Quân Tẩu Béo Cùng Anh Chồng Băng Lãnh Tu Tiên - Chương 10: Thăm Thân

Cập nhật lúc: 08/04/2026 20:17

Cô tìm gặp mẹ mình là bà Triệu Ngọc Trân, nhưng không nói trực tiếp chuyện mang thai. Cô không muốn gây ra những hoảng loạn hay lời đồn thổi không đáng có, chỉ nói là vì nhớ Cố Bắc Thần. Hai người ngoại trừ lần đầu gặp mặt thì đến giờ vẫn chưa gặp lại, cô muốn đến đơn vị thăm anh, cũng nhân tiện đi xem thế giới bên ngoài.

Biết tin Thẩm Thanh Lan muốn một mình đi xa đến An Thành để thăm chồng, nhà họ Thẩm tức thì náo loạn.

"Không được! Tuyệt đối không được!"

Triệu Ngọc Trân kiên quyết phản đối, bà nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Thanh Lan, mắt đỏ hoe: "Lan Lan, con lớn ngần này rồi mà xa nhất cũng chỉ mới đi lên trấn. Một mình ngồi tàu hỏa xa như vậy, bên ngoài quân l.ừ.a đ.ả.o bắt cóc nhiều lắm, nếu con đi đường bị người ta lừa hay va vấp ở đâu thì biết làm sao? Nếu con có chuyện gì, mẹ cũng không muốn sống nữa!"

Anh cả Thẩm Thiết Trụ trầm giọng nói: "Em gái, hay là... đợi thêm chút nữa? Hoặc để phía Bắc Thần sắp xếp người đến đón?"

Anh hai Thẩm Thiết Sơn càng trực tiếp chốt hạ: "Đừng nói gì nữa! Để anh đưa em đi! Nhất định phải đưa đi! Nhìn thấy em bình an đến cổng đơn vị nó rồi anh mới về!"

Mọi người đồng thanh: "Đúng đấy, dù sao anh hai con cũng đang rảnh, cứ để nó đưa con đi, đưa con đến nơi rồi nó về!"

Đối mặt với sự lo lắng và phản đối kịch liệt của cả nhà, lòng Thẩm Thanh Lan ấm áp vô cùng, nhưng cô biết mình phải thuyết phục được họ. Phải để họ biết rằng, cô không còn là cô béo cần được bảo vệ toàn diện như trước nữa, cô hoàn toàn có năng lực bảo vệ bản thân, thậm chí là bảo vệ mọi người.

Cô kéo mẹ và các anh cùng chị dâu ngồi xuống, giọng điệu ôn hòa nhưng kiên định: "Con biết mọi người lo cho con, nhưng con đã lớn rồi, đã kết hôn rồi, giờ còn là người nhà quân nhân nữa. Chim ưng nhỏ lớn lên rồi cũng có ngày phải tung cánh bay cao, con đâu thể sống dưới đôi cánh của mọi người cả đời được?"

Cô phân tích rành mạch: "Con đi An Thành không phải là không có chuẩn bị. Con đã viết thư cho Cố Bắc Thần rồi, lộ trình con cũng đã hỏi thăm kỹ lưỡng. Từ huyện ngồi xe khách lên thành phố, từ thành phố ngồi tàu hỏa thẳng đến ga An Thành, Cố Bắc Thần lúc đó sẽ đến đón con. Vé tàu con cũng nhờ người hỏi rồi, là giường nằm, vừa an toàn vừa thoải mái."

"Tiền nong con cũng chuẩn bị, trên người không mang quá nhiều tiền mặt, số tiền lớn đều đã giấu kỹ, chỉ để lại một ít dùng dọc đường thôi."

"Giờ con rất tỉnh táo, biết nhìn người, không bắt chuyện với người lạ, không đi theo người lạ, không ăn đồ người lạ đưa, con sẽ không dễ bị lừa đâu. Hơn nữa, Cố Bắc Thần là quân nhân mà, con là vợ anh ấy thì không thể quá yếu đuối được, con phải học cách tự lập chứ. Chẳng lẽ sau này lần nào đi xa cũng phải để anh trai đưa đi sao? Thế thì thành trò cười mất."

"Mọi người nhìn con xem, tư duy rõ ràng, đầu óc minh mẫn, mọi người cứ yên tâm đi, Thẩm Thanh Lan con thông minh lắm đấy!"

Tự khen mình xong, Thẩm Thanh Lan cười nhìn Thẩm Thiết Sơn: "Anh hai, em biết anh thương em, nhưng anh cũng nên để tâm đến chuyện đại sự của mình đi chứ. Tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, không thể cứ xoay quanh em gái mãi được, anh cũng nên tìm vợ đi thôi!"

Thẩm Thiết Sơn bị em gái trêu chọc đến mức đỏ bừng mặt, em gái nói gì thế không biết, sao lại lôi chuyện vợ con vào đây? Anh... anh còn chưa muốn tìm mà...

Thấy mặt Thẩm Thiết Sơn đỏ như sắp nổ tung, Thẩm Thanh Lan không trêu anh ấy nữa: "Lần này, mọi người cứ để con tự đi một chuyến, coi như là rèn luyện đi. Mọi người có thể thử tin tưởng con, con nhất định sẽ làm được!"

