Quân Tẩu Vừa Yêu Kiều Vừa Dũng Cảm, Chồng Sĩ Quan Dùng Mạng Để Sủng - Chương 467: Hà Cầm Mặt Dày Mượn Tiền

Cập nhật lúc: 28/04/2026 18:10

"Sao lại không thể. Rất có thể ấy chứ." Tạ Cảnh Minh tuy ở nhà là người có cảm giác tồn tại thấp nhất, nhưng không có nghĩa là bố mẹ không thương anh.

Nếu thật sự không thương anh thì ngay từ lần đầu anh thi trượt trung cấp đã bắt anh xuống ruộng làm việc kiếm công điểm rồi, đâu có chuyện để mặc anh lãng phí mấy năm trời ở trường học.

Cứ nói như chị dâu hai, là người gả vào sớm nhất, cũng chưa từng oán thán về chuyện này, có thể nói người nhà đã ủng hộ anh rất nhiều.

Còn về chị dâu cả, thì càng khỏi phải nói, nếu không phải chị dâu cả sắp xếp cho anh, anh còn đang học Đại học Thủ đô sao, sớm đã xuống ruộng làm việc rồi.

Tạ Cảnh Minh giải thích: "Bố mẹ anh trong chuyện này thực ra rất thoáng, em nhìn cũng biết rồi đấy, mẹ anh chẳng quản chuyện của con cháu đâu, miễn sống tốt là được. Hơn nữa, sau này chúng ta kết hôn sinh con cũng cần người giúp trông nom, mẹ anh chưa chắc đã trông xuể, biết đâu biết mẹ em ở cùng chúng ta, cùng giúp trông con bà ấy còn vui hơn ấy chứ."

Lời này khiến Thiệu Tuyết Trân rất vui, mẹ cô trước đây cứ lo cô sẽ sống không tốt, biết cô tìm được đối tượng này bà cũng rất mừng.

Nhà Thiệu Tuyết Trân chỉ có mình cô là con, bố cô lại mất sớm, bà nội và gia đình chú hai cứ nhăm nhe đồ đạc nhà cô, đối xử với mẹ cô chẳng ra gì, nếu có thể ở cùng mẹ thì còn gì bằng.

Tạ Cảnh Minh lại hỏi cô: "Nếu chúng ta kết hôn, mẹ em cũng đi theo chúng ta ở, vậy chuyện bên kia em định xử lý thế nào?"

Hiện tại căn nhà mười mấy người nhà họ Thiệu đang ở là do bố Thiệu Tuyết Trân mua, thế mà gia đình chú hai ở nhà của họ còn tính kế nhà họ.

Thiệu Tuyết Trân sững sờ, hiểu ý anh, cô cau mày nghĩ đến Khương Linh, rồi nói: "Em thực ra muốn bán căn nhà đó đi, mua một căn khác ở chỗ khác cho mẹ em, dù sau này không đến ở, thì đó cũng là sự bảo đảm, không bán đi, căn nhà đó mãi mãi cũng chẳng phải là của nhà em."

Nghe vậy Tạ Cảnh Minh cười: "Như vậy cũng tốt. Cho dù không mua nhà, cũng có thể bán lấy tiền giữ lại cho mẹ em dưỡng già sau này, bản thân có tiền trong tay lúc nào cũng không hoảng."

Anh không tham đồ của Thiệu Tuyết Trân, nhưng anh muốn biết tác phong hành sự của cô, nếu Thiệu Tuyết Trân là người không rõ ràng, thì thực ra anh cũng phải cân nhắc mối quan hệ của hai người.

Suy nghĩ của Thiệu Tuyết Trân, Tạ Cảnh Minh rất tán đồng, hai người vì thế mà thân thiết hơn không ít.

Đợi về đến nhà, Thiệu Tuyết Trân gọi mẹ đóng cửa lại mở phong bao lì xì ra xem, lập tức kinh ngạc che miệng.

Họ vậy mà lại cho nhiều tiền thế này.

Hốc mắt Thiệu Tuyết Trân ươn ướt: "Họ đều là người rất tốt."

Mẹ Thiệu an ủi: "Người tốt là được, mẹ cũng yên tâm rồi."

Thiệu Tuyết Trân nhìn rõ ánh nước trong mắt mẹ, bèn kể lại lời của Tạ Cảnh Minh, mẹ Thiệu kinh ngạc nói: "Có được không? Nhà họ có đồng ý không?"

"Chắc là đồng ý ạ." Thiệu Tuyết Trân ghé vào tai mẹ nói nhỏ: "Đến lúc đó con sẽ nghĩ cách bán căn nhà này đi, chúng ta mua lại căn khác."

Mẹ Thiệu càng chấn động hơn, nhưng nghĩ đến những ngày tháng hai mẹ con đã trải qua, mẹ Thiệu quyết tâm nói: "Tuy không biết bao giờ hai đứa kết hôn, nhưng mẹ thấy chuyện rắc rối nhà mình vẫn nên giải quyết sớm thì hơn. Con cứ yên tâm học hành, để mẹ lo liệu."

Người ta nói vì con mẹ sẽ trở nên mạnh mẽ, bà yếu đuối bao nhiêu năm nay, sao có thể để con gái lo lắng cho mình.

Trước đây bà mềm lòng, chẳng qua là nể mặt người chồng đã khuất mà không so đo, nhưng con gái có người yêu rồi, ngộ nhỡ cả gia đình sài lang hổ báo kia biết con gái tìm được đối tượng tốt, lại phá hỏng mất thì làm sao.

