Quân Hôn Tn 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 49

Cập nhật lúc: 01/04/2026 14:11

“Diệp Oanh toàn thân ướt đẫm vội vàng về phòng thay một bộ quần áo khô.”

Lúc này các anh lính chắc là đều đã ra ngoài hết rồi, Diệp Oanh thay quần áo xong liền chạy sang gõ cửa nhà Tôn Lâm ở ngay bên cạnh.

Tôn Lâm vừa nhìn thấy Diệp Oanh liền vẻ mặt đầy e thẹn kéo cô vào trong phòng.

Nhìn thấy Tôn Lâm lúc này tràn đầy vẻ hạnh phúc, Diệp Oanh không nhịn được mà hóng hớt:

“Em gái à, nhìn em hồng quang đầy mặt thế này, chẳng lẽ……”

Tôn Lâm hiểu ngay ý tứ, trách móc:

“Ai da, không có đâu mà!”

Diệp Oanh không tin, dáng vẻ e thẹn mà Tôn Lâm thể hiện lúc này làm cho m-áu hóng hớt trong lòng cô càng thêm nồng đậm, lập tức đưa ra ba câu hỏi dồn dập.

“Vậy thì sau đó đã xảy ra chuyện gì?

Hai người làm hòa rồi à?

Có còn đi làm thủ tục ly hôn nữa không?”

“Ai da, chị Diệp Oanh, sao em thấy chị trông còn sốt ruột hơn cả em thế nhỉ!”

Diệp Oanh nghĩ lại dường như cũng thấy mình quá nóng vội, mỉm cười nói:

“Không vội, em cứ thong thả mà nói.”

“Anh ấy không tin tưởng em.”

Tôn Lâm hơi bĩu môi, lúc này biểu cảm trông không biết là đang khóc hay đang cười nữa.

“Mặc dù em đã một mực khẳng định là không có người đàn ông nào khác tới phòng cả, còn nói bao thu-ốc đó là của em nữa!”

“Nhưng anh Hồng Tinh dường như vẫn không tin, em thấy ấy mà, tối qua anh ấy nhất định là cố tình ở lại để canh chừng em đấy, đuổi thế nào cũng không chịu đi!”

Diệp Oanh ra vẻ trầm ngâm nhướn mày, bên môi nở một nụ cười hóng hớt:

“Em gái à, cái người tên Ngụy Hồng Tinh kia không giống như những gì anh ta nói là coi em như em gái đâu nhé!”

“Hôm qua chị và chị Tú Liên ở trong tủ quần áo đã nghe thấy rõ mồn một cả rồi đấy!”

“Anh ta chắc chắn là có tình cảm với em, chẳng qua là có lẽ cần thêm một liều thu-ốc mạnh nữa thôi.”

“Hả?

Thu-ốc mạnh?”

Tôn Lâm mở to hai mắt, trong đôi mắt lộ rõ sự tin tưởng đối với Diệp Oanh:

“Chị Diệp Oanh, em phải làm thế nào bây giờ?”

Diệp Oanh mỉm cười ghé vào tai Tôn Lâm.

“Em cứ nói là ở quê có cái anh A anh B gì đó vẫn đang nhớ nhung em, nghe nói chuyện hai người sắp ly hôn nên đang chuẩn bị mang sính lễ tới hỏi cưới rồi.

Bảo Ngụy Hồng Tinh cứ dứt khoát một chút đi!”

Tôn Lâm nghe xong nhưng khuôn mặt vẫn đầy vẻ âu sầu.

“Chị Diệp Oanh, ngộ nhỡ anh ấy thuận nước đẩy thuyền thì em biết phải ứng phó làm sao?

Em... em không muốn rời xa anh Hồng Tinh đâu!”

Diệp Oanh biết nỗi lo lắng của Tôn Lâm, nhưng từ những gì cô quan sát được ngày hôm qua thì cái người tên Ngụy Hồng Tinh kia không phải là không có chút tình cảm nào với Tôn Lâm.

Rất có thể là anh ta vẫn chưa thông suốt, hoặc có lẽ đến chính bản thân anh ta cũng không nhận rõ được mình dành cho Tôn Lâm loại tình cảm nào... hoặc có lẽ là có chút chướng ngại tâm lý nhẹ cùng vô vàn khả năng khác nữa......

Tóm lại là người bình thường ai lại coi cô em gái hàng xóm cùng nhau lớn lên như em gái ruột thịt bao giờ chứ?

Đây chẳng phải là lời nói xằng bậy hay sao?

Không ép anh ta một cái thì anh ta có thể nhìn thấu được bản thân mình không?

“Vậy thì tự bản thân em cảm thấy thế nào?”

Diệp Oanh nhìn Tôn Lâm, nghiêm túc nói.

Trước mắt Tôn Lâm hiện lên tình cảnh tối hôm qua, cô c.ắ.n c.ắ.n môi, cúi đầu xuống:

“Chắc là……”

“Chắc là?”

