Quan Ngư - 5
Cập nhật lúc: 18/06/2026 05:28
Hắn càng nhìn ra đó là một vở kịch do ta cố ý sắp đặt.
“Ngày yến tiệc kết thúc, ta đã hỏi nó rồi.”
Ta cười vỗ vỗ tay Trĩ Ngư.
Lục Quan Lan nói: “Mọi việc xin để mẫu thân làm chủ.”
Ý này.
Chẳng phải là không phản đối sao?
Ráng đỏ trên gò má Giang Trĩ Ngư càng thêm thẹn thùng.
Dưới ánh mắt chờ mong của ta.
Nàng cũng nhẹ nhàng gật đầu: “Vậy nghe theo phu nhân.”
Tốt!
Thành thân!
……
Biết được hai đứa tâm ý tương thông.
Ta lập tức thu xếp chuyện kết thân.
Khéo làm sao.
Ngày chuẩn bị sính lễ, Lục Phong vừa hay chép xong gia pháp.
“Mẫu thân, người đang làm gì vậy?”
Người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái.
Ta không để ý người tới là ai, đầu cũng không ngẩng lên, vui vẻ nói:
“Đang kiểm kê sính lễ, chuẩn bị cầu thân.”
“Cầu thân? Bây giờ người muốn tới Giang gia sao? Con…… con còn chưa chuẩn bị xong.”
Nghe thấy giọng của Lục Phong.
Ta lúc này mới biết là hắn.
“À…… không phải, là cầu thân cho đại ca con.”
“Đại ca? Đại ca muốn cầu thân rồi? Là cô nương nhà nào? Sao chưa từng nghe đại ca nhắc tới?”
“……”
Lục Phong thở phào nhẹ nhõm.
Ngay sau đó là một chuỗi câu hỏi liên tiếp.
Đúng lúc ta do dự không biết nên trả lời thế nào.
Lục Phong lại tự mình bỏ qua chủ đề này trước.
Hắn nói: “Mẫu thân, chuyện con đi Giang gia cầu thân, có thể tạm hoãn không?”
“Vì sao?”
“Con…… con……”
Lục Phong nói không ra nguyên do.
Cuối cùng hắn “ai nha” một tiếng:
“Đại ca là huynh trưởng, huynh ấy còn chưa cưới vợ, con làm đệ đệ mà cưới trước thì không hay lắm.”
“Mẫu thân vẫn nên lo liệu chuyện của đại ca trước đi, đợi đại ca thành thân rồi, con lại……”
“……”
Đời trước sao không thấy hắn lấy cái cớ này ra nói.
Ta liếc hắn một cái.
Nhất thời cũng không hiểu vì sao hắn lại đổi ý.
Nhưng như vậy cũng tốt.
Dù sao ta cũng định lo xong hôn sự của đại lang trước rồi mới tính chuyện khác.
“Được.”
Ta gật đầu.
Đồng ý với Lục Phong.
11
Nhưng không ngờ.
Sau ngày hôm ấy, Lục Phong liền chạy tới Giang Nam.
“Nhị công t.ử nói muốn tới Giang Nam giải khuây.”
Ta không hiểu hắn có gì mà cần phải giải khuây.
Nhưng hiện giờ ta cũng không rảnh để ý tới hắn.
Ta một lòng lao vào việc chuẩn bị hôn sự cho hai nhà.
Mọi chuyện đều vô cùng thuận lợi.
Từ khi hạ sính đến lúc định ngày lành tháng tốt.
Ngày thành thân được định vào hai tháng sau.
“Có vội quá không ạ?”
Trĩ Ngư đỏ bừng mặt.
“Không vội, ta ấy à, đã sớm mong đại lang cưới con vào cửa rồi.”
Đời trước, nàng gả nhầm cho Lục Phong.
Rơi vào kết cục phu quân không yêu, một mình lẻ bóng nơi phòng không.
Sau khi Lục Phong c.h.ế.t, nàng thích đại lang nhà ta.
Nhưng lại vì thân phận là quả phụ của đệ đệ mà giữ khoảng cách với Lục Quan Lan.
Mãi đến nhiều năm âm dương cách biệt, ta mới biết được tâm ý ấy.
Đời này.
Ta muốn nàng hòa thuận mỹ mãn, gặp được lương nhân.
……
Hai tháng sau.
Giang Trĩ Ngư thuận lợi gả vào Lục gia.
Khác với đời trước.
