Quân Hôn Tn 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 47

Cập nhật lúc: 01/04/2026 14:10

“Nhưng anh phát hiện ra bấy lâu nay anh luôn coi em như em gái mà đối đãi!”

“Anh lớn hơn em 10 tuổi đấy Lâm Lâm, mỗi lần nhìn thấy em, trước mắt anh luôn hiện ra hình dáng lúc nhỏ của em, mỗi lúc như thế, anh luôn cảm thấy mình là một con cầm thú!”

“Coi em là em gái?”

Tôn Lâm đầy vẻ không thể tin nổi, “Thế thì đã sao chứ?

Chúng ta đâu có quan hệ huyết thống gì đâu!”

Ngụy Hồng Tinh vội vàng ngắt lời:

“Không phải như vậy đâu Lâm Lâm, em nghe anh nói hết đã.”

“Đúng, chúng ta quả thực không có quan hệ huyết thống.

Nhà anh toàn là con trai, nhưng trong thâm tâm anh đã sớm coi em như em gái ruột rồi.

Cho nên anh không cách nào cùng em…… làm chuyện đó được.”

“Mỗi lần em ám chỉ anh, thực ra anh đều biết cả.

Anh là đàn ông, anh đâu có ngốc.”

“Nhưng hễ cứ nghĩ tới việc làm chuyện đó với em gái mình là anh lại……”

Những lời này vừa thốt ra đã dấy lên một cơn sóng dữ trong lòng của tất cả mọi người có mặt trừ Ngụy Hồng Tinh.

Mà Diệp Oanh ở trong tủ thì khuôn mặt đầy dấu hỏi chấm, đây là cái kiểu kỳ quặc gì vậy trời......

Tôn Lâm nuốt nước miếng, nửa ngày trời không nói được câu nào.

Cô nằm mơ cũng không ngờ tới việc Ngụy Hồng Tinh ly hôn với mình là vì lý do này.

Ngụy Hồng Tinh nói tiếp:

“Thực ra lần cuối cùng anh đã thử cố gắng chấp nhận.

Nhưng hễ nhìn thấy khuôn mặt em là anh lại không cách nào vượt qua được bản thân để làm chuyện đó với... em gái mình.”

“Cho nên anh thấy, chúng ta vẫn nên ly hôn đi!

Xin lỗi em Lâm Lâm.”

“Như vậy đối với em, đối với anh đều tốt cả.

Đã làm lỡ dở em ba năm rồi, anh không thể cứ sai lầm mãi như thế này được nữa.”

Không ngờ nội tâm của Ngụy Hồng Tinh lại nhiều kịch tính đến thế!

Diệp Oanh trong tủ suýt chút nữa thì không ngồi yên được, thật sự muốn đi ra ngoài cạy não Ngụy Hồng Tinh ra xem bên trong rốt cuộc là cấu tạo kiểu gì.

Cái gã này nếu không phải tâm lý có bệnh gì đó thì chắc chắn là dùng cái cớ này để che đậy việc mình “không làm ăn gì được"!

Tóm lại là cô chẳng tin mấy lời ma quỷ này đâu.

Còn bày đặt coi Tôn Lâm là em gái, lời này nói ra ai mà tin nổi chứ?

Những lời này nếu mà đặt ở thế kỷ 21 thì đích thị là một bảng danh ngôn của tra nam trà xanh rồi.

Quá là gây sốc luôn!

Tú Liên thấy Diệp Oanh có chút rục rịch định hành động, vội vàng đè cô lại, ra hiệu cho cô nghe tiếp.

Một lúc sau, Ngụy Hồng Tinh thấy Tôn Lâm không nói lời nào, dường như vẫn chưa kịp hoàn hồn, liền tự trách nói:

“Lâm Lâm, em cứ suy nghĩ kỹ lại đi, anh đi trước đây, ngày mai anh lại tới tìm em.”

