Quán Mì Nhà Họ Lục - Chương 9
Cập nhật lúc: 14/08/2026 14:04
Tiếng bánh xe ngựa của Hoàng tộc xa dần, cho đến khi hoàn toàn bị nuốt chửng bởi tiếng mưa đêm rả rích. Lúc này gian quán nhỏ nhà họ Lục mới thực sự được trả lại bầu không khí dễ thở. Những người hàng xóm vốn trốn sau cánh cửa khép hờ bắt đầu lén lút thò đầu ra nhìn. Ánh mắt họ nhìn vào quán mì không còn là sự thương cảm dành cho ba mẹ con tàn phế, nghèo khổ nữa, mà đã nhuốm màu e dè cùng kiêng sợ. Họ không biết người ngồi trong chiếc xe ngựa đen tuyền kia là ai, nhưng đội hộ vệ khí thế bức người ban nãy đã đủ để chứng minh một sự thật: Nhà họ Lục có nhân vật lớn chống lưng.
Ta đứng giữa gian quán, nhìn chiếc bàn gỗ trống trải. Những thỏi vàng ròng lấp lánh và thánh chỉ đại diện cho Vương quyền đã được mang đi, nhưng trên mặt bàn vẫn còn trơ trọi một vật. Miếng ngọc bội màu xanh thẫm, chế tác tinh xảo ẩn hiện hình rồng cuộn, phía dưới góc khắc một chữ “Dực” thanh thoát.
Ta tiến lại gần, ngón tay chạm vào khối ngọc mát lạnh. Một lát sau, ta lấy một mảnh vải thô cũ bọc kỹ khối ngọc lại, lẳng lặng bước vào buồng trong, nhấc chiếc rương gỗ mục đựng vài bộ y phục cũ và con d.a.o cắt bột mì đã hơi mẻ của người cha quá cố rồi nhét khối ngọc xuống dưới đáy sâu nhất.
Đối với ta, miếng ngọc bội này một chiếc bùa hộ mệnh, bảo vệ chúng ta trong thầm lặng. Mà sự thay đổi đến một cách âm thầm nhưng rõ rệt vào ngay ngày hôm sau.
Vị quan viên nha môn phụ trách trị an khu phố Tây vẫn luôn dung túng cho đám lưu manh đến đòi tiền bảo kê, hễ thấy ta là lại hếch hàm hăm dọa, lúc này đây đột nhiên đích thân dẫn theo hai sai dịch mang theo trà bánh đến quán. Ông ta không còn vẻ hống hách thường ngày, nụ cười trên khuôn mặt béo phục phịch khách khí đến mức gần như nịnh nọt. Ông ta không dám hé răng hỏi một câu về vị khách đêm trước, chỉ luôn miệng khúm núm dặn dò nếu quán mì có bất kỳ điều gì không thuận lợi, hoặc có kẻ nào bén mảng đến quấy phá, cứ việc đến thẳng nha môn tìm ông ta xử lý.
Ta hiểu rõ luật chơi của thời đại này. Ta không tỏ ra kiêu ngạo, cũng không làm bộ thanh cao, vẫn cung kính rót nước mời trà, hành lễ đúng mực của một tiểu dân đối với quan sai. Ta dùng thái độ bình thản, chừng mực để đáp lại, khiến vị quan viên kia vừa nhẹ lòng lại vừa thêm phần kiêng dè.
Khi bóng dáng ông ta rời đi, ta đứng bên ngưỡng cửa, siết c.h.ặ.t hai bàn tay còn hằn sẹo bỏng. Sự yên ổn ngầm này chính là tiền đề lớn nhất mà ta cần. Ta đã từ chối sự ban ơn trực tiếp của Hoàng đế nhưng ta tuyệt đối không phải là một kẻ ngu ngốc muốn dậm chân tại chỗ, mãi mãi sống trong cảnh đói nghèo. Có lá chắn quyền lực ngầm, không tận dụng thì đó mới là sự thanh cao ngu xuẩn nhất.
Bước đi đầu tiên trong kế hoạch xoay chuyển càn khôn của ta là phải triệt để thay đổi phương thức kinh doanh sinh tồn hằng ngày. Một quầy mì lụp xụp, dầm mưa dãi nắng ở góc phố Tây chỉ có thể kiếm được vài đồng tiền lẻ ăn qua ngày, không thể giúp gia đình ta tích lũy, càng không thể giúp Tiểu Vũ có tiền mời thầy học chữ hay chữa bệnh cho mẹ.
Ta đóng cửa quán ba ngày. Trong ba ngày đó, ta không chạm vào bột mì, chỉ lầm lũi ngồi bên bàn gỗ, dùng mẩu than củi vẽ lên giấy thô những sơ đồ quy trình và kế hoạch kinh doanh mà kiếp trước ta từng nằm lòng.
Kinh thành thời Cảnh Hoà đang phục hồi kinh tế mạnh mẽ, lượng người đổ về buôn bán, giao thương ngày một đông đúc. Tuy khu phố Tây nghèo khổ nhưng lại là cửa ngõ đón nhận các đoàn lữ hành, phu khuân vác và thương nhân nhỏ từ các tỉnh phía ngoại ô tiến vào. Họ cần gì? Họ cần một bữa ăn nhanh, no bụng, giá cả phải chăng.
Ta bắt đầu cải tiến công thức nước dùng. Ở thời đại này, người ta ninh xương một cách thô sơ, nước dùng thường đục và nồng mùi. Ta áp dụng kỹ thuật làm sạch và làm trong nước dùng. Xương ống heo phải được ngâm nước lạnh hai canh giờ để rút hết m.á.u, sau đó chần qua nước sôi kèm gừng nướng và rượu nhạt để khử sạch mùi. Khi ninh, giữ lửa liu riu, liên tục vớt bọt, kết hợp thêm vị ngọt thanh tự nhiên từ củ cải trắng và bột nấm hương khô tự chế. Kết quả là bát nước dùng của Lục Ký mì quán luôn trong vắt, nhưng khi nhấp một ngụm, vị ngọt đậm đà, béo ngậy.
Tiếp đến là sợi mì. Ta không dùng loại bột mì thô lẫn nhiều tạp chất làm sợi mì bị bở rách nữa. Ta c.ắ.n răng bỏ ra số tiền tiết kiệm cuối cùng để mua loại bột mì trắng thượng hạng của vùng Sơn Đông, phối trộn với lòng trắng trứng theo tỷ lệ nhất định. Đôi bàn tay đầy sẹo bỏng của ta nhào bột ròng rã suốt hàng giờ đồng hồ, dùng lực kéo nhào, đập trên thớt cho đến khi khối bột dẻo mịn, đàn hồi tuyệt đối.
Sự cải tiến này ngay lập tức tạo nên một cú nổ lớn ở khu phố Tây. “Lục Ký mì quán” mở cửa trở lại với một diện mạo hoàn toàn mới. Ta không ngồi đợi khách đến, mà phân chia sản phẩm thành ba phân khúc rõ rệt để tối ưu hóa doanh thu:
Mì Phu giá ba đồng: Sợi mì thô hơn, nước dùng đậm vị, bát mì to, đầy ắp để những người phu khuân vác, làm công ăn một bát là đủ sức làm việc suốt cả buổi chiều.