Thái độ của Thẩm Thanh Lan rất kiên quyết, lý lẽ lại thấu tình đạt lý, còn lôi cả thân phận người nhà quân nhân ra làm lá chắn. Triệu Ngọc Trân và hai người anh nhìn dáng vẻ trầm ổn tự tin hiện tại của cô, thấy khác hẳn với trước kia, cuối cùng sau khi nghe cô lặp lại lời hứa "vừa đến nơi sẽ đ.á.n.h điện báo", "tuyệt đối không chạy lung tung", "có chuyện gì sẽ tìm cảnh sát đường sắt", họ mới miễn cưỡng đồng ý.

Nhưng họ vẫn yêu cầu phải đích thân tiễn cô lên tàu, đây là giới hạn cuối cùng của họ.

Thẩm Thanh Lan đã gửi thư cho đơn vị của Cố Bắc Thần từ trước, nói rõ sắp xếp hành trình của mình. Tuy nhiên, không may là đúng một ngày trước khi thư đến, Cố Bắc Thần đã dẫn đội đi thực hiện một nhiệm vụ đột xuất, không có mặt ở đơn vị. Tất nhiên là không nhận được bức thư thăm thân quan trọng này.

Ba ngày sau, dưới sự tiễn đưa của cả gia đình, Thẩm Thanh Lan mang theo bao lớn bao nhỏ mà cả nhà vác lên tàu giúp, bước lên chuyến tàu hướng về An Thành.

Khoảnh khắc đoàn tàu chuyển bánh, Thẩm Thanh Lan cười vẫy tay chào người nhà ngoài cửa sổ. Qua lớp kính, cô bảo họ về đi nhưng chẳng ai nghe, từng người một mắt không rời nhìn theo cô, vành mắt ai cũng đỏ hoe.

Trên sân ga, Triệu Ngọc Trân khóc đến mức hụt hơi, thậm chí còn chạy đuổi theo đoàn tàu một đoạn ngắn, gây ra một sự náo động không nhỏ. Phải dưới sự an ủi của hai con trai và con dâu, bà mới nguôi ngoai được nỗi buồn.

Triệu Ngọc Trân sụt sịt ôm n.g.ự.c: "Làm sao bây giờ, Lan Lan vừa đi là lòng mẹ cứ thấy trống trải, chẳng yên chút nào."

"Các con bảo xem, lần đầu Lan Lan ngồi tàu hỏa liệu có sợ không, có bị bắt nạt không..."

Thẩm Thiết Sơn vội vàng ngăn dòng suy nghĩ bi thương của mẹ lại: "Mẹ ơi, mẹ đừng nói nữa, mẹ nói làm lòng con cũng thắt lại đây này." Vốn dĩ đã lo sốt vó rồi, cứ nói thế này thì họ càng không chịu nổi mất.

Thẩm Thiết Trụ và Chu Hồng Mai trong lòng cũng chẳng dễ chịu gì. Em gái là do họ nhìn lớn lên, ngày ngày ở trước mắt không thấy sao, đột nhiên rời đi cứ như thiếu mất thứ gì đó. Cảm giác thật khó chịu.

Thẩm Thanh Lan ở trên tàu cũng phần nào biết được tình hình sau khi mình đi, thần thức của cô vẫn đang quan tâm đến họ. Họ đối xử với cô tốt như vậy, nói không cảm động là giả. Dù họ tốt với cô là vì nguyên chủ thì đã sao chứ? Cô và nguyên chủ giờ ai phân biệt được ai đây? Có lúc chính cô cũng chẳng phân biệt nổi nữa.

Thẩm Thanh Lan trầm tư vuốt ve bọc hành lý trên giường, khóe môi nở một nụ cười rạng rỡ. Sau này cô cũng sẽ đối tốt với họ. Nhất định!

Trên tàu không đông người, chỗ ngồi còn trống rất nhiều, khoang giường nằm lại càng ít người hơn. Trong khoang của Thẩm Thanh Lan chỉ có mình cô. Cô cũng vui vì được yên tĩnh, sau khi trải lại tấm ga giường và chăn đệm mang theo, cô liền đóng c.h.ặ.t cửa khoang.

Thời đại này hoàn toàn không phải lo vấn đề camera, cô chỉ để lại một ít đồ ăn uống dùng dọc đường bên ngoài, còn lại đều thu hết vào không gian. Không gian tùy thân đúng là vật báu không thể thiếu khi đi xa, có nó rồi làm gì cũng tiện!

Từ đây đến An Thành mất mười tám tiếng đồng hồ, cô đọc sách trận pháp một lúc rồi nằm xuống ngủ. Kể từ khi biết mình mang thai, Thẩm Thanh Lan rất chú trọng đến việc dưỡng sức. Trong bụng cô không phải một t.h.a.i hai thai, mà là sinh năm đấy! Mang trong mình năm sinh mạng, không thể lơ là một chút nào!

Thẩm Thanh Lan có một giấc ngủ ngon lành, mà không hề hay biết rằng người mà cô lặn lội ngàn dặm đi thăm vừa mới hoàn thành nhiệm vụ, đang từ trong rừng sâu núi thẳm trở ra.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Quân Tẩu Béo Cùng Anh Chồng Băng Lãnh Tu Tiên - Chương 10: Chương 10: Thăm Thân | MonkeyD