Quăng Lại Gả Chồng Bệnh Tật Cho Tiểu Tam - Chương 9
Cập nhật lúc: 24/08/2026 19:02
Mỏng.
Có phần xuyên thấu.
Cô lạnh mặt.
Không nói với Hạ Tư Minh một câu.
Nhưng vẫn liên tục dọn cơm.
Múc súp.
Ánh mắt Hạ Tư Minh gần như dính c.h.ặ.t lên người cô.
Có lúc anh không kìm nổi.
Muốn nắm tay.
Nhưng Lâm Vãn lập tức rút mạnh ra.
Kinh ngạc trách:
“Anh coi tôi là loại phụ nữ gì?”
“Luật sư Hạ.”
“Đây là lần cuối tôi nấu súp cho anh.”
“Tháng sau tôi về quê xem mắt.”
“Từ nay…”
“Anh đừng tới nữa.”
Tối đó.
Hạ Tư Minh ngồi im trong phòng khách nhiều giờ.
Không nói gì.
Sau cùng.
Anh lại gửi một tin nhắn.
[Nhà và tiền đều cho em, con trai tôi mang đi]
Tôi im lặng vài phút.
Sau đó trả lời.
[Để con tự chọn muốn theo ai]
Anh lập tức đáp:
[Được. Là cô nói, đừng hối hận]
Giọng điệu vô cùng chắc chắn.
Tôi ngồi bên cửa sổ.
Nhìn bầu trời trong xanh sau những ngày tuyết tan.
Trái tim khẽ thắt lại.
11
Về Nhất Huyền.
Thật ra tôi không hề chắc chắn.
Thằng bé ba tuổi đã bộc lộ trí nhớ cực tốt.
Năm tuổi bắt đầu học cờ.
Bảy tuổi đã được gọi là thần đồng.
Từ nhỏ đã khác những đứa trẻ bình thường.
Không mè nheo.
Không khóc lóc.
Không bám mẹ.
Dù tôi chăm sóc từng bữa ăn, từng giấc ngủ.
Nhưng…
Nó chưa từng thật sự quá gần gũi với tôi.
Tôi dạy tâm lý học.
Đương nhiên từng tra cứu rất nhiều trường hợp tương tự.
Những đứa trẻ có thiên phú não bộ đặc biệt.
Đôi khi khả năng và nhu cầu thể hiện cảm xúc lại yếu hơn người bình thường.
Đối với Nhất Huyền.
Tôi.
Hạ Tư Minh.
Hay dì giúp việc.
Dường như không có khác biệt quá lớn.
Từ khi gửi con sang nhà thầy cờ.
Mỗi lần tôi tới.
Nó vẫn chỉ bình tĩnh.
Phần lớn sự chú ý đều đặt trên bàn cờ.
Ngày Nhất Huyền tham gia thi đấu.
Tôi đưa con tới hội trường.
Sau đó ghé trường xử lý chút việc.
Lúc quay lại.
Con đã dùng thời gian rất ngắn đ.á.n.h bại đối thủ.
Đang được phỏng vấn trên sân khấu.
Cũng lúc ấy.
Tôi nhìn thấy Hạ Tư Minh và mẹ chồng.
Bà đang nắm tay Nhất Huyền.
Cười tới mức không khép miệng.
Hạ Tư Minh đứng trước máy quay.
Nói chuyện rất tự nhiên.
Năm xưa, vụ ly hôn của một người nổi tiếng giúp anh thành danh.
Sau đó thân phận “cha của thần đồng” lại khiến rất nhiều khách hàng càng tin tưởng anh.
Từ đó.
Mỗi lần Nhất Huyền xuất hiện trên truyền hình.
Hạ Tư Minh gần như đều là người phát biểu.
Đồng thời nhân cơ hội ấy thu hút thêm vô số khách hàng.
Phỏng vấn kết thúc.
Anh dặn mẹ một câu.
Sau đó bước về phía tôi.
“Đường Gia.”
“Vì tình nghĩa vợ chồng nhiều năm.”
“Nhà và tiền tôi đều đã nhường.”
“Tất nhiên…”
“Với em đó là khoản rất lớn.”
“Nhưng với tôi…”
“Chỉ là thu nhập khoảng một năm.”
“Nhất Huyền đi với tôi.”
“Sẽ tốt hơn đi theo em rất nhiều.”
Tôi nghiến răng.
Cố gượng cười.
“Nhất Huyền…”
“Đã nói chọn anh?”
Anh hừ nhẹ.
