Quan Thiền - Chương 33

Cập nhật lúc: 02/03/2026 17:21

(*tạm dịch: Ngó bờ sông Kỳ, trúc xanh rì rào.

Có người quân t.ử, như cắt như giũa, như đẽo như mài.

Ôn nhu mà nghiêm cẩn, rực rỡ mà sáng ngời.

Người quân t.ử ấy, suốt đời không thể nào quên.)

Ánh mắt ta ngơ ngẩn nhìn hắn, rốt cuộc hiểu được vì sao tim ta lại đập hỗn loạn đến thế.

Thình thịch, thình thịch.

Là ta đã động lòng.

Tuổi xuân mới chớm, ta lại đem lòng yêu một hoạn quan.

Nhưng mà, hắn là ai, có quan trọng sao?

Chỉ cần hắn đã ở trong lòng ta, thì dẫu là mèo hoang ch.ó ghẻ, ta cũng nguyện dốc lòng mà che chở.

Khi vụ án quan lương được điều tra rõ ràng, Trình Hy lấy thủ dụ của Kỳ đế, điều động phủ binh Kinh Châu, áp giải quan viên dính líu từ Giang Nam về kinh.

Trong đó, trọng yếu nhất là một điển lại vô phẩm ở Ngô quận.

Bởi vì trong tay người ấy có một quyển sổ sách, ghi lại toàn bộ số lượng quan lương bị chiếm đoạt, cùng danh sách những kẻ nhúng tay.

Ta xem qua quyển sổ ấy từ tay hắn đưa, nhìn con số rợn người kia, cùng danh sách những người liên quan: từ địa chủ nhỏ ở địa phương, cho đến trọng thần triều đình, thậm chí cả hoàng thân quốc thích.

Tầng tầng lớp lớp, móc nối lẫn nhau, tham ô vơ vét.

Ta bỗng nhớ lại trận đói năm xưa xảy ra ở quận Hà Nam và Hà Nội, khi ấy x.á.c c.h.ế.t chất đầy, đói khát khắp nơi, A nương mỗi lần nhắc đến đều nghiến răng nghiến lợi.

Phú quý ở nơi cửa son, ngoài đường xác người c.h.ế.t đói.

Dẫu bây giờ là thời thái bình, nhưng vẫn thế.

Nhà quyền quý trong bếp đầy thịt, trong chuồng đầy ngựa béo.

Mà dân đen nơi thôn dã, trên mặt đều là đói khát, ngoài đồng đầy x.á.c c.h.ế.t.

Năm ấy ta mười lăm tuổi, vì cùng hắn nam hạ truy lùng kẻ tham ô nên chưa kịp đón sinh thần.

Sau khi trút được gánh nặng, tâm tình hắn khoan khoái, đưa ta dạo chợ, hỏi ta muốn gì để làm lễ cập kê.

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, nơi dòng người tấp nập, nghiêm túc đáp:

"Hiện giờ ta chẳng thiếu gì cả, nếu huynh hỏi ta muốn gì, thì lúc này trong lòng ta chỉ có một nguyện vọng, chính là bách tính trong thiên hạ đều được ăn no.”

"A Thiền, tâm nguyện của muội quá nặng, điều đó là không thể."

Quyền quý nắm giữ triều cục, thế đạo đảo điên, quan tham đời đời chẳng hết.

Trình Hi nói, thế đạo bất minh là bởi lòng người quá tầm thường.

Một khi ngồi lên vị trí ấy, sẽ tự khắc biết cách tham ô, ai còn bận tâm đến sống c.h.ế.t của dân đen?

"Con người có thể một ngày không tham, hai ngày không tham, nhưng mười năm thì sao? Hai mươi năm thì sao? Chỉ cần động nửa phần tâm niệm, thì núi vàng biển bạc liền đặt trước mắt, ham lợi vốn là bản tính của con người."

"Huống hồ là quyền quý thế gian, hương thân địa chủ, có ai không sinh ra đã cao quý? Dân đen trong mắt họ, chỉ là con kiến mà thôi."

 Trình Hy nhìn đời, luôn sáng tỏ như vậy, lại mang theo nỗi bi quan tựa như bẩm sinh.

Ta biết hắn nói đúng.

