Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 187: Lệ Quỷ Quấn Thân

Cập nhật lúc: 23/01/2026 16:27

“Đúng là có chuyện như vậy.” Lư thị lập tức nhớ ra, “Ta liền sai người mời đại phu qua phủ, đại phu nói Hằng ca nhi không có việc gì, vả lại sau đó Hằng ca nhi cũng xác thật không có chỗ nào không thoải mái, ta liền không để chuyện này trong lòng.”

“Quý phủ cũng không có vật không sạch sẽ.” Dạ Dao Quang nói, một cái phủ đệ nếu có đồ vật không sạch sẽ, nàng chỉ cần đứng ở cửa là có thể nhìn ra, “Vậy chỉ có thể là người ngoài mang vào.”

“Mang vào?” Lư thị cả kinh hô hấp đều có chút không thông thuận, “Cái kia…… Cái kia cũng mang vào được?”

Nhìn thấy phản ứng của Lư thị, Dạ Dao Quang biết Lư thị hiểu lầm, vì thế giải thích: “Tẩu phu nhân chớ nghĩ nhiều, ta không phải nói là quỷ. Giữa ban ngày ban mặt trừ phi là người đồng đạo với ta, nếu không làm sao có thể mang quỷ quái vào được. Hẳn là mang theo vật gì đó ẩn chứa âm sát khí, mà Hằng ca nhi vừa lúc chạm vào vật này.”

“Cô nương nói vậy, nô tỳ nhớ ra rồi.” Hương Vân ánh mắt sáng ngời, “Ngày ấy Trịnh thiếu gia trong tay cầm một cái lục lạc. Lục lạc không phát ra tiếng, chúng nô tỳ còn kỳ quái một hồi. Bất quá là đồ chơi của các thiếu gia nên cũng không dám chạm vào, nhưng Trịnh thiếu gia có cầm chơi cùng thiếu gia một lúc.”

“Ngươi là nói lục lạc không tiếng động!” Dạ Dao Quang bỗng nhiên đứng lên, “Hình dạng thế nào, màu sắc ra sao?”

Có một tộc người độc đáo và thần bí chuyên bắt quỷ, bọn họ xưng là Linh Nhân, tộc trưởng xưng là Linh Chủ. Bọn họ lấy bắt quỷ làm sinh kế, không xung đột với Địa sư. Bọn họ chỉ bắt quỷ, phong thủy cùng yêu ma không phải sở trường của họ, nhưng về phương diện bắt quỷ thì lợi hại hơn Địa sư bọn họ nhiều, chỉ có thể nói thuật nghiệp hữu chuyên công.

Linh Nhân chia làm Chưởng Linh Nhân và Rung Chuông Nhân (Người rung chuông). Người trước tìm kiếm phương hướng của quỷ, người sau chính là người bắt quỷ. Lục lạc cũng vì thế chia làm hai loại: Lục lạc của Chưởng Linh Nhân có thể phát hiện quỷ, chỉ cần quỷ xuất hiện liền sẽ tự động bị âm khí làm rung lên; còn lục lạc của Rung Chuông Nhân (Nhiếp Hồn Linh) thì có thể c.ắ.n nuốt và phong ấn quỷ.

Nếu là loại trước còn đỡ, nhưng nếu là loại sau, bên trong phong ấn hàng ngàn hàng vạn quỷ hồn. Một khi lục lạc bị rò rỉ khí, hoặc chạm vào vật gì khắc chế làm giải phong ấn, thì một khi thả ra sẽ không phải là hung ác bình thường!

Hương Vân bị phản ứng của Dạ Dao Quang dọa cho run lên, nhưng dù sao cũng là đại nha hoàn, rất nhanh liền trấn định lại, nỗ lực hồi tưởng: “Là làm bằng sắt, to như hạt đông châu, tâm của nó màu tím, dùng dây đỏ xâu lại, trên dây còn thắt một cái kết vòng quanh một đồ án cổ quái……”

Thấy Hương Vân hình dung không ra đồ án kia, Dạ Dao Quang chấm đầu ngón tay vào nước trà, vẽ một bản phác thảo trên bàn gỗ: “Ngươi xem có phải đồ án này không?”

