Quân Hôn Tn 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 409
Cập nhật lúc: 01/04/2026 18:27
“Anh bỗng nhiên lại cảm thấy mình giống như một kẻ ngốc, vậy mà lại có thể tự mình bổ não ra bao nhiêu là chuyện.”
“Diệp Oanh, sau này có chuyện gì, em nhất định không được giấu anh nữa đâu đấy."
“Anh còn dám nói em à!
Anh có thành thật với em không?"
Diệp Oanh bất mãn bĩu môi, “Vậy anh nói đi, đêm hôm đó em đã chủ động như vậy rồi, tại sao anh, tại sao..."
Những lời sau đó cô không dám nói ra nữa.
“Tại sao không chạm vào em?"
Ánh mắt Kỷ Liên Tề hơi trầm xuống, cúi đầu nhìn sâu vào mắt cô.
Sau khi thấy cô đỏ mặt gật đầu, anh mới bất lực thở dài:
“Anh nhớ anh đã từng nói với em rồi, anh sợ làm em bị thương."
Thấy cô dường như vẫn chưa hiểu ra vấn đề, anh nhíu mày:
“Anh tưởng trong bụng em có con rồi, không dám chạm vào em."
Anh nghe nói, phụ nữ sau khi có t.h.a.i là không được làm chuyện đó, như vậy sẽ làm cô bị thương.
Cho nên, đêm hôm đó anh bị cô trêu chọc đến mức toàn thân bốc hỏa, dẫu có muốn cô đến thế nào đi chăng nữa cũng không thể làm vào lúc đó.
Nhưng ai mà ngờ được, kết quả lại là một sự nhầm lẫn tai hại?
Và ngay lúc này đây, Diệp Oanh đã không biết nên phản ứng thế nào cho phải, đôi mắt hoàn toàn không biết nên nhìn vào đâu.
Nhìn thấu sự bối rối của cô, môi Kỷ Liên Tề bỗng áp sát vào vành tai cô, phả hơi nóng:
“Tuy nhiên, hôm nay thì được rồi."
Hiểu ý của anh, tai Diệp Oanh ngay lập tức đỏ bừng.
Không đợi cô kịp phản ứng, cả người đã bị anh bế bổng lên theo kiểu bế ngang.
“Làm... làm gì thế này?"
Diệp Oanh theo phản xạ quàng lấy cổ anh, có chút bất an.
Người đàn ông này không lẽ muốn làm chuyện đó ngay giữa ban ngày ban mặt đấy chứ?
Kỷ Liên Tề nhẹ nhàng đặt nửa thân người cô xuống giường, động tác nhanh thoăn thoắt cởi giày cho cô.
Nhìn chuỗi hành động của anh, Diệp Oanh càng thêm bất an, “Cái này, cái này giữa ban ngày ban mặt, không hay lắm đâu?
Ngộ nhỡ bị...."
Lời chưa nói hết của cô đã bị nhấn chìm trong những nụ hôn rơi xuống như mưa.
“Không có gì không hay cả, chúng ta là vợ chồng."
Kỷ Liên Tề bỗng chống nửa thân trên dậy, dịu dàng quan sát cô:
“Chẳng phải em oán trách anh không chạm vào em sao?
Bây giờ sao lại sợ rồi?"
Diệp Oanh bị ánh mắt của anh nhìn đến mức khô cả cổ họng.
“Nhưng mà, nhưng mà không phải là bây giờ chứ!"
“Vậy là em muốn đợi đến buổi tối?"
Kỷ Liên Tề vừa cởi cúc áo của cô, vừa thản nhiên trò chuyện với cô.
Cô nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay đang không yên phận của anh, “Buổi tối cũng không được."
“Tại sao?"
Bàn tay lớn của anh dễ dàng rút ra khỏi tay cô, tiếp tục tấn công vào trước ng-ực cô.
Chiếc cúc áo hoàn toàn được cởi bỏ, một cảm giác mát lạnh ập đến, rồi nhanh ch.óng bị bàn tay lớn của anh bao phủ lấy.
“Ưm..."
Cô không kìm được khẽ rên một tiếng.
“Tại sao buổi tối cũng không được?"
Không đợi được câu trả lời của cô, anh cố ý tăng thêm mấy phần lực đạo.
Mặc dù Diệp Oanh đã rất cố gắng để giữ cho mình tỉnh táo, nhưng vẫn bị sự xoa nắn nhẹ nhàng này làm cho rối loạn tâm thần.
Cô hơi thở dốc giải thích:
“Vết thương của anh vẫn chưa lành hẳn đâu, anh không sợ vết thương bị bục ra sao?"
Vẻ mặt nghiêm túc của cô cứ như thể cô thực sự tin rằng mình có thể thuyết phục được anh vậy.
