Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 256: Thực Nhân Tộc
Cập nhật lúc: 24/01/2026 08:13
"A Ni Á, muội có thể nói cho ta biết đã xảy ra chuyện gì không? Vì sao muội lại trốn ở dưới hầm, Cổ Ma Nhĩ đi đâu rồi?" Dạ Dao Quang giúp A Ni Á thay một bộ quần áo sạch sẽ, đưa nàng rời khỏi hầm, lại đến phòng bếp dùng trứng gà làm một bát canh ngọt bưng cho A Ni Á uống, sau đó mới tận lực ra hiệu ý của mình cho A Ni Á hiểu.
A Ni Á cái hiểu cái không, đứng dậy đi lấy một ít b.út mực, sau đó vẽ hình cho Dạ Dao Quang cùng Ôn Đình Trạm xem. Khoảnh khắc nhìn thấy bức vẽ, Dạ Dao Quang cùng Ôn Đình Trạm đều sững sờ, bởi vì A Ni Á tuy rằng vẽ không đẹp lắm, nhưng bọn họ đều có thể kết luận, thứ A Ni Á vẽ chính là pho tượng bọn họ từng thấy trong sơn động ở Quỳnh Vũ Sơn Trang, loại quái vật đã diệt môn Thẩm gia một cách mất hết nhân tính, sau đó lại được Bàn Vũ nhắc đến: Thực Nhân Tộc.
Ở kiếp trước, Thực Nhân Tộc cơ bản là một loại bộ tộc dã man không thuộc về Hoa Hạ. Nhưng ở nơi này, Dạ Dao Quang rõ ràng cảm giác được những người này hẳn là đã chịu cấm chú gì đó, hoặc là bị người làm phép, cũng có thể là người bình thường ăn phải d.ư.ợ.c vật gì đó mà biến đổi thể chất.
"Chỉ có hai con quái vật này thôi sao?" Dạ Dao Quang chỉ vào bức vẽ của A Ni Á hỏi.
Lần này A Ni Á tựa hồ nghe hiểu, nàng mãnh liệt gật đầu.
"Hẳn là bọn họ gặp phải Thực Nhân Tộc. Dựa theo ý của A Ni Á, là Thực Nhân Tộc thường xuyên tới quấy rầy bọn họ, chẳng qua bởi vì số lượng không nhiều, mà bản lĩnh của Cổ Ma Nhĩ không nhỏ, bọn chúng vẫn luôn không đắc thủ. Nhưng A Ni Á đang mang thai, chịu không nổi quấy rầy, Cổ Ma Nhĩ hẳn là thừa dịp A Ni Á ngủ rồi, muốn đi g.i.ế.c hai tên Thực Nhân Tộc này." Dạ Dao Quang giải mã bức vẽ của A Ni Á.
"Cổ Ma Nhĩ chỉ sợ có nguy hiểm." Loại Thực Nhân Tộc này thế nhưng có thể diệt cả Thẩm gia tinh thông vu thuật, bản lĩnh chỉ sợ không thể khinh thường. Dạ Dao Quang tuy rằng chưa từng giao thủ, nhưng trong lòng lại có một đ.á.n.h giá đại khái, "A Trạm, ta muốn đi tìm Cổ Ma Nhĩ, chàng ở chỗ này..."
"Ta đi cùng nàng." Không đợi Dạ Dao Quang nói xong, Ôn Đình Trạm liền mở miệng.
"Nhưng A Ni Á cần người bảo vệ." Dạ Dao Quang lần này tuyệt đối không phải hoài nghi năng lực của Ôn Đình Trạm mới không cho hắn đi theo, tương phản là khẳng định năng lực của hắn, mới có thể để hắn ở lại bảo vệ A Ni Á.
"Được, ta ở lại." Ôn Đình Trạm nghĩ nghĩ mới gật đầu.
