Quan Quan Thư Cưu - 11

Cập nhật lúc: 31/08/2026 23:02

Hai người đường đệ của Thôi Dục thậm chí trực tiếp gọi ta là “A tẩu”.

Ta bắt đầu được tiếp xúc với những việc quan trọng hơn.

Dưới sự đi cùng của một con cháu Thôi thị, lần đầu tiên ta bước vào d.ư.ợ.c đường.

Các y sư đang ở đây nghiên cứu thang t.h.u.ố.c chữa bệnh.

Ta không hiểu d.ư.ợ.c lý, vốn đến đây cũng chỉ vì lo lắng về tiến triển của phương t.h.u.ố.c.

Không ngờ lại nhìn thấy một y sư trẻ tuổi đang tranh luận với một vị lão đại phu.

Ta đứng nghe một hồi mới hiểu.

Lão đại phu chủ trương cầu ổn, cho rằng nên tiếp tục sử dụng phương t.h.u.ố.c cũ.

Y sư trẻ tuổi lại muốn thay đổi phương t.h.u.ố.c, d.ư.ợ.c tính mạnh hơn, nhưng cũng có nguy cơ cơ thể người bệnh không chịu nổi.

Hai người tranh cãi mãi không phân được hơn thua.

Ta không nhịn được lên tiếng:

“Ta không hiểu d.ư.ợ.c lý, cũng không thể phán đoán ai đúng ai sai, nhưng chỉ tranh cãi cũng chẳng có tác dụng.”

“Hai vị sao không tự mình sắc hai loại t.h.u.ố.c, dùng cho những bệnh nhân khác nhau?”

“Phương t.h.u.ố.c cũ ổn định, có thể dùng cho phần lớn người bệnh.”

“Phương t.h.u.ố.c mới d.ư.ợ.c tính mạnh, vậy hãy hỏi những người bệnh nặng đã không còn t.h.u.ố.c chữa. Trong số họ nhất định sẽ có người bằng lòng thử t.h.u.ố.c, đ.á.n.h cược lấy một tia sinh cơ.”

Hai người nhìn nhau.

Một lúc lâu sau, lão đại phu hừ lạnh:

“Nói thì dễ. Ai đi thuyết phục những người bệnh nặng? Nếu thất bại, ai chịu oán trách của họ?”

Ta nói:

“Ta đi.”

Ta che mặt, ngậm viên Thanh Tâm đan lão đại phu đưa cho, bước vào doanh trại người bệnh.

Khuyên nhủ rất lâu, cuối cùng có một đứa trẻ tuổi xấp xỉ Chiếu Lăng bằng lòng thử t.h.u.ố.c.

Đôi mắt đã hơi ảm đạm của đứa trẻ nhìn ta:

“Phụ thân c.h.ế.t rồi, mẫu thân cũng c.h.ế.t rồi, ta cũng sắp c.h.ế.t.”

“Nhưng nếu ta đồng ý thử t.h.u.ố.c, biết đâu có thể giúp muội muội sống sót.”

Ta cố nhịn nước mắt, nửa quỳ xuống đất, dịu dàng nhìn nó:

“Đệ rất dũng cảm.”

“Muội muội có một người ca ca như đệ, là may mắn của con bé.”

Ngày thứ bảy ta đến nơi này.

Thang t.h.u.ố.c do các y sư nghiên cứu cuối cùng đã có hiệu quả.

Ngày thứ chín, cơn sốt cao của Thôi Dục đã lui, được chuyển khỏi doanh trại người bệnh về phòng riêng dưỡng bệnh.

Cuối cùng ta cũng được phép đến chăm sóc chàng.

Một tháng không gặp, lại trải qua một trận bệnh nặng, chàn đã gầy đi đến mức gần như không còn dáng vẻ trước kia.

Ta cẩn thận lau mặt và hai tay cho chàng, chẳng biết từ lúc nào trên mặt mình đã ướt đẫm.

Hàng mi Thôi Dục bỗng khẽ run.

Tay ta run lên, nín thở nhìn chàng.

Không biết đã qua bao lâu.

Cuối cùng, giữa tiếng tim ta đập dữ dội như trống trận, chàng chậm rãi mở mắt.

Ban đầu ánh mắt còn mơ hồ.

Nhưng rất nhanh đã dừng lại trên mặt ta.

Thôi Dục nhìn ta hồi lâu không nói.

Ta không nhịn được nữa, nắm lấy tay chàng, khẽ gọi:

“Thôi Dục.”

Qua rất lâu, chàng mới chậm rãi nắm lại tay ta.

“Thì ra… không phải mộng sao?”

“Chiếu Vi, vì sao nàng lại ở đây…”

Ta cúi người xuống, áp bàn tay chàng lên má mình:

“Bùi Mân nói chàng không thể trở về, ta lo hắn âm thầm hại chàng, cho nên ta tới.”

Hàng mi chàng run lên:

“Nàng đi một mình sao? Một mình từ Thịnh An đến đây?”

“Phải.”

Ta nói:

“Lợi hại không? Có khiến chàng giật mình không?”

Chàng không để ý đến giọng điệu cố tình nhẹ nhàng trêu chọc của ta.

Chỉ chăm chú nhìn ta.

“Vì sao phải làm đến mức này?”

Ta nói:

“Chàng nghĩ xem?”

