Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 168: Mạch Khâm Bố Cục

Cập nhật lúc: 23/01/2026 16:24

“Ướt đát đát đát đát, ướt đát đát đát đát, ướt lộc cộc ngày mưa, đó là trời xanh đối với ta khuynh thành quyến luyến, ta phảng phất nghe được có người oán giận, ở trong mưa phiêu xa...”

Trong sơn động trầm tịch vang lên tiếng hát đứt quãng, từ ngữ cổ quái, điệu bộ cũng cổ quái. Hơn nữa giọng hát thanh linh mang theo chút từ tính động lòng người của nữ t.ử khi hát lên thật sự có chút làm người ta không dám khen tặng. Nhưng không chịu nổi Dạ Dao Quang hiện tại tâm tình phá lệ tốt, một bên nướng thịt heo, một bên không ngừng lặp lại ngâm nga vài câu ca từ tự biên tự diễn này. Khuôn mặt nhỏ nhắn mặt mày hớn hở dưới ánh lửa chiếu rọi càng thêm minh diễm động lòng người, khiến người ta miễn cưỡng có thể chịu đựng sự thống khổ của ma âm xuyên tai này.

“Dạ cô nương, mưa này đều hạ suốt một đêm, buổi sáng cũng chỉ ngừng chưa đến mười lăm phút, còn muốn hạ bao lâu nữa?” Mục Đồng đang giúp đỡ Dạ Dao Quang cười hì hì hỏi.

“Ngày kia liền tạnh.” Dạ Dao Quang cũng cười tủm tỉm trả lời.

“Ngày kia?” Mục Đồng bẻ ngón tay tính tính, “Vậy chẳng phải là muốn mưa đủ ba ngày ba đêm?”

“Tự nhiên là ba ngày ba đêm.” Dạ Dao Quang cười thần bí.

Nàng trước khi bày trận liền đã xem thiên tượng, để ngừa vạn nhất còn bói một quẻ, đều biểu hiện cơn mưa phùn kéo dài này muốn hạ đủ ba ngày ba đêm mới có thể bày ra Tinh La Trận. Tinh La d.a.o tương hô ứng, một khi biến thiên, muốn phá trận, trừ phi là Đại La Thần Tiên!

Nghĩ đến đây, ý cười trên khóe môi Dạ Dao Quang hơi thu lại, ánh mắt nàng xuyên qua màn mưa nhìn về phía nơi long mạch đoạn cuối. Dài nhất cũng chỉ có thể cầm cự thêm hai ngày, cũng không biết Long Tiên Dịch có thể ngưng tụ mà ra sau hai ngày hay không, nếu là không thể, chỉ sợ tránh không được một hồi ác chiến.

“Dạ cô nương, chỗ này, chỗ này sắp nướng cháy rồi.” Thịt lợn rừng Dạ Dao Quang cắt thành lát mỏng dùng xiên tre xiên lại nướng, vừa thất thần liền có chỗ bị nướng cháy, Mục Đồng thấy vậy vội vàng hô lên.

Dạ Dao Quang lấy lại tinh thần, nhanh ch.óng xử lý, rất nhanh liền đem từng xiên thịt nướng thơm phức đặt lên ống trúc, bảo Mục Đồng cùng Vệ Kinh bưng qua cho Mạch Khâm và Ôn Đình Trạm, lại đào mấy cái trứng gà rừng nướng chín chia mỗi người một cái.

“Ăn tạm đi, trời mưa thế này, muốn đổi khẩu vị cũng không được.” Dạ Dao Quang cũng có chút ngán khi ăn thịt lợn rừng ba bốn bữa liền. Tuy rằng nàng đã thay đổi phương pháp chế biến, nhưng sớm tại lúc nàng đi săn con hàng lớn này, cũng đã tính toán mấy ngày kế tiếp bọn họ liền ăn thứ này. “Sau cơn mưa sẽ có nấm, đợi mưa tạnh liền có thể ăn ngon.”

Cái mùa này có chỗ tốt, chính là cái gì cũng thành thục, gia vị thiên nhiên như tỏi dại hành dại cũng không thiếu. Nàng kiếp trước kinh nghiệm sinh tồn dã ngoại phong phú, rất nhiều thứ đều nhận biết được, tuy rằng đều là ăn lương khô năng lượng, nhưng không đại biểu nàng chưa làm qua thì không hiểu.

“Có ăn là tốt rồi.” Ôn Đình Trạm không kén chọn thức ăn, mặc dù bị Điền tẩu t.ử dưỡng khẩu vị tương đối kén, nhưng hắn là người đã từng chịu đói, rất nhanh có thể điều chỉnh lại. Hơn nữa Dạ Dao Quang không biết dùng nước quả gì rưới lên thịt nướng, mặc dù là thịt mỡ ăn cũng không ngấy.

Vệ Kinh càng là người từng chịu đói, dĩ vãng ở gánh hát ăn uống cũng không tốt. Bầu gánh tuy rằng không thể khấu trừ phần ăn của bọn họ, nhưng sư phụ dẫn dắt bọn họ tự nhiên lấy cớ giữ dáng người bắt hắn ăn ít, đồ tốt cũng chỉ khi đi theo Dạ Dao Quang mới được ăn không ít, đây chính là thịt thơm ngào ngạt a, đâu có lý do gì mà chê bai.

Đến nỗi Mục Đồng, mới mẻ kính nhi còn chưa qua, ăn cũng không hàm hồ. Mạch Khâm cũng rất nể tình ăn không ít, lúc này mới làm Dạ Dao Quang trong lòng thoải mái một chút. Người nấu cơm khó chịu nhất chính là thực khách đối với mỹ thực mình tỉ mỉ làm ra lại không có hứng thú.

