Quan Lộ Thú Ngữ - Chương 12

Cập nhật lúc: 11/07/2026 10:05

Bên chân hắn đặt sáu chiếc rương sơn son, xếp ngay ngắn thành một hàng.

Thấy ta bước ra, hắn hiếm khi lộ vẻ lúng túng: “Tứ tiểu thư, hôm nay ta đến để tạ lỗi với cô.”

“Tạ lỗi chuyện gì?”

Lưu Tiệp chắp tay, hiếm khi nghiêm túc:

“Chuyện Hoàng thị bỏ t.h.u.ố.c cô ở nhà mẹ đẻ, trước đó ta không hề hay biết. Hôm qua ta mới điều tra rõ, nàng ta cấu kết với Hà thị, phu nhân của Thái Bộc Tự khanh Tiền Trình, định hủy hoại thanh danh của cô, ép cô làm thiếp cho Tiền Trình.”

Khi nói lời này, hắn siết c.h.ặ.t nắm tay, vẻ lười nhác thường thấy trên mặt công t.ử ăn chơi đã bị cơn giận thay thế.

“Lưu Tiệp ta tuy bất tài vô dụng,” hắn nhìn ta, ánh mắt nghiêm túc, “nhưng loại chuyện này, ta không làm được. Càng chưa từng sai nàng ta làm.”

Ta khẽ nhướng mày.

Hắn quay mặt đi, giọng càng lúc càng nhỏ:

“Cô cứ yên tâm, ta… ta vẫn biết mình là người thế nào. Từ sau trận chọi gà ấy, ta đã không còn bất kỳ ý nghĩ không nên có nào nữa.” 

Ta thản nhiên nói: “Lưu Ngũ gia, lời này của ngươi, ta ghi nhận. Còn tôn phu nhân thì sao?”

“Đã tra hỏi rồi.”

Giọng Lưu Tiệp lạnh xuống:

“Là Hà thị chủ động tìm đến nàng ta, hứa rằng sau khi chuyện thành công, sẽ để Tiền Trình sắp xếp cho huynh đệ nhà mẹ đẻ nàng ta một chức béo bở trong Thái Bộc Tự. Nàng ta nhất thời hồ đồ nên đã đồng ý.”

“Hà thị.”

Ta nhắc lại cái tên ấy: “Phu nhân của Tiền Trình?”

“Phải.”

Lưu Tiệp bước lên một bước:

“Phu nhân ta đã tham gia vào chuyện này, ta đương nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Hà thị vì muốn tính kế cô, lại dám kéo cả phu nhân ta xuống nước… Tứ tiểu thư cứ yên tâm, ta nhất định sẽ cho cô một lời giải thích.”

Sau khi Lưu Tiệp rời đi, Xuân Hạnh nhìn chằm chằm sáu chiếc rương, hai mắt gần như phát sáng.

“Tiểu thư, những lễ vật tạ lỗi này…”

“Khiêng vào cất đi. Đồ đã tự đưa đến cửa, không lấy thì phí.”

Chẳng biết con mèo mướp chui ra từ lúc nào, miệng lẩm bẩm:

“Người vừa rồi kỳ lạ thật, tim đập nhanh lắm… cứ như tiếng vó ngựa vậy…”

“Im miệng.”

Mèo mướp giật giật tai, lặng lẽ bỏ đi.

Ta tiếp tục cho Hoa Nữ Vương và đàn con của nó ăn, nhưng đầu óc đã nhanh ch.óng tính toán.

Lưu Tiệp chỉ là một tên công t.ử ăn chơi, muốn đối phó với đường đường là quan lớn tam phẩm trong triều, không biết hắn có được mấy phần thắng.

25

Ta đã xem thường Lưu Tiệp rồi.

Không biết tên này dùng cách gì mà lấy được lời khai của Hoàng thị, muội muội nàng ta và tỳ nữ thân cận.

Ngày thường hắn hành xử chẳng đâu vào đâu, nhưng thật sự bắt tay làm việc thì lại vô cùng dứt khoát.

Hắn không chỉ lấy được lời khai, mà còn phơi bày chuyện phu thê Tiền Trình lợi dụng thê t.ử hắn để tính kế một cô nương chưa xuất giá như ta, khiến cả kinh thành xôn xao.