Anh ta đi tới ngoài cửa, đang định giúp Tôn Lâm khép cửa phòng lại thì bỗng nhiên cau mày thật c.h.ặ.t:

“Sao dưới đất lại có một bao thu-ốc l-á thế này, có người đàn ông nào tới đây à?”

Tôn Lâm không hiểu nhìn theo, thuận theo ánh mắt của Ngụy Hồng Tinh, quả nhiên nhìn thấy dưới chân giường nằm lăn lóc một bao thu-ốc l-á Hồng Mai.

Tại sao ở đây lại có một bao thu-ốc l-á được cơ chứ!

Chẳng lẽ là Diệp Oanh làm rơi?

Vừa nãy cũng chỉ có cô ấy chui vào gầm giường!

Mặc dù biết đây là do Diệp Oanh làm rơi nhưng Tôn Lâm lúc này đang lúc tức giận, bèn thuận theo lời của Ngụy Hồng Tinh mà lạnh lùng lên tiếng:

“Sắp ly hôn rồi, anh còn quản nhiều chuyện như vậy làm gì.

Mời đi thong thả không tiễn!”

Diệp Oanh vội vàng sờ vào túi quần, phát hiện bao thu-ốc l-á Hồng Mai đó quả nhiên không còn nữa!

Hỏng bét rồi.

Bao thu-ốc này là ban ngày cô mang ra ngoài định đưa cho ông lão gác cổng nhà máy kem Đại Điền, kết quả là quên mất nên lại mang về.

Không ngờ tới việc lúc nãy chui vào gầm giường lại làm rơi mất.

Tuy nhiên, giọng điệu chất vấn lúc nãy của Ngụy Hồng Tinh nghe có vẻ hơi tức giận, bao thu-ốc l-á này liệu có thể…… làm thay đổi điều gì đó không?

Nghĩ đến đây, Diệp Oanh phấn khích vội vàng áp tai thật c.h.ặ.t vào cửa tủ, không muốn bỏ lỡ dù chỉ là một tiếng động nhỏ nhất.

Ngụy Hồng Tinh bị bao thu-ốc l-á kia làm cho tâm trí rối bời, vốn định rời đi lại quay ngược trở lại.

“Lâm Lâm, em nói cho anh biết, bao thu-ốc đó là của ai?”

Mặc dù Diệp Oanh không nhìn thấy biểu cảm của Ngụy Hồng Tinh nhưng không khó để nghe ra chút mùi giấm chua từ câu nói này.

Khá lắm anh bạn trẻ, đây chính là cái gọi là “coi em như em gái” đấy hả?

Cô bắt đầu mong chờ những tình tiết cẩu huyết tiếp theo rồi đây!

Tôn Lâm không lên tiếng, Ngụy Hồng Tinh cao giọng hơn một chút:

“Lâm Lâm, em nói gì đi chứ.”

“Không có ai tới cả, bao thu-ốc này là tự em mua.”

Tôn Lâm bực bội đáp lại.

Tuy nhiên, hành động của cô trong mắt Ngụy Hồng Tinh lại là biểu hiện của sự chột dạ, cũng làm anh càng thêm khẳng định suy đoán của mình.

“Lâm Lâm… em biết hút thu-ốc từ bao giờ thế?

Anh không tin!”

Mặc dù Ngụy Hồng Tinh đã cố gắng thuyết phục bản thân đừng quản quá nhiều, dù sao thì hai ngày nữa cũng đi làm thủ tục ly hôn rồi, nhưng trong lòng vẫn cứ bùng lên một ngọn lửa vô danh một cách khó hiểu.

Sự quan tâm đột ngột của Ngụy Hồng Tinh làm lòng Tôn Lâm cũng rất rối bời, nhưng hễ nghĩ tới việc hai người sắp ly hôn là cô lại tức giận đẩy Ngụy Hồng Tinh ra cửa.

“Đừng có anh với em cái gì cả, chẳng phải anh muốn đi rồi sao?

Còn đứng ngây ra đây làm gì nữa?

Mau đi đi!”