Lần này, nàng không còn phải trải qua một đêm đột ngột sinh biến, luống cuống không biết phải làm sao như vậy nữa.
Ngày hôm sau.
Lục Quan Lan dẫn tân phụ tới thỉnh an ta.
“Thỉnh an mẫu thân, mời mẫu thân dùng trà.”
“Mau đứng dậy.”
Ta vội đỡ Giang Trĩ Ngư dậy.
Trên mặt tiểu cô nương là vẻ thẹn thùng và ngọt ngào khi mới làm vợ người.
Lục Quan Lan đứng bên cạnh.
Không biết có phải vì đã thành thân hay không.
Trông hắn so với mấy ngày trước càng thêm trầm tĩnh đoan nghiêm vài phần.
“Thỉnh an mẫu thân.”
Hắn cũng hành lễ với ta.
Ta không để ý đến hắn, chỉ kéo Trĩ Ngư lại nói chuyện.
“Chỗ ta không cần sáng tối thỉnh an, cũng không cần bên cạnh hầu hạ.”
“Con muốn làm gì thì cứ làm, đây là chìa khóa kho trong nhà, sau này việc quản gia giao cho con.”
“Mẫu thân.”
Trĩ Ngư vừa mừng vừa lo.
Hiển nhiên không ngờ ngày đầu tiên vào cửa, ta đã giao việc quản lý nội trạch trong phủ cho nàng.
Ta kiên định nói:
“Đây là điều con nên có.”
Trĩ Ngư lại nhìn sang Lục Quan Lan.
“Nhận lấy đi, có gì không hiểu thì hỏi mẫu thân, mẫu thân sẽ không giấu nghề với nàng đâu.”
Lục Quan Lan nói câu dài nhất từ lúc vào cửa đến giờ.
Trĩ Ngư lúc này mới gật đầu nhận lấy.
12
Sau khi Trĩ Ngư vào cửa.
Khoảng cách giữa ta và nàng lập tức được kéo gần hơn.
Ngày nào Lục Quan Lan cũng phải tới nha môn điểm danh làm việc.
Một mình ta buồn chán, liền thường gọi Trĩ Ngư đi cùng.
Dạo phố, xem hí, mua y phục, đặt trang sức……
Phàm là thứ Trĩ Ngư nhìn thêm một cái.
Những gì nàng chưa từng trải qua, ta đều chuẩn bị cho nàng.
Ban đầu nàng còn có chút căng thẳng rụt rè.
Số lần nhiều hơn, nàng cũng hứng khởi cùng ta ra ngoài.
Thỉnh thoảng Lục Quan Lan sẽ vội về dùng bữa tối cùng chúng ta.
Trĩ Ngư đã hoạt bát rạng rỡ hơn rất nhiều.
Mỗi khi gặp hắn, nàng cũng sẽ chia sẻ vài chuyện hôm nay đã làm.
“Mẫu thân đối với nàng, còn tốt hơn đối với ta nữa.”
Lục Quan Lan cười nói.
Trĩ Ngư ngượng ngùng cong mắt.
Mày mắt nàng ánh lên ý cười nhàn nhạt.
Ánh mắt lưu chuyển, linh động rực rỡ.
Thả lỏng mà đầy sức sống.
Ta nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng sinh ra vô vàn cảm khái và mãn nguyện.
Nếu ngày tháng cứ mãi trôi qua như thế này thì tốt biết bao.
Nhưng rốt cuộc……
Ta đã quên mất còn có Lục Phong là mối họa ngầm.
Một tháng sau khi Lục Quan Lan và Trĩ Ngư thành thân.
Lục Phong trở về.
“Mẫu thân, con đã nghĩ rõ rồi! Con muốn tới Giang gia cầu thân!”
Lục Phong vừa vào cửa đã hấp tấp báo cho ta chuyện này.
Ta nói: “Nếu đã như vậy, ta sẽ sai người đi hỏi ý hai lão nhân nhà họ Giang và đại tiểu thư Giang gia.”
Lục Phong cắt ngang lời ta.
“Không! Con không cưới đại tiểu thư Giang gia nữa, con muốn cưới Giang Trĩ Ngư!”
Phụt——!
Một ngụm trà của ta phun thẳng ra ngoài.
Đúng ngay lúc ấy.
Trĩ Ngư tới đưa sổ sách tháng trước.
“Mẫu thân.”
13
Ta trơ mắt nhìn bóng dáng Lục Phong cứng đờ.