Chàng hiếm khi lộ ra vẻ cố chấp, những ngón tay đang nắm tay ta hơi siết lại:

“Ta không biết.”

Ta nhìn chàng một hồi.

Cuối cùng bất đắc dĩ bật cười.

Giống như nhận thua, ta cúi người xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi chàng.

“Bởi vì ta yêu chàng, Thôi Dục.”

Chưa gặp quân t.ử, lòng ta lo lắng không yên.

Nay đã gặp chàng, nay đã thấy chàng, lòng ta mới được an định.

NGOẠI TRUYỆN

Lại qua một tháng, Thanh Hà ổn định, Thôi Dục đưa ta trở về kinh phục mệnh.

Người này, từ sau khi xác định tình ý với ta, lại bắt đầu để lộ bản tính.

Trên đường về, ta nhìn thấy một tú tài bày bán tranh mỹ nhân, cảm thấy nét vẽ khá độc đáo nên chỉ thuận miệng khen vài câu.

Vậy mà người này ngày đêm không nghỉ, vẽ liền bảy tám bức, rồi hỏi ta giữa chàng và vị tú tài kia, tranh của ai khiến ta thích hơn.

Ta chỉ nói chàng vẽ đẹp hơn vẫn chưa đủ.

Chàng nhất định phải hỏi ta rốt cuộc chàng vẽ đẹp ở chỗ nào.

Ta bất đắc dĩ, chỉ có thể khen từ nét b.út đến cách phối màu, lúc ấy chàng mới hài lòng.

Sau khi vào kinh, Thánh thượng ban thưởng.

Thôi Dục đưa ta vào cung, kể rõ công lao của ta, xin Thánh thượng cũng ban thưởng cho ta.

Cuối cùng ta được phong làm Bình Lạc huyện quân.

“Thánh thượng thật keo kiệt.”

Thôi Dục lén ghé sát tai ta nói nhỏ:

“Nhưng không sao. Đợi sau khi thành thân, ta sẽ kiếm cho phu nhân một cáo mệnh nhất phẩm.”

Hôn sự của chúng ta lại được đưa lên bàn nghị định.

Cuối cùng vào tháng Chín, ta và Thôi Dục cử hành hôn lễ.

Ngày xuất giá, di mẫu tự tay chải tóc cho ta.

Quái bệnh của Bùi Mân sau khi chúng ta trở về kinh cũng dần khỏi, nhưng chân cẳng vẫn không thuận tiện, vị trí thế t.ử Thịnh Ninh Hầu cuối cùng rơi vào tay ấu t.ử của di mẫu.

Di mẫu vì chuyện này mà đau lòng một thời gian, nhưng sau đó cũng dần nghĩ thông.

“Vốn là nó ra tay hại người trước, cũng chẳng trách được ai.”

Chiếu Tuyết im lặng không nói, chỉ đứng bên cạnh đưa lược cho di mẫu.

Gần đây nàng đã an phận hơn nhiều, tính tình cũng trầm ổn hơn.

Nhưng đã gây ra bao nhiêu chuyện như vậy, di mẫu rốt cuộc vẫn có chút giận lây sang nàng.

Mối hôn sự di mẫu tìm cho nàng không còn là vị công t.ử thế gia ở kiếp trước, mà là thứ t.ử của một hào tộc tại Thanh Châu.

Tuy không coi là bạc đãi, nhưng rõ ràng cũng muốn gả nàng đi thật xa.

Khi ta cầm quạt tròn lên, Chiếu Tuyết khẽ gọi:

“Tỷ tỷ.”

“Ta không muốn gả đến Thanh Châu.”

“Nghe nói nhà đó con cháu đông đúc, vị lang quân đính hôn với ta cũng chẳng được sủng ái.”

“Ta không quen.”

Bước chân ta đi ra ngoài không hề dừng lại.

“Vậy thì có liên quan gì đến ta?”

Đêm tân hôn, ta ngồi trên giường, Thôi Dục thay ta bỏ quạt che mặt xuống.

Đến khi màn đỏ lay động, chàng đột nhiên dừng lại:

“Phu nhân, lúc mắc dịch bệnh ta từng nằm mộng.”

“Ta mơ thấy kiếp trước người nàng gả đầu tiên không phải ta.”

“Dù chỉ là mộng, nhưng sao nàng có thể gả cho người khác trước ta?”

Chàng cúi xuống c.ắ.n lên vai ta, dường như để trút giận, nhưng lại không dùng sức.

Chỉ là trên dưới đều không chịu buông tha cho ta.

Khiến cả người ta khẽ run, không nhịn được bật ra tiếng ngâm khe khẽ.

“Phu nhân.”

Chàng ghé sát bên tai ta:

“Nàng nói xem, ta có nên tức giận không?”

Ta thần trí mơ màng:

“Ừm…”

Giọng chàng càng trầm thấp hơn:

“Vậy phu nhân nên nói thế nào?”

“Phu quân… phu quân là phu quân tốt nhất trên đời.”

“Không đúng.”

“Ta… ta yêu chàng…”

Trong thân thể bỗng dâng lên một luồng nóng rực.

Chàng vừa bất đắc dĩ vừa thẹn giận, ôm ta càng c.h.ặ.t hơn, khẽ thở dài:

“Bạch Chiếu Vi, phải là ta.”

“Đời đời kiếp kiếp, đều là ta yêu nàng.”

-HẾT-

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.