Nghiêng người.
Để tôi nhìn thấy Nhất Huyền đang bị bà nội nắm tay đưa lên xe.
“Em đoán xem?”
Cả người tôi cứng lại.
Móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
Nhưng ngay sau đó.
Cửa xe mở.
Nhất Huyền đeo cặp bước xuống.
Phía sau còn vang tiếng mẹ chồng sốt ruột gọi.
Thằng bé đi chững chạc.
Từng bước tới trước mặt tôi.
Ngẩng đầu.
“Con chỉ sang xe bố lấy cặp thôi.”
“Mẹ…”
“Mẹ tới trễ.”
Tôi cố giữ giọng bình tĩnh.
“Ừ.”
“Xin lỗi.”
“Mẹ không ngờ con thắng nhanh như vậy.”
Sắc mặt Hạ Tư Minh lập tức khó coi.
Anh thấp giọng.
“Nhất Huyền.”
“Đi theo bố.”
“Bố đã tìm kỳ thủ cấp quốc gia dạy riêng cho con.”
Nhất Huyền bình tĩnh đáp:
“Nhưng bố sắp ly hôn mẹ rồi đúng không?”
“Vậy thì…”
“Con không thể đi với bố và bà nội.”
Nói xong.
Thằng bé nắm bàn tay đang run của tôi.
“Đi thôi mẹ.”
“Con phải về nghỉ.”
“Ngày mai còn thi.”
Tôi ngẩng đầu.
Môi hơi run.
“Được.”
“Con trai.”
Hạ Tư Minh đứng c.h.ế.t tại chỗ.
Sắc mặt cực kỳ khó coi.
Trên xe.
Tôi cố nén kinh ngạc.
Chậm rãi hỏi:
“Nhất Huyền…”
“Con thật sự hiểu bố mẹ ly hôn nghĩa là gì sao?”
Thằng bé ngồi phía sau.
Giọng còn non nớt.
Nhưng cực kỳ bình tĩnh.
“Con biết.”
“Con…”
“Buồn không?”
“Thầy cờ nói rồi.”
“Đừng tiếc những vùng đất đã mất trên bàn cờ.”
Hốc mắt tôi lập tức nóng lên.
Tôi vẫn luôn nghĩ.
Con không hiểu tình cảm.
Không hiểu yêu thương.
Hóa ra…
Tôi sai.
Không thể hiện.
Không có nghĩa là không hiểu.
Với một người chơi cờ giỏi.
Sự tập trung đáng giá nhất…
Luôn đặt ở nước cờ trước mắt.
Khi hoàn cảnh ổn định.
Nó không cần quá quan tâm.
Nhưng khi tình hình thay đổi.
Nó có thể lập tức phân tích.
Đưa ra quyết định.
Con trai tôi.
Nhất Huyền…
Quả thật là một thiên tài trời sinh.
12
Lần tiếp theo nhìn qua camera.
Tôi thấy Lâm Vãn mặc chiếc váy ngủ mỏng gần như xuyên thấu.
Mắt đỏ hoe.
Lao vào lòng Hạ Tư Minh.
Khóc lóc nói lời chia tay.
Cuối cùng.
Hạ Tư Minh không nhịn được nữa.
Anh gần như mất kiểm soát.
Kéo người phụ nữ kia vào lòng.
Sau đó bế cô đi vào phòng ngủ.
Tôi lập tức thoát khỏi giao diện camera.
Nhưng Đại Phi lại nhắn.
[Chồng cô ở trong phòng đó một ngày một đêm rồi chưa ra.
Có cần tôi giúp cô bắt gian không?]
Tôi trả lời:
[Không cần.]
Cậu ta tiếp tục:
[Đến mức này mà cô vẫn không muốn xả giận?
Chẳng lẽ thật sự để đôi uyên ương ch.ó má đó sống hạnh phúc bên nhau?]
Tôi trả lời:
[Cậu không hiểu.
Chỉ khi họ thật sự phải ở bên nhau…
Tôi mới thấy hả giận.]
Hai ngày sau.
Tôi và Hạ Tư Minh tới cục dân chính làm thủ tục.
Nhà.
Tiền.
Cả Nhất Huyền.
Đều thuộc về tôi.
Hạ Tư Minh gần như ra đi tay trắng.
Nhưng gương mặt lại sáng bừng.
Cũng phải.
Nhịn suốt nhiều tháng.
Bây giờ cuối cùng cũng được danh chính ngôn thuận ở bên “tình yêu đời mình”.
