Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 234: Thanh Phong Minh Nguyệt “thêm Chương”

Cập nhật lúc: 24/01/2026 06:31

“Tiếng đàn này chất lượng cực tốt, không bằng dạo một khúc?” Dạ Dao Quang xoay người quay lại, ngồi đối diện Ôn Đình Trạm qua bàn đá, hai tay chống cằm, đã làm tốt tư thế nghe nhạc.

“Để tối đi, dùng bữa tối xong ta lại đàn cho nàng nghe.” Ôn Đình Trạm động tác vô cùng nhẹ nhàng dùng bao đàn bọc lại, “Cảm ơn nàng, Dao Dao, món quà này ta rất thích.”

“Ta cũng rất thích.” Không nói được nguyên nhân, chính là thích cây đàn này. Trước đây thứ có thể làm nàng yêu thích chỉ có pháp khí, nhưng cây đàn này không phải pháp khí nàng rất chắc chắn, hơn nữa nàng cũng không phải là người thích làm ra vẻ phong nhã, những thứ này nói thật nàng không có hứng thú gì, nhưng hôm nay chính là thích, lại còn không tiếc vì nó mà cắt thịt một phen.

Dạ Dao Quang biết Ôn Đình Trạm vì sao lại từ chối nàng, d.a.o cầm không giống đàn bình thường, d.a.o cầm có sáu kỵ, bảy không đàn. Sáu kỵ là: một kỵ đại hàn, hai kỵ đại thử, ba kỵ gió lớn, bốn kỵ mưa lớn, năm kỵ sấm sét, sáu kỵ tuyết lớn. Bảy không đàn là: nghe tang không đàn, tấu nhạc không đàn, việc bận không đàn, không tắm rửa không đàn, quần áo không chỉnh tề không đàn, không dâng hương không đàn, không gặp tri âm không đàn.

Hôm nay không phải ngày kỵ, nhưng Ôn Đình Trạm vừa từ trường học trở về, một thân phong trần, chưa tắm gội cũng chưa dâng hương, cho nên mới từ chối nàng. Đối với điều này Dạ Dao Quang một chút cũng không khó chịu, bởi vì đây là sự tôn trọng của Ôn Đình Trạm đối với nàng, cũng là một sự coi trọng đối với món quà nàng tặng hắn.

Sau bữa ăn, Ôn Đình Trạm cùng Dạ Dao Quang đi dạo một lát rồi tắm gội, Dạ Dao Quang tự mình bày đàn dâng hương. Khi chuẩn bị đốt hương, nàng cảm thấy hương này đặc biệt khác thường, không khỏi lấy ra ngửi thử.

“Thích không?” Giọng nói độc đáo của Ôn Đình Trạm trong thời kỳ vỡ giọng vang lên.

Dạ Dao Quang quay đầu lại, liền thấy dưới ánh trăng m.ô.n.g lung, một thiếu niên từ trên hành lang chậm rãi đi tới, hắn lại xõa một mái tóc dài, mặc một bộ áo ngoài rộng thùng thình màu trắng tuyết, tay áo rộng bay phất phơ khi hắn bước đi, mái tóc đẹp nhẹ nhàng tung bay, lại có một chút tiên khí.

“Khá thơm.” Dạ Dao Quang đặt cả khối hương xuống.

Ôn Đình Trạm ngồi xuống trước bàn đàn, lấy ra dụng cụ cắt hương, động tác vô cùng ưu nhã cắt hai miếng nhỏ, dùng thìa hương một tay kéo dài tay áo múc chúng bỏ vào đỉnh hương. Rất nhanh một mùi hương thanh khiết liền lan tỏa ra, lại còn thơm hơn cả khối hương lúc trước, khiến Dạ Dao Quang không khỏi kinh ngạc.

Hương học là một loại văn hóa không thể thiếu của cổ đại, ngang hàng với trà đạo, chẳng qua đến hiện tại cơ bản đã mai một. Kiếp trước Dạ Dao Quang gần như không tiếp xúc qua, đời này thì có một ít ký ức còn sót lại từ sự dạy dỗ của Liễu thị. Theo nhận thức của nàng, rất ít hương sau khi đốt lại thơm hơn trước khi đốt, mùi hương này rất thanh mát, là một trải nghiệm mà Dạ Dao Quang chưa từng có. Kiếp trước nàng không dùng nước hoa, nhưng giao tiếp với người phi phú tức quý, những người đó có cả nam lẫn nữ nhưng đều sẽ dùng những loại nước hoa đỉnh cấp thế giới, động một chút là mấy chục ml giá hàng vạn, hàng chục vạn. Nàng tuy không bài xích, cũng không cảm thấy khó chịu, nhưng chưa bao giờ có một loại hương nào làm nàng ngửi thấy mà cơ thể có một sự thư giãn độc đáo.

“Hương này là do ta tự tay điều chế, còn chưa đặt tên, Dao Dao cảm thấy nên đặt cho nó tên gì?” Buông đồ vật trong tay, Ôn Đình Trạm ngước mắt nhìn Dạ Dao Quang.

“Thanh Phong thì sao?” Mùi hương này giống như một làn gió mát có thể làm người ta thả lỏng thần kinh, thư giãn áp lực.

Đáy mắt Ôn Đình Trạm hiện lên một tia kinh hỉ, gật đầu: “Ừm, Thanh Phong, rất hay.”