Hương Vân vội vàng ghé sát vào nhìn, lập tức gật đầu: “Phải, chính là cái này.”

Dạ Dao Quang tâm nháy mắt chìm xuống đáy cốc, đây là tiêu chí của Linh Nhân. Nàng hít sâu một hơi, ánh mắt sắc bén nhìn Hương Vân: “Ngươi xác định tâm lục lạc là màu tím, mà không phải màu lam?”

Màu lam chính là linh của Chưởng Linh Nhân, màu tím còn lại là linh của Rung Chuông Nhân!

“Nô tỳ xác định là màu tím, Hương Tuyết cũng thấy được.” Hương Vân tuy rằng trong lòng có chút sợ hãi, nhưng ngữ khí thực khẳng định.

“Nô tỳ cũng nhìn thấy là màu tím.”

“Tẩu phu nhân, Trịnh phu nhân kia là người phương nào? Thỉnh tẩu lập tức đưa ta đến phủ bà ấy.” Dạ Dao Quang một khắc cũng ngồi không yên. Nhiếp Hồn Linh có thể phong ấn vô số quỷ hồn, cũng không biết là Rung Chuông Nhân nào thế nhưng lại đại ý như vậy, làm mất Nhiếp Hồn Linh. Thứ này một khi không tốt, có thể dẫn tới toàn bộ huyện Lư Lăng thậm chí Dự Chương quận đều trở thành một tòa t.ử thành!

“Là thân thích của Trịnh huyện lệnh huyện Lân, mang con bồi bà mẫu về thăm viếng.” Lư thị cũng ngồi không yên. Tuy rằng Dạ Dao Quang không giải thích đó là cái lục lạc gì, nhưng nhìn thấy Dạ Dao Quang coi trọng như vậy, thậm chí là lần đầu tiên chủ động muốn tìm tới cửa, liền biết sự việc không nhỏ. Vì thế lập tức phân phó người chuẩn bị, một lát không chậm trễ mang theo Dạ Dao Quang cùng Ôn Đình Trạm đi Trịnh phủ.

Trịnh phủ cách Mạnh phủ một đoạn khá xa, xe ngựa chạy ước chừng mười lăm phút. Trong một khắc này, Dạ Dao Quang trên xe ngựa giới thiệu kỹ càng tỉ mỉ về Linh Nhân cho Ôn Đình Trạm, làm hắn lại đổi mới nhận thức.

“Linh Nhân có phải hay không cực ít?” Ôn Đình Trạm nghĩ thầm nếu Linh Nhân có bản lĩnh như vậy mà thế gian vẫn còn nhiều quỷ quái, chứng tỏ số lượng Linh Nhân không nhiều.

“Linh Nhân đời đời chỉ có hai người, một Chưởng Linh Nhân, một Rung Chuông Nhân.” Dạ Dao Quang gật đầu, “Thế gian này còn có Truy Hồn Linh, lần trước Lăng Lãng cũng có một cái, nhưng đó là pháp bảo của tu luyện giả, cùng Chưởng Linh giống nhau có thể bị âm khí làm rung lên. Nhưng Nhiếp Hồn Linh (Rung Chuông) lại chỉ có một cái, độc nhất vô nhị, chỉ có nó mới có thể bắt quỷ, phong quỷ.”

“Linh Nhân vì sao không tiêu diệt quỷ hồn mà lại muốn phong ấn trong Nhiếp Hồn Linh?” Ôn Đình Trạm lại hỏi.