Ngay cả tiên sinh kể chuyện trong các trà quán cũng bắt đầu thêu dệt, nào là “Chuyện Thái Bộc Tự khanh mưu tính nạp thiếp”, kể đến mức có đầu có đuôi, cứ như tận mắt chứng kiến.

Ngay sau đó, đám ngôn quan đ.á.n.h hơi thấy chuyện liền liên tiếp dâng tấu.

Tấu chương đàn hặc Tiền Trình nối tiếp nhau, lời lẽ bản sau còn cay nghiệt hơn bản trước.

Đại ý là: Nuôi ngựa thì chẳng ra gì, bày mưu tính kế lại vô cùng thành thạo. Nhân tài thì không giữ nổi, nhưng tính kế một cô nương thì chẳng ai sánh bằng.

Người của Binh bộ cũng nhân cơ hội đạp thêm một chân, lật lại chuyện chiến mã của Thái Bộc Tự làm lỡ quân cơ, phối hợp với đám ngôn quan cùng nhau dồn ông ta xuống đất mà giẫm.

Ta cũng không ngồi yên.

Ta để mấy bà lắm lời trong trà lâu “vô tình” nhắc đến một lời đồn: Tiền Trình trời sinh bát tự khắc ngựa, ông ta còn ở Thái Bộc Tự ngày nào thì ngựa chẳng thể nuôi tốt ngày ấy. Nhìn đám chiến mã kia mà xem, vừa đến tay ông ta đã phát điên cả rồi.

Lời này chẳng có căn cứ gì, nhưng dân chúng lại thích nghe nhất.

Chưa đầy ba ngày, cả kinh thành đều biết chuyện “Tiền Trình khắc ngựa”.

Thứ thật sự khiến mọi chuyện bùng nổ nhanh ch.óng lại là đám chim ch.óc. 

Hôm ấy, Tiền Trình vừa bước ra khỏi Thái Bộc Tự, một đàn sẻ dưới mái hiên đã vỗ cánh bay tới, trút thẳng một trận lên đầu lên mặt ông ta, khiến quan bào dính đầy từng mảng trắng xóa.

Tùy tùng xua đuổi không kịp, trên đầu mình cũng dính hai bãi.

Sau đó là một đàn bồ câu.

Tiếp theo là chim khách, cuối cùng còn có một đám cu gáy chẳng biết tụ tập từ đâu đến.

Mấy ngày sau đó, chỉ cần Tiền Trình và Hà thị bước ra khỏi cửa, trên trời nhất định sẽ xuất hiện một đàn chim, nhắm chuẩn mà oanh tạc, thắng lợi trở về.

Người xưa vốn mê tín nhất.

Họ cho rằng bị phân chim rơi đầy đầu chính là điềm báo sắp gặp đại họa.

Ngay sau đó, đám mèo hoang cũng gia nhập chiến cuộc.

Tiền Trình đi trên đường, thường có một con mèo mướp lớn vụt qua bên chân, rồi ở đầu ngõ đột nhiên xuất hiện bảy tám con mèo hoang, lao tới cào cấu ông ta.

Trong lúc tránh né, ông ta bị mèo vướng chân ngã xuống đất, mặt mũi bầm dập.

Tin tức càng truyền càng tà dị, cuối cùng biến thành: Tiền Trình âm thầm ngược đãi mèo, giờ gặp báo ứng, bị mèo hoang đuổi theo trả thù. 

Chuyện ngược đãi mèo ngày thường cũng chẳng được coi là tội lớn. 

Nhưng trùng hợp ở chỗ, đúng lúc ông ta đang bị ngôn quan đàn hặc, bị Binh bộ mắng vô năng, lại bị người đời nói là khắc ngựa, giờ thêm tin đồn ngược đãi mèo gặp báo ứng…

Dư luận hoàn toàn nhấn chìm ông ta.

Tiền Trình dâng vô số tấu chương tự biện hộ, nhưng đám ngựa đến tay ông ta quả thực không chịu nghe lời, lời khai của Hoàng thị cũng viết rõ giấy trắng mực đen rằng Hà thị đã xúi giục, còn chim ch.óc và mèo hoang lại càng không thể giải thích.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.