Khóe miệng Kỷ Liên Tề hơi nhếch lên, động tác trên tay không ngừng lại một giây nào, bắt chước giọng điệu của cô một cách đáng đòn:
“Chúng ta cứ thử một lần là biết có bục ra hay không ngay ấy mà!"
Dứt lời, anh bỗng dưng nâng tay lên một cái, phần thân trên của cô đã trống không.
Anh đang định cúi đầu xuống, Diệp Oanh vội vàng đẩy anh ra, nhanh ch.óng vơ lấy chiếc chăn mỏng che chắn phần thân trên:
“Không được không được!
Bây giờ vẫn là ban ngày mà, ngộ nhỡ có người đến anh tính sao?"
Kỷ Liên Tề nuốt nước bọt, bất lực thở dài:
“Sẽ không có ai đến tìm anh đâu."
“Lão Kỷ!
Lão Kỷ?
Có nhà không?
Nghe nói cậu xuất viện rồi, tôi với Hạ Bằng đến thăm cậu đây!"
Bên ngoài bỗng nhiên vang lên giọng của Ngụy Hồng Tinh.
“Đúng đấy!
Ban ngày ban mặt mà đóng cửa c.h.ặ.t thế làm gì?"
Tiếp đó là giọng trêu chọc của Hạ Bằng.
Nghe thấy giọng của hai người bên ngoài, Diệp Oanh không nhịn được che miệng cười lớn, cười đến mức chiếc giường cũng rung bần bật.
“Miệng anh được ban phước rồi đấy à?"
Kỷ Liên Tề vẻ mặt đầy bất lực, động tác nhanh nhẹn mặc lại quần áo cho cô.
Lúc này, bên ngoài lại vang lên giọng của Hạ Bằng, “Người đâu?
Có nhà không đấy hả?"
“Đợi một chút!"
Kỷ Liên Tề không vui đáp lại một tiếng, giúp Diệp Oanh cài chiếc cúc áo cuối cùng rồi mới đứng dậy đi ra ngoài.
Lần này, thực sự chỉ có thể đợi đến buổi tối rồi.
Chương 346 Oán trách anh không chạm vào em, tối nay trả gấp mười lần
Buổi tối, Diệp Oanh đi tắm về, đứng chần chừ mãi ngoài cửa không vào.
Trong lòng trống đ-ánh liên hồi, có chút thấp thỏm.
Cứ nghĩ đến cả ngăn kéo xx đó là cô lại thấy hoảng sợ vô cùng.
Đúng lúc này, người vợ quân nhân ở ngay sát vách vừa hay đi ra, thấy cô đứng trước cửa nhà mình mà không vào liền ngẩn ra:
“Diệp Oanh, sao em không vào nhà?"
“À, em, em vào ngay đây."
Diệp Oanh cười gượng với chị ta hai tiếng rồi đẩy cửa bước vào.
Cửa mới mở được một nửa, cô bỗng bị một bàn tay dùng sức kéo vào trong phòng.
Ngay sau đó, cánh cửa bị một chân đ-á đóng sầm lại.
Cô thậm chí còn chưa kịp hiểu rõ tình hình, đồ đạc trong tay cũng chưa kịp đặt xuống đã bị người đàn ông ép c.h.ặ.t vào tường.
Những nụ hôn dồn dập lập tức rơi xuống như mưa, từ đôi môi đỏ mọng đến vành tai nhạy cảm, hõm cổ, và cuối cùng là đến tận…… cổ áo của cô.
Hơi thở phả lên người cô dần trở nên nóng bỏng.
Sau khi để lại một dấu hôn đỏ thắm trên xương quai xanh, đôi môi kia lại quay trở lại đường cũ, nhấm nháp tỉ mỉ đôi môi cô.
Cho đến khi anh bắt đầu đưa tay lên sờ mó.
Cuối cùng, đồ đạc trong tay cô không còn giữ được nữa, kêu “tõm" một tiếng rơi xuống đất.
Tiếng động bất ngờ này khiến cô tạm thời có cơ hội thở dốc.
“Anh làm cái gì vậy?
Gấp gáp quá!"
Diệp Oanh chộp lấy vạt áo vừa bị vén lên, bĩu đôi môi đỏ mọng sưng tấy, vẻ mặt đầy oán hận nhìn Kỷ Liên Tề.
“Sói đói cũng chẳng đến mức như anh!"
Kỷ Liên Tề ngượng ngùng nhặt đồ dưới đất lên để gọn gàng, quay người lại, bế bổng Diệp Oanh lên đặt xuống giường.
Ngay sau đó c-ơ th-ể anh đè lên cô.
Cảm nhận được sự cứng rắn không thể phớt lờ kia, Diệp Oanh trừng mắt nhìn anh, sợ hãi nuốt nước bọt:
“Anh…… anh đừng có dọa người như vậy có được không!"
