“Không có gì ạ, mọi người cùng ở trong một khu viện, đều là chị em cả, cộng thêm Kỷ doanh trưởng và nhà em đều là doanh trưởng của tiểu đoàn ba, giữa hai chúng ta nên đi lại nhiều mới phải!"
“Ừm, cô nói đúng."
Diệp Oanh tiếp tục gật đầu như gà mổ thóc, vỗ vỗ yên sau xe, “Mau lên đi, chúng ta đi tiếp thôi!"
Cùng lúc đó, trong lòng cô lại lướt qua một tia nghi hoặc.
Người phụ nữ này làm cái quái gì vậy, mở mắt nói dối!
Chỉ gửi tiền cho người nhà mình thì cứ nói thẳng ra đi, còn bảo gửi cho cả nhà Hoàng Khánh nữa, thao tác gì đây?
Nếu không phải cô biết chữ trên này thì chắc đã bị diễn xuất chân thực của cô ta lừa gạt rồi.
Diệp Oanh vừa nghĩ vừa để tâm thêm một chút.
Chương 289 Vị khách không mời mà đến
Chẳng bao lâu sau đã tới bưu điện mà Ngô Ngọc Nga nhắc tới.
Hóa ra ở nơi không xa khu viện còn có một bưu điện cơ đấy!
Diệp Oanh thầm ghi nhớ trong lòng,
Nhưng sau khi tiễn Ngô Ngọc Nga xong, cô lại không tìm thấy đường đến huyện lỵ nữa, phải hỏi mấy người đi đường mới tìm ra được.
Bảo là thuận đường nhưng thực tế chẳng thuận đường chút nào.
Đến tiệm, Diệp Oanh không thấy bóng dáng Tôn Hi đâu, ẩn ước vẫn thấy có chút không quen.
Mặc dù Tôn Hi đã rời khỏi đây rồi nhưng cô luôn cảm thấy tiếp theo vẫn sẽ có chuyện xảy ra.
Theo nhận thức của cô, đám người Dương Long tuyệt đối không dễ dàng từ bỏ ý định như vậy.
Nhìn chằm chằm vào đống xăng đan ở góc phòng một lát, Diệp Oanh bỗng nhiên đưa ra một quyết định.
Tranh thủ lúc này còn sớm chưa có khách mấy, cô tìm tới một tấm bìa cứng, viết lên trên đó mấy chữ thật lớn và nổi bật.
Tiếp đó lại lấy ra một tờ giấy dán thông báo tuyển dụng.
Sau khi làm xong tất cả những việc này, cô dọn ra một chiếc kệ hàng trống đặt ra ngoài cửa tiệm, rồi đặt lô xăng đan lỗi đó lên kệ.
Cuối cùng dựng tấm bìa cứng có viết chữ ở bên cạnh.
Chẳng bao lâu sau bắt đầu có người lác đác vào tiệm hỏi han, hoặc là trực tiếp mua, hoặc là mua hàng trong tiệm để được nhận mi-ễn ph-í.
Vì trên tấm bìa cứng có ghi rõ đây là “hàng lỗi" nên giá cô bán rẻ hơn tiệm của lão Trương nhiều.
Cứ làm như vậy được hai ngày, số xăng đan tồn đọng trong tiệm rõ ràng đã vơi đi không ít.
Cô thậm chí còn cảm thấy có lẽ mình có thể đi mở một tiệm giày luôn rồi, con người ta đôi khi thật dễ bị ảo tưởng.
Đám Dương Long đúng là vẫn chưa từ bỏ ý định, thỉnh thoảng lại có người đi qua cửa tiệm nhìn ngó vào bên trong, chính là không tin Tôn Hi thực sự không làm việc ở đây nữa.
Ngay cả khi ngoài cửa tiệm đã dán thông báo tuyển dụng.
Trong hai ngày qua thực tế có khá nhiều nữ công nhân đến ứng tuyển.
Nhưng vì chuyện của Tôn Hi nên Diệp Oanh không dám tùy tiện tuyển người vào nữa, vì vậy đã ba bốn ngày trôi qua vẫn chưa tuyển được người phù hợp.
Cô nghĩ nếu vẫn không tìm được người thích hợp thì dứt khoát tìm một người đáng tin cậy trong khu viện đến giúp đỡ vậy.
Trong lòng đã có dự định này, Diệp Oanh liền định tìm lúc nào đó nói với Tú Liên chuyện này, nhờ chị ấy giúp đi thăm dò dư luận xem có ai bằng lòng đến không.
Tuy nhiên khi cô hì hục một mình đạp xe quay về khu viện thì lại gặp phải người không muốn gặp.
Cô em họ hờ của cô là Trần Tiểu Vân đang ngồi chễm chệ ở trong sân, Tú Liên bế con đứng một bên dỗ dành, bên cạnh còn có mấy bà vợ quân nhân nữa.
Diệp Oanh từ đằng xa đã nhìn thấy cô ta rồi.
Thấy cô về, Tú Liên vội bước tới đón.
Trần Tiểu Vân chưa từng thấy Diệp Oanh sau khi g-ầy đi nên không biết người phụ nữ đang dắt xe đạp từ đằng xa đi về phía mình chính là người chị họ nặng 200 cân của cô ta.
“Diệp Oanh!
Cuối cùng em cũng về rồi!
Em mau xem xem đây là ai?"
Tú Liên mỉm cười chỉ chỉ Trần Tiểu Vân ở phía sau.
Diệp Oanh mím môi, ngước mắt nhìn Trần Tiểu Vân đang đứng cách đó không xa tò mò quan sát mình, chậm rãi dắt xe đạp đi tới.
“Trần Tiểu Vân, sao cô lại tới đây?
Có chuyện gì sao?"
“Chị nhận ra tôi sao?"
Trần Tiểu Vân dụi dụi mắt, xác nhận lại vài lần, mình quả thực không quen biết người trước mặt.
Diệp Oanh nhướng mày, bên môi lướt qua một tia châm chọc:
“Cô không nhận ra tôi, vậy cô tới đây là tìm ai?"
“Tôi tới tìm chị họ Diệp Oanh của tôi, còn cả anh họ Diệp Ninh, còn cả anh rể Kỷ...
Kỷ..."
“Tiểu Vân này, đây chính là chị họ Diệp Oanh của em mà!"
Tú Liên ở bên cạnh lên tiếng đúng lúc.
“Cái gì cơ?"
Trần Tiểu Vân kinh hãi thất sắc, mặt đầy vẻ không thể tin nổi:
“Chị, chị ấy sao có thể là người chị họ b-éo như lợn của tôi được?"
Đ-ánh ch-ết cô ta cũng không tin!
Mới chỉ có gần một năm không gặp, cho dù có gi-ảm c-ân g-ầy đi thì con người này cũng không đến mức thay đổi hoàn toàn như vậy chứ?