Ngụy Hồng Tinh trong chuyện này lại kiên trì một cách bất ngờ, anh quay người đi tới ngồi xuống bên giường:

“Em không nói cho anh biết thì tối nay anh không đi đâu cả.”

Thế thì tuyệt đối đừng mà!

Trong tủ quần áo, nụ cười của bà dì Diệp Oanh bỗng nhiên đông cứng lại.

Cái ông anh này nếu tối nay mà không đi thật thì cô và Tú Liên chẳng phải sẽ bị nhốt trong tủ cả đêm hay sao?!

Chưa nói đến việc có bị ngạt ch-ết hay không, chứ cả một đêm co quắp trong cái không gian nhỏ hẹp này thì người cũng chịu không thấu đâu……

Cô không về thì cũng chẳng sao, nhưng Tú Liên thì khác, vạn nhất đoàn trưởng Hác thấy vợ mình mãi không về rồi đi tìm thì biết tính sao?

Thế thì cô và Tú Liên chẳng phải đang chờ để được “xã t.ử" hay sao……

Truyền ra ngoài thì đúng là thành trò cười cho thiên hạ.

Tôn Lâm nghe xong cũng sốt ruột cả lên!

Cô lo lắng liếc nhìn tủ quần áo, ra sức đẩy Ngụy Hồng Tinh ra cửa.

Cô nói gì cũng không thể để Ngụy Hồng Tinh ở lại qua đêm được, mặc dù căn phòng này vốn dĩ là chỗ ở của anh ta, nhưng anh ta mà ở lại đây thì Diệp Oanh và Tú Liên sẽ không đi được.

Hành động bất thường này của Tôn Lâm chắc chắn là một liều thu-ốc mạnh, bản năng đàn ông của Ngụy Hồng Tinh lập tức được giải phóng.

“Lâm Lâm, em vội vàng đuổi anh đi như vậy, có phải trong phòng đang giấu người đàn ông nào không?”

Diệp Oanh mở to mắt, đỏ hoe mắt tặng cho Ngụy Hồng Tinh một cái tát trời giáng:

“Ngụy Hồng Tinh anh đang nói bậy bạ cái gì thế hả?!”

“Nếu không phải vậy thì tại sao em không cho anh ở lại?”

Đôi mắt diều hâu của Ngụy Hồng Tinh nhìn chằm chằm vào tủ quần áo.

“Chắc là người đang trốn ở trong tủ chứ gì?

Vừa nãy anh thấy em cứ nhìn về phía bên này rồi.”

Ở trong quân đội nhiều năm, lại còn là chính trị viên, nếu ngay cả điểm này mà anh cũng không nhìn ra được thì coi như công cốc rồi!

Trong tủ quần áo, Diệp Oanh và Tú Liên nhìn nhau trong bóng tối, sợ đến mức không dám cử động, thậm chí không dám thở mạnh, chỉ sợ giây tiếp theo cánh cửa tủ sẽ bị Ngụy Hồng Tinh kéo toạc ra.

Thấy Ngụy Hồng Tinh tiến gần về phía tủ quần áo, Tôn Lâm cuống cuồng chạy tới ôm lấy anh từ phía sau.

“Anh Hồng Tinh, trong phòng thực sự không có ai khác cả!

Anh không tin em sao?”

Cảm nhận được sự mềm mại phía sau lưng, c-ơ th-ể Ngụy Hồng Tinh bỗng dưng cứng đờ.

Tôn Lâm nhận thấy rõ phản ứng của Ngụy Hồng Tinh, lại thừa thắng xông lên kéo anh ra xa khỏi tủ quần áo:

“Anh Hồng Tinh, trong lòng em từ đầu đến cuối chỉ có mỗi mình anh thôi, làm sao có thể để người đàn ông khác vào phòng được cơ chứ?”

“Hơn nữa, quân hôn được bảo vệ, ai dám tới xen vào chứ?”

Ngụy Hồng Tinh vẫn không chịu từ bỏ:

“Vậy còn bao thu-ốc l-á dưới đất kia……”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Quân Hôn Tn 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 47: Chương 47 | MonkeyD