“Cái này chúng ta cũng không biết. Bất quá Linh Nhân xưa nay bắt quỷ cũng là trừ hại, hơn nữa chưa bao giờ lợi dụng quỷ hồn làm ác. Bất luận là chúng ta hay người tu đạo đều không có lý do gì đi truy cứu việc vì sao họ phải phong ấn quỷ hồn trong Nhiếp Hồn Linh. Có lẽ là một loại quá trình độ hóa chậm rãi. Nhiếp Hồn Linh do lịch đại Linh Chủ nắm giữ, đây là bí mật gia tộc của Linh Nhân, chúng ta cũng không tiện tìm tòi nghiên cứu.” Dạ Dao Quang giải thích.

“Cô nương, thiếu gia, chúng ta tới rồi.” Xe ngựa dừng lại, Vương Mộc ngồi bên ngoài vén màn xe lên.

Ôn Đình Trạm cùng Dạ Dao Quang xuống xe, Mạnh Bác cùng Lư thị đã đứng ở cổng lớn Trịnh phủ. Chờ bọn họ qua đi, liền gõ cửa Trịnh phủ.

“Ngài là……” Gã sai vặt mở cửa nhìn Mạnh Bác dò hỏi.

“Mạnh gia Mạnh Tứ cùng thê t.ử bái phỏng Trịnh phu nhân.”

Người gác cổng lập tức mở cửa lớn, một người chạy vào thông truyền. Rất nhanh liền có quản gia ăn mặc thể diện chạy chậm ra: “Mạnh Tứ gia, phu nhân, mời vào bên trong. Mấy ngày nay thiếu gia trong nhà ốm đau không dậy nổi, phu nhân cùng lão thái thái lòng nóng như lửa đốt, chậm trễ khách quý, mong rằng nhị vị thứ lỗi.”

“Hảo trọng âm khí.” Dạ Dao Quang vừa bước vào đại môn, một cổ âm khí ập vào mặt. Bầu trời rõ ràng xanh thẳm vô cùng, nhưng trên không trung Trịnh phủ trong mắt nàng thật đúng là mây đen che đỉnh.

“Ta cũng cảm thấy vừa tiến vào liền lạnh.” Ôn Đình Trạm cũng nhỏ giọng nói với Dạ Dao Quang.

“Nếu quý phủ tiểu công t.ử bị bệnh, chúng ta đây không thể thiếu việc đích thân thăm hỏi.” Mạnh Bác thuận thế nói.

“Mạnh Tứ gia, phu nhân bên này thỉnh.” Đừng nhìn Mạnh Bác không có chức quan, nhưng nội tình Mạnh gia là độ cao mà Trịnh gia cần thiết nhìn lên, cho nên quản gia tự nhiên nghe theo lời Mạnh Bác.

Càng tới gần phòng Trịnh tiểu thiếu gia, âm khí càng thêm nặng. Dạ Dao Quang không khỏi trong lòng thở dài: Đã tới chậm, khí đã rò rỉ rồi.

Trịnh phu nhân vừa nhận được tin tức đang đi ra ngoài, liền gặp ngay tại cửa sân viện của Trịnh thiếu gia. Trịnh phu nhân chẳng những dung nhan tiều tụy, hơn nữa trên người đã lây dính sát khí, nghĩ đến là do ngày đêm chiếu cố con trai.

“Thiếp thân gặp qua Mạnh Tứ gia.” Trịnh phu nhân đầu tiên hành lễ, rồi sau đó mới hốc mắt đỏ hoe nhìn Lư thị, “Muội muội thứ lỗi, khuyển t.ử bệnh nặng, chậm trễ.”

“Không sao, Võ tỷ tỷ, ta đến là vì chuyện của Hiển ca nhi.” Lư thị cũng làm mẫu thân, tự nhiên minh bạch tâm tình Trịnh phu nhân.

“Muội muội có đại phu giỏi giới thiệu cho ta?” Trịnh phu nhân lập tức mắt sáng lên.

“Võ tỷ tỷ, ta……”

“Vẫn là để ta nói đi.” Thấy Lư thị không biết mở miệng thế nào, Dạ Dao Quang bước lên trước một bước, “Trịnh phu nhân, lệnh lang không phải bị bệnh nặng, mà là bị lệ quỷ quấn thân!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.