Thế nhưng lúc này nhìn vào mắt hắn, ta vẫn nói:

"Ta biết rất khó, nên mới nói đó là tâm nguyện của ta. Ta và huynh đều không phải thứ ô uế của thế gian này, cho nên ta chỉ mong chúng ta làm tốt phần của mình. Đời này ta theo huynh, làm người cầm kiếm trừ tà trấn ma dưới trướng huynh, ta mong trăm đời sau vẫn có người nhớ đến huynh, dựng miếu thờ huynh, vì điều ấy, cho dù xương cốt bị nghiền nát ta cũng cam tâm tình nguyện."

“A Thiền, đừng nói bậy.”

Người qua kẻ lại đông đúc, tiếng rao hàng vang rền.

Trình Hy còn mang theo vài thị vệ, lúc này nói chuyện ấy quả thực không hợp thời.

Hắn cau mày, thần sắc nghiêm trang.

Ta liền tiến lên nắm lấy tay hắn, cười toe toét: "Ta đói rồi, muốn ăn bánh bao ngọt."

Hắn cau mày, khẽ giãn ra, cũng nắm lại tay ta: "Được, chúng ta đi tìm trên phố."

"Ừm."

3

Ta và Trình Hy không tìm được quầy bán bánh bao ngọt trên phố.

Ngược lại lại bị một sạp bán mơ khô hấp dẫn.

Cuối xuân đầu hạ, mùa mơ chín vàng, chính là lúc Giang Nam phong cảnh hữu tình.

Mơ khô trên sạp trông thật ngon mắt.

Ta vốn ưa đồ ngọt, bèn hỏi chủ sạp, mơ khô có ngọt hay không?

Chủ sạp nhiệt tình đưa cho ta một miếng nếm thử.

Ta đưa tay đón lấy, nếm một chút, Trình Hy hỏi ta thế nào, ta đáp: "Hơi chua, nhưng đúng là ngon, mua một gói đi."

Nói rồi, Trình Hy lấy bạc ra, bảo chủ sạp gói thêm vài gói nữa, dùng giấy dầu bọc kỹ.

Ta vội nói bên cạnh: "Đừng mua nhiều quá, ta ăn không hết!"

Trình Hy cúi mắt nhìn ta, dịu giọng nói: "Từ Tuế đang mang thai, lại thích ăn chua, mua cho nàng ấy hai gói."

Lúc nói câu ấy, khóe môi hắn khẽ cong, nơi đầu mày đọng ý cười, trông tâm tình vô cùng tốt.

Khoảnh khắc ấy, ta khựng lại một thoáng.

Từ Tuế, chính là tên của Từ Tiệp dư.

Lúc ta và Trình Hy rời kinh nam hạ, nàng ta đã m.a.n.g t.h.a.i được hai tháng.

Việc Từ Tiệp dư m.a.n.g t.h.a.i đứa bé này, quả thực là một chuyện mừng ngoài ý muốn, bởi khi xưa thái y từng nói nàng không thể m.a.n.g t.h.a.i được nữa.

Cũng vì vậy mà lần m.a.n.g t.h.a.i này đặc biệt được xem trọng, chẳng những hoàng đế để tâm, mà ngay cả Trình Hy — người đã rời khỏi Thừa Hương điện — cũng dựa vào thân phận Nội thường thị mà bố trí người bên cạnh nàng.

Trước khi rời kinh, Từ Tiệp dư cho cung nữ đưa cho Trình Hy một lá bùa hộ mệnh, nói là lên chùa trong cung cầu phúc riêng cho hắn.

Cung nữ ấy còn nói, vì hắn rời khỏi Trường An mà nàng cả đêm thao thức, lo lắng không yên, suýt nữa đã tới tìm Kỳ Đế, định cầu người thu hồi thánh chỉ.

Trình Hy nghe xong, lập tức chau mày.

Việc truy tra quan lương là do hắn tự mình nhận lấy, hành động của Từ Tiệp dư lúc này không khác nào đang gây rối.

Trình Hy không phải người có tính tình tốt đẹp gì, thế nhưng hôm đó lại cố nén tính khí, nhận lấy bùa hộ mệnh, còn dặn cung nữ thay lời hắn nhắn lại Từ Tiệp dư, hãy an tâm dưỡng t.h.a.i trong cung, chớ nên nhõng nhẽo.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.