Quân Hôn Tn 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 70
Cập nhật lúc: 01/04/2026 15:04
“Đường xá vô cùng xóc nảy, thêm vào đó không khí trong xe hỗn tạp khó chịu, Diệp Oanh mấy lần suýt chút nữa thì nôn ra ngoài!”
Chị gái bên cạnh thấy cô khó chịu còn tốt bụng đưa cho cô một cái túi nilon và hai viên ô mai.
Xóc nảy mất khoảng một hai tiếng đồng hồ, xe bus lớn mới dừng lại ở một bến xe cũ nát bẩn thỉu, cuối cùng cũng đến thị trấn rồi!
Diệp Oanh thở hắt ra một hơi như trút được gánh nặng mà xuống xe.
Sớm biết về nhà một chuyến giày vò như thế này, cô nên cân nhắc thận trọng một chút mới phải.
Cô tưởng thế là xong rồi, nhưng không ngờ cái khó chịu còn ở phía sau.
Từ thị trấn về làng thì nửa tiếng đồng hồ mới có một chuyến xe, bây giờ đã gần hai giờ chiều rồi, mà đoạn đường cuối cùng này lại là hai ba mươi cây số nữa.
Về đến làng chắc là có thể ăn cơm tối luôn được rồi.
Cái bến xe cũ nát này vô cùng đơn sơ, nói cho cùng thì chính là dựng một cái biển ở ven đường.
Cô tìm một vòng mà mãi không thấy chỗ bán vé đâu, hỏi người qua đường bên cạnh mới biết là sau khi lên xe rồi mới mua vé với nhân viên bán vé.
Được thôi, bây giờ là những năm tám mươi, cô cũng thông cảm thông cảm vậy.
Diệp Oanh tìm một chỗ râm mát đứng chờ, thật sự đã chờ đủ một tiếng rưỡi đồng hồ, chiếc xe bus nông thôn bẩn thỉu mới lảo đảo đi tới.
Trời ạ, lại sắp phải chịu tội rồi!
Cửa xe vừa mới mở ra, đám người vốn dĩ chẳng có trật tự gì để nói lập tức xách túi lớn túi nhỏ ào ào chen chúc lên xe, giống như sợ muộn một chút là không còn chỗ ngồi vậy!
Chân Diệp Oanh trong lúc hỗn loạn bị giẫm cho mấy cái, vội vàng né sang một bên, là người cuối cùng mới lên xe.
Kết quả là trên xe mới ngồi chưa đến hai phần ba số người!
Bỗng nhiên rất không thể hiểu nổi những người này rốt cuộc là đang vội vàng cái gì nữa.
Diệp Oanh biết thể hình của mình là cái tình trạng gì, rất tự giác tìm một chỗ ngồi trống dành cho hai người ngồi xuống, không muốn đi chen chúc với người khác.
Cô vừa mới ngồi xuống chưa được bao lâu, một cô bé tóc tai bù xù, ăn mặc bẩn thỉu bỗng nhiên chạy lên xe.
Cô bé đó nhìn quanh ở đầu xe một chút, rất nhanh đã xác định được mục tiêu, đi thẳng tới chỗ ngồi của Diệp Oanh.
Sau đó chui tọt vào chỗ ngồi sát cửa sổ bên cạnh cô.
Đang lúc Diệp Oanh còn đang ngạc nhiên vì sao cô bé này lại bỏ mặc bao nhiêu chỗ trống không ngồi, lại cứ phải chen vào bên cạnh mình thì trên xe lại có thêm hai người đàn ông trung niên g-ầy gò đi lên.
Hai người đàn ông trung niên vội vã quét nhìn một vòng trong xe, đột nhiên nhìn thấy cô bé nép bên cạnh cô, lập tức ánh mắt lộ vẻ hung ác.
Một trong hai người đàn ông nhanh chân bước tới.
“Con gái à, con chạy lung tung cái gì thế!
Mau theo bố xuống xe, xe về nhà chúng ta không phải chuyến này!”
Hóa ra là bố của cô bé này sao?
Diệp Oanh vừa định đứng dậy nhường chỗ cho cô bé đi ra, nhưng lại cảm thấy có chỗ nào đó dường như không đúng lắm, vội vàng lại ngồi phịch xuống chỗ ngồi.
Chưa nói đến việc tại sao hai người đàn ông trung niên này lại cùng xuất hiện trên xe, cô bé này nhìn thấy bố mình lại chẳng có chút vui mừng nào, ngược lại còn mang vẻ mặt sợ hãi, hoàn toàn là không có lý lẽ gì cả!
Chi bằng xem xem rốt cuộc là tình hình thế nào đã.
Cô luôn cảm thấy cảnh tượng này có chút quen thuộc.