Cơm nước xong, chuyện thu dọn tự nhiên giao cho Vệ Kinh cùng Mục Đồng. Dạ Dao Quang đứng ở cửa sơn động, nhìn màn mưa xuất thần, không biết khi nào Mạch Khâm đã đi đến bên cạnh nàng: “Đang suy nghĩ gì vậy?”

“Như đi vào cõi thần tiên thiên ngoại, cái gì cũng không nghĩ.” Dạ Dao Quang ánh mắt xa xăm nói.

“Có từng nghĩ tới hai ngày sau?” Mạch Khâm không khỏi hỏi.

Dạ Dao Quang lắc đầu: “Không nghĩ tới, cũng không muốn nghĩ, bởi vì quá nhiều khả năng có thể xảy ra. Ta là một kẻ lười biếng không muốn tốn nhiều đầu óc, nghĩ nhiều cũng chưa chắc như huynh dự liệu. Đã như vậy, còn không bằng cứ để tình thế phát triển theo hướng đã định, chờ sự việc xảy ra, tự nhiên sẽ có sách lược ứng đối.”

“Trong đám người chỉ có Vân Phi Ly có thể địch lại ta.” Mạch Khâm nói, “Kẻ đuổi đến trước hết chắc chắn sẽ là người của Phiêu Mạc Tiên Tông, những kẻ còn lại không kịp chạy tới. Nhưng không có Vân Phi Ly, còn có đại đệ t.ử của Chấp pháp trưởng lão Phiêu Mạc Tiên Tông —— Lệ Thăng. Người này cũng đã là tu vi Kim Đan hậu kỳ, muội đối đầu với hắn, cho dù có thiên tài địa bảo, cũng không đ.á.n.h lại một cái đối mặt liền sẽ bị thua.”

“Cho nên, ta nếu muốn có được Long Tiên Dịch, chỉ có thể cầu nguyện hai ngày sau nó liền xuất thế.” Dạ Dao Quang không khỏi cười khổ nói, “Nhưng ta cảm thấy hai ngày sau nó chưa chắc có thể ra đời.”

“Vì sao lại nghĩ như vậy?” Mạch Khâm nghi hoặc.

“Trực giác.” Dạ Dao Quang chớp chớp mắt, “Trực giác của nữ nhân còn chuẩn hơn quẻ sư, huống chi là một nữ nhân làm quẻ sư.”

Mạch Khâm không khỏi nhoẻn miệng cười, nhẹ nhàng lắc đầu: “Nếu đã đi đến bước này, vậy buông tay đ.á.n.h cược một lần đi. Ta đã truyền âm cho Vô Tức, hắn cũng sẽ trợ giúp muội.”

“Vô Âm huynh đệ?” Dạ Dao Quang nghe tên không khỏi hỏi một tiếng. Ở tu tiên môn nàng chỉ quen biết Mạch Khâm cùng Qua Vô Âm. Qua Vô Âm vất vả lắm mới trở về, đã có người đối nàng ấy bất lợi, nàng ấy tất nhiên không dễ dàng ra cửa. Mạch Khâm nói qua người của Cửu Tông Thập Môn đều tới, như vậy liền ý nghĩa người của Qua Vụ Hải cũng ở trong đó.

“Ân, ấu đệ của Vô Âm —— Qua Vô Tức.” Mạch Khâm gật đầu, “Hắn sinh ra liền cùng Vân Phi Ly không đối phó, hai người vừa gặp mặt tổng muốn đấu cái thắng bại. Cho dù bọn họ đụng phải nảy sinh tranh chấp cũng không có người sẽ hoài nghi cái gì. Ta đã truyền tin cho hắn, bảo hắn mau ch.óng chặn đường dẫn dụ Vân Phi Ly rời đi. Không có Vân Phi Ly, Lệ Thăng cùng những người khác không đáng sợ hãi.”

Dạ Dao Quang không nghĩ tới Mạch Khâm đã vì nàng suy xét chu đáo như thế, nàng lắc đầu: “Mạch đại ca, ta cũng không phải nhất định phải có Long Tiên Dịch này. Huynh tốn công sức lớn như vậy, nếu tay không mà về, chỉ sợ không dễ ăn nói. Long Tiên Dịch huynh cứ mang đi đi.”

Mặc dù Cửu Mạch Tông cùng Qua Vụ Hải có thâm giao, trong tình huống này nếu Mạch Khâm không hứa hẹn thứ gì, sao có thể làm Qua Vô Tức dễ dàng từ bỏ ngược lại duy trì hắn? Đây không phải là lúc trước thỉnh Qua Vô Âm tới, thuần túy chỉ là quan hệ cá nhân hai người, mà là đề cập tới lợi ích của hai môn phái.

“Không sao, cũng đừng nghĩ nhiều.” Mạch Khâm nói, “Ta cùng tỷ đệ Vô Âm giao tình phỉ thiển, Qua Vụ Hải cũng không có người cần Long Tiên Dịch độ kiếp. Lần này Vô Tức đến đã nói rõ là tương trợ ta. Muội không hiểu biết Qua Vụ Hải, có những thứ ở trong mắt bọn họ so với thiên địa chí bảo càng trân quý, so với mọc cánh thành tiên càng đáng giá quý trọng. Ta cũng sẽ không bởi vậy mà phải bỏ ra cái gì cho Qua Vụ Hải.”

Dạ Dao Quang bình tĩnh nhìn Mạch Khâm, từ ánh mắt thản nhiên của hắn không nhìn ra chút chần chờ cùng che giấu nào, nàng tin tưởng Mạch Khâm nói là sự thật, vì thế nói: “Vậy còn huynh? Nếu Qua Vụ Hải đều đến trợ giúp huynh, nói vậy Long Tiên Dịch với huynh mà nói di đủ trân quý.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.