Chỉ là họ không ngờ, Thiệu Tuyết Tình của chi hai nhà họ Thiệu thật sự đã nghe được đôi chút, cái khác không biết, nhưng biết Thiệu Tuyết Trân có người yêu rồi.

Bên kia Tạ Cảnh Minh về nhà, liền bị Khương Linh tra hỏi.

Tạ Cảnh Minh cười hì hì: "Thì cứ thế thôi, em thấy cô ấy rất xinh, cũng rất dịu dàng, liền nói muốn tìm hiểu cô ấy, cô ấy đồng ý luôn."

Khương Linh bị nụ cười trên mặt anh làm cho ch.óng mặt, xua tay nói: "Mau đi đi, toàn mùi chua loét của yêu đương."

Hôm sau đến trường, Thiệu Tuyết Trân rõ ràng ngại ngùng không dám nhìn thẳng Khương Linh.

Tiêu Hữu Lan và Tống Triệu Phượng không hiểu gì, còn tưởng Thiệu Tuyết Trân làm chuyện gì có lỗi với Khương Linh.

Kết quả hỏi ra mới biết Thiệu Tuyết Trân và Tạ Cảnh Minh yêu nhau rồi.

Hai người lập tức kinh ngạc: "Từ bao giờ thế."

Có thể nói họ gặp nhau hàng ngày, vậy mà chẳng biết chút gì, công tác bảo mật này làm tốt quá nhỉ.

Thiệu Tuyết Trân cười: "Anh ấy ngày nào cũng đưa tớ về mà."

Được rồi, hai người này đúng là không biết chuyện này thật.

Tiêu Hữu Lan ghen tị: "Thích thật đấy, tớ cũng muốn có người yêu."

Tống Triệu Phượng thì cười: "Tớ không tìm đâu, giờ tớ chỉ muốn mau ch.óng tốt nghiệp kiếm tiền."

Con gái thời này đi học không dễ dàng gì, Tống Triệu Phượng cũng vậy.

Khương Linh nói: "Bất kể có người yêu hay không, chúng ta đều phải sống tốt, sống hạnh phúc là được."

Sắp vào học, Trần Hồng Mai quay xuống nói với họ: "Các cậu không biết đâu nhỉ, con của Từ Văn Bân gửi nhà trẻ rồi, giảng viên hướng dẫn của chúng ta giúp tìm trường, ngay cạnh trường mình, trường mầm non trực thuộc Thanh Đại."

Khương Linh nửa năm đầu vì mang thai, giao lưu với bạn cùng lớp không nhiều lắm, đúng là không biết chuyện này.

Giảng viên hướng dẫn Điền Hữu Hiền của họ là kiểu người cổ hủ, tư tưởng bảo thủ, ngày đầu tiên đã đuổi con của Từ Văn Bân ra ngoài, không ngờ lại giúp giải quyết vấn đề.

Điều này khiến họ khá ngạc nhiên.

Trần Hồng Mai nói: "Haizz, Từ Văn Bân cũng chẳng dễ dàng gì, chúng ta một tháng chỉ có chút trợ cấp ấy, một người tiêu còn chật vật, huống hồ cậu ấy còn nuôi con. Tớ nghe nói người trong ký túc xá của họ cũng tốt, thỉnh thoảng lại mua chút đồ cho đứa bé."

Thiệu Tuyết Trân gật đầu: "Có chuyện này thật, thực ra chuyện này cán bộ lớp chúng tớ cũng bàn rồi, định góp tiền giúp đỡ hai bố con họ, nhưng có người không đồng ý, cuối cùng chuyện này cũng không thành."

Thực ra cũng không thể trách người ta không đồng ý, chủ yếu là ai cũng nghèo, bản thân sống còn chật vật nữa là.

Vào học, mọi người liền không nói chuyện nữa.

Lúc đầu óc Khương Linh trống rỗng lại dễ nhớ đến Tạ Cảnh Lâm, cũng không biết giờ anh đang ở đâu.

Vốn tưởng lên đến chức phó đoàn trưởng thì đi làm nhiệm vụ sẽ ít hơn, kết quả còn trẻ quá đã làm phó đoàn trưởng cũng không dễ, đi làm nhiệm vụ còn nhiều hơn.

Đi làm nhiệm vụ có lúc người nhà cũng không liên lạc được, bao giờ về cũng là chuyện không nói trước được.

Khương Linh không khỏi thở dài, đừng bị thương nữa là được.

Tan học, Khương Linh định cùng bạn cùng phòng đi thư viện, không ngờ vừa ra khỏi lớp đã bị người ta chặn lại.

Khương Linh nhìn Hà Cầm, nghi hoặc nói: "Bạn học Hà Cầm, có việc gì không?"

Hà Cầm nhìn cô, mím môi: "Tớ có chút việc tìm cậu, chúng ta ra một bên nói chuyện được không?"

Khương Linh nhìn người qua kẻ lại, nói với bạn cùng phòng một tiếng, rồi đi theo cô ta xuống lầu.

Xuống dưới lầu tìm chỗ vắng người, Khương Linh nói: "Cậu nói đi."

Hà Cầm nói: "Khương Linh, cậu có thể cho tớ mượn ít tiền không? Không nhiều đâu, chỉ một trăm đồng thôi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.