Dạ Dao Quang để Kim T.ử lại, bất quá A Ni Á cũng không biết Cổ Ma Nhĩ đi hướng nào, toàn bộ Ngũ Chỉ Phong lại hiểm trở phi thường không nói, còn vô cùng rộng lớn, nàng quyết định để Kim T.ử lại cho Ôn Đình Trạm. Rốt cuộc có một t.h.a.i phụ, nếu thật sự có Thực Nhân Tộc lại tới, Kim T.ử cũng có thể bảo vệ tốt A Ni Á, để Ôn Đình Trạm chuyên tâm đối phó.
Vì thế nàng tự mình gieo một quẻ —— Cần quẻ. Cần quẻ chính là quẻ thứ 5 trong 64 quẻ Kinh Dịch.
"Thế nào Dao Dao?" Ôn Đình Trạm vội vàng hỏi.
"Ta là gieo quẻ tìm người, lại không phải gieo quẻ cát hung." Dạ Dao Quang thu hồi ba đồng tiền rồi nói, "Đây là Cần quẻ, quẻ tượng biểu hiện người ta muốn tìm đang ở gần đây, không lâu nữa sẽ gặp được, cho nên chàng không cần lo lắng, ta hiện tại liền đi tìm Cổ Ma Nhĩ."
Dạ Dao Quang tự nhiên không lừa gạt Ôn Đình Trạm, Cần quẻ tìm người đích xác là kết quả như vậy, nhưng Dạ Dao Quang lại không giải quẻ cho Ôn Đình Trạm nghe. Lời quẻ Cần nói: Con đường phía trước hiểm trở, tĩnh quan kỳ biến.
Trong tình huống như vậy, Dạ Dao Quang không có cách nào bình tâm tĩnh khí chờ đợi biến hóa, chậm một chút liền nhiều thêm một chút nguy hiểm. A Ni Á tình huống như vậy, nếu không có Cổ Ma Nhĩ, chỉ sợ cuộc sống sau này sẽ vô cùng gian nan, hơn nữa đả kích trầm trọng này, rất có thể nàng không chịu đựng nổi, vừa rồi đã động t.h.a.i khí, sơ sẩy một chút có lẽ chính là một thi hai mệnh.
Cái gọi là hiểm trở cũng không phải điềm đại hung, cho nên Dạ Dao Quang cũng không cố kỵ, quẻ tượng không đưa ra phương hướng cụ thể, trong rừng sâu núi thẳm này vật ngũ hành lại phá lệ nhiều, Dạ Dao Quang lười dùng Ngũ Hành chi khí, trực tiếp dựa vào trực giác tìm người.
Nàng một đường đi sâu vào, ước chừng qua nửa canh giờ, thế nhưng nghe được một loại tiếng kêu tương tự như dã thú. Loại tiếng kêu này vô cùng độc đáo, độc đáo đến mức làm Dạ Dao Quang xa lạ không phân biệt được là dã thú gì, càng đáng sợ hơn chính là nàng đã nghe được thanh âm, lại không cảm giác được phương hướng của dã thú kia.
Ngũ Hành chi khí nhanh ch.óng lưu chuyển quanh thân, Dạ Dao Quang thả chậm bước chân. Nhưng vào lúc này, một bóng người màu đỏ đậm từ bên cạnh nàng nhanh như tia chớp hiện lên, lợi trảo mang theo kình phong.
Dạ Dao Quang bước chân khựng lại, thân mình nghiêng sang một bên. Vừa mới tránh được, lại một bóng người màu đỏ đậm từ hướng khác phi tập tới. Cánh tay mọc đầy lông dài màu nâu kia bị Dạ Dao Quang một phen kiềm trụ, móng tay tiêm trường mượt mà ước chừng ba tấc, nhìn phá lệ rợn người. Móng tay trình màu đỏ thẫm, cực kỳ giống v.ũ k.h.í sắc bén hút đầy m.á.u tươi. Dạ Dao Quang nhìn liền không thoải mái. Lúc này tên Thực Nhân Tộc vừa rồi bị Dạ