Nói xong, Ôn Đình Trạm ấn những ngón tay thon dài lên dây đàn rồi gảy, mỗi dây đàn đều gảy một chút, đây là hắn đang thử âm. Thử âm xong, khóe môi Ôn Đình Trạm khẽ nhếch, “Có Thanh Phong, tự nhiên không thể thiếu Minh Nguyệt.”

Khi Dạ Dao Quang còn chưa phản ứng lại được ý nghĩa của câu nói này của Ôn Đình Trạm, ngón tay hắn đã gảy, tiếng đàn du dương như gió mát liền tuôn xuống. Có lẽ là tuổi tác chưa đủ, kinh nghiệm chưa đủ, cho nên về mặt kỹ thuật, Dạ Dao Quang đã nghe quen d.a.o cầm khúc cảm thấy Ôn Đình Trạm cũng không phải rất cao minh.

Nhưng Dạ Dao Quang không phân biệt được là do cây d.a.o cầm này độc đáo hay là do bản lĩnh của Ôn Đình Trạm, tiếng đàn của hắn có một sự linh hoạt kỳ ảo độc đáo, phối hợp với mùi hương thoang thoảng của Thanh Phong thổi qua, Dạ Dao Quang cảm thấy nàng có thể chìm vào một thế giới, đầy trời đầy sao sôi nổi rơi xuống.

Đêm yên tĩnh, sao rơi, trăng sáng, tiếng đàn, cảnh vật, gió, hương hòa làm một thể, làm nàng không nhịn được khẽ nhếch khóe môi nhắm hai mắt lại, tất cả đều quá mức thoải mái, phảng phất như ngâm mình trong suối nước nóng, một thân mệt mỏi đều theo đó biến mất. Chưa từng có ai, có thể chỉ bằng một khúc nhạc liền thôi miên nàng, hơn nữa không phải cưỡng chế, không phải nhàm chán, mà là một loại thần hồn đều thoải mái say sưa.

Đợi đến khi Ôn Đình Trạm dừng lại, Dạ Dao Quang đã ngủ say. Hắn không khỏi tiến lên, động tác nhẹ nhàng bế Dạ Dao Quang lên, đưa nàng về phòng mình.

Tặng một vầng trăng sáng, thổi bay ưu phiền của nàng;

Dung một mảnh tịnh thổ, tan nát nỗi sầu nhẹ của nàng:

Dệt một sợi mộng thanh, trộm đi sự dịu dàng của nàng;

Dạ Dao Quang lại không bị đồng hồ sinh học đ.á.n.h thức, nàng đột nhiên mở mắt ra, bên ngoài trời đã sáng trưng, nàng không tỉnh, con lười Vàng cũng đang nằm bên cạnh nàng ngủ say sưa. Ngồi trên giường, nàng hồi tưởng lại chuyện xảy ra đêm qua cảm thấy quá không thể tưởng tượng được, nàng cảnh giác như vậy, nàng nhạy bén như vậy, lại dễ dàng ngủ thiếp đi như vậy, hơn nữa Ôn Đình Trạm ôm nàng vào mà không hề kinh động đến nàng.

Mơ mơ màng màng rửa mặt xong, Dạ Dao Quang cũng không đi tu luyện, ra khỏi phòng, Ôn Đình Trạm đã sớm đi học. Nàng rảnh rỗi không có việc gì liền đi đến nhà Đỗ Hậu Lâm một chuyến, nói về việc nàng muốn mua đất xung quanh mộ của vợ chồng Liễu thị. Đỗ Hậu Lâm cảm thấy Dạ Dao Quang đây là không quên gốc, là hiếu đạo, rất thống khoái đồng ý, cùng ngày liền làm xong cho nàng. Hiện tại cả thôn đều theo dõi nhất cử nhất động của Dạ Dao Quang, biết Dạ Dao Quang lại mua đất, nhà nhà lại một phen kích động.

Nhưng lần này, Dạ Dao Quang rất cẩn thận tự mình chọn sáu người nhà giúp nàng, bởi vì xây lăng mộ Dạ Dao Quang không cần quy mô lớn. Sau đó nàng lại đến trước mộ vợ chồng Liễu thị dán mấy lá bùa, tuy không động mồ, nhưng xây dựng đồ vật bên ngoài cũng sẽ quấy rầy đến sự thanh tịnh của tổ tiên. Đây là lá bùa giúp họ miễn nhiễu thanh tâm, làm xong hết thảy, cả ngày lại trôi qua.

Khi Dạ Dao Quang về đến nhà, Ôn Đình Trạm đã trở về và thay một bộ thường phục, ngồi trong thư phòng đọc sách.

“Chàng thành thật khai báo, tối qua vì sao ta lại buồn ngủ như vậy?” Dạ Dao Quang ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm Ôn Đình Trạm.

Ôn Đình Trạm cũng không ngẩng đầu lên lật một trang sách: “Nàng gần đây quá mệt mỏi.”

Từ lúc tìm kiếm long tiên dịch bắt đầu đến chuyện rung chuông đã xảy ra rất nhiều chuyện, Ôn Đình Trạm cảm thấy nếu Dạ Dao Quang vẫn là thân thể phàm thai, cho dù là tu luyện giả cũng không chịu nổi sự mệt mỏi đè nén, không biểu hiện ra ngoài không có nghĩa là những thứ đó không tồn tại, nếu không Dạ Dao Quang sẽ không hôm nay không theo thói quen tỉnh lại. Những áp lực và mệt mỏi đó cần được giải tỏa, cho nên hắn mới làm ra loại hương đó, đó là hắn từ tay người khác mua được một khối hương liệu kỳ dị tự mình điều chế mà thành.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.