Diệp Oanh cau mày, định tiếp tục phân tích sâu hơn thì thấy Tôn Lâm bỗng nhiên giống như đã hạ quyết tâm mà nói, “Chị Diệp Oanh, em nghe chị!”

“Hả?

Được!”

Diệp Oanh có chút ngạc nhiên trước sự chuyển biến đột ngột của Tôn Lâm nhưng cũng không hỏi thêm gì nữa.

Nhưng đồng thời, trong lòng cô cũng dâng lên một nỗi lo lắng mơ hồ.

Lại bốc đồng rồi!

Đã từng vấp ngã ở chỗ Hà Đào, cô bỗng nhiên có chút không tin vào mắt nhìn đàn ông của chính mình nữa rồi.

Vạn nhất cái người tên Ngụy Hồng Tinh kia không đi theo bài bản, thực sự ly hôn với Tôn Lâm thì biết tính sao?

Thế thì Tôn Lâm chẳng phải sẽ đổ hết lỗi lên đầu cô hay sao?

Ở thế kỷ 21, điều kiêng kỵ nhất chính là can thiệp vào chuyện tình cảm của bạn thân hay chị em tốt đấy!

Bởi vì bất kể kết quả cuối cùng ra sao thì cũng đều sẽ rơi vào tình cảnh “trong ngoài đều không phải người"!

Diệp Oanh bỗng nhiên có một khoảnh khắc hối hận vì mình đã quá bao đồng, lo chuyện bao đồng.

Nhưng lời đã nói ra rồi, đã đ-âm lao thì phải theo lao thôi!

Cô rõ ràng là không muốn làm thánh mẫu mà!

Buổi nói chuyện ngày hôm qua, cô nhìn thấy từ trên người Tôn Lâm hình bóng trước đây của chính mình —— cũng đều là một kẻ si tình mù quáng như nhau!

Cho nên mới muốn giúp cô ấy thoát khỏi bể khổ, nhưng không ngờ tới việc……

Ý định ban đầu của cô là muốn thông qua tối ngày hôm qua để Tôn Lâm nhìn rõ Ngụy Hồng Tinh, nhưng không ngờ cái người Ngụy Hồng Tinh này không đi theo lộ trình đã định, lại có những biểu hiện khá bất ngờ.

Tình huống này thì cô còn có thể làm gì được đây?

Haizz!

Diệp Oanh thề, đây là lần duy nhất, cũng là lần cuối cùng cô tham gia và can thiệp vào những chuyện kiểu này!

Tối hôm đó Ngụy Hồng Tinh không quay lại phòng Tôn Lâm nữa, chắc là đã bình tĩnh lại rồi.

Nhưng tiếp sau đó, Tôn Lâm vốn định thừa thắng xông lên để hạ “thu-ốc mạnh” thì lại liên tiếp mấy ngày không thấy bóng dáng Ngụy Hồng Tinh đâu.

Tức khắc liền không giữ nổi bình tĩnh mà cuống cả lên, vội vàng gọi Tú Liên và Diệp Oanh tới.

Tú Liên cũng cho rằng Ngụy Hồng Tinh không phải là không thích Tôn Lâm chút nào.

Nhưng về chuyện ly hôn này, cuối cùng là định thế nào thì lại cứ mãi không cho một lời khẳng định, thực sự là rất giày vò tâm lý người ta.

Chị cân nhắc một chút, cảm thấy tốt nhất vẫn là nên tìm chủ nhiệm phụ nữ để tìm hiểu tình hình.

Thế là liền đi ra ngoài tìm người, nhưng người tới không phải là chủ nhiệm Mao mà là chính ủy Hà!

Chính ủy Hà đương nhiên cũng không muốn nhìn thấy Ngụy Hồng Tinh ly hôn với Tôn Lâm, vội vàng tới an ủi, ổn định tâm lý cho Tôn Lâm.

“Đồng chí Hồng Tinh mấy hôm trước đã đi lên tỉnh để làm trao đổi tư tưởng rồi, chưa nói với cô sao?”

“Không có ạ, cháu hoàn toàn không hay biết gì về chuyện này.”

Tôn Lâm c.ắ.n môi, thậm chí có chút tức giận:

“Anh ấy vậy mà…… còn chẳng thèm nói lấy một lời đã đi rồi!”

Diệp Oanh vào khoảnh khắc này vô cùng đồng cảm với cô ấy.

Đây rốt cuộc là cái chuyện gì vậy chứ!

Đi đột ngột như vậy, cô thấy có gì đó kỳ lạ!

Cái người Ngụy Hồng Tinh này chắc không phải là mượn cơ hội này để lại một lần nữa trốn tránh đấy chứ?

Chính ủy Hà thấy tình hình không ổn, vội vàng an ủi:

“Đồng chí Tôn Lâm cô đừng giận, cũng tuyệt đối đừng suy nghĩ nhiều!”

“Lần này Hồng Tinh đi lên tỉnh là do cấp trên tạm thời quyết định, tôi đoán ấy mà, chắc là do thời gian quá gấp rút nên chưa kịp nói với cô thôi!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Quân Hôn Tn 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 49: Chương 49 | MonkeyD