Giống như y hệt những tình tiết trong bộ phim “Blind Mountain” (Núi mù) kể về việc bắt cóc phụ nữ vậy!
Thấy vậy, người đàn ông đó mắng một câu:
“Cái con mụ b-éo ch-ết tiệt kia cô làm cái gì thế?
Mau tránh ra đi chứ!
Không thấy con gái tôi ở bên trong không ra được à?”
Diệp Oanh không nhúc nhích, chỉ vào cô bé đó:
“Anh nói đây là con gái anh à?”
Tính khí người đàn ông đó rất không tốt, bực bội gào lên một câu:
“Chứ còn gì nữa!
Mau tránh ra một chút, đừng có làm lỡ thời gian bắt xe của chúng tôi.”
Cô bé bên cạnh rõ ràng là co rúm lại một chút, âm thầm đưa tay ra nắm lấy vạt áo Diệp Oanh.
Diệp Oanh nhíu mày, nghiêng đầu nhìn đứa bé bên cạnh.
Đôi mắt to tròn của cô bé tràn đầy nỗi sợ hãi, lắc đầu lia lịa như trống bỏi:
“Mẹ ơi, con không quen người này!”
Diệp Oanh lập tức hiểu ra, cái gã g-ầy gò trước mặt này chắc chắn không phải người tốt lành gì, xác suất lớn là kẻ buôn người!
Vậy thì càng không thể để anh ta mang cô bé đi được!
Người đàn ông đó nghe xong liền cuống quýt:
“Cái đứa trẻ này, sao thế hả?
Sao có thể nhận mẹ bừa bãi thế?
Nhìn cho kỹ đi tôi mới là bố đẻ của con!”
“Cái đứa trẻ này không nghe lời, tôi chẳng qua chỉ đ-ánh con có hai cái mà con đã giận dỗi không nhận bố đẻ rồi à?
Tức ch-ết tôi mất thôi!”
“Mau ra đây, theo tôi xuống xe!”
Nhìn kỹ năng diễn xuất sống động của gã g-ầy gò này, Diệp Oanh rất chắc chắn anh ta là một kẻ tái phạm rồi.
Có lẽ vì Diệp Oanh không phản bác lại tiếng gọi “mẹ” đó, cô bé này bỗng nhiên có thêm sự tự tin.
“Tôi mới không đi theo anh!
Mẹ tôi ở đây, tại sao tôi phải đi theo anh?
Anh chính là người xấu!”
Vế sau của cô bé vừa thốt ra, ánh mắt của những người trên xe nhìn người đàn ông g-ầy gò đó đều thay đổi.
“Cái con ranh con này mồm mép nói linh tinh cái gì thế hả?”
Một người đàn ông khác để tóc húi cua vội vàng bước tới nói đỡ.
Chương 61 Nhặt được cô con gái hờ à?
“Cháu nói chuyện với bố cháu như thế à?
Đến chú đây còn không nhìn nổi nữa rồi!
Cháu có đi không?
Không đi thì bọn chú đi đây.
Cháu cẩn thận kẻo bị cái con mụ b-éo bên cạnh bán đi mà còn phải đếm tiền hộ người ta đấy!”
Những lời này lập tức khiến mọi người trên xe đồng loạt nhìn về phía Diệp Oanh.
Diệp Oanh cảm thấy mình không thể im lặng thêm được nữa, nếu không nói gì thì kẻ buôn người sẽ biến thành cô mất.
“Này, các người nói cái gì thế?
Ai bán trẻ con hả?
Tôi thấy hai người mới là kẻ bắt cóc trẻ con đấy chứ?”
Diệp Oanh hùng hồn phản bác lại.
Gã g-ầy gò chỉ vào mũi Diệp Oanh, giả vờ làm nạn nhân để đổ vấy lại:
“Còn ai vào đây nữa, chính là cô đấy!
Có phải cô đã cho con gái tôi uống cái loại thu-ốc mê gì đó để khống chế nó không?”
Thật là nực cười!
Còn thu-ốc mê nữa chứ!
Hồi cô còn nhỏ, ở ven đường thậm chí là trên cột điện thường xuyên có thể nhìn thấy một số quảng cáo ba lăng nhăng về cái gọi là “thu-ốc mê”, “nước nói thật”, nhưng đó là chuyện của những năm 90 đến khoảng những năm đầu thiên niên kỷ mới rồi.
Không ngờ thứ này ở những năm 80 đã bắt đầu thịnh hành rồi sao?
Lúc này, cô bé lại lên tiếng:
“Anh nói láo, tôi không có bị khống chế!
Tôi tỉnh táo lắm, cô ấy chính là mẹ tôi!”
Diệp Oanh thuận thế ôm c.h.ặ.t cô bé vào lòng, lườm hai người đàn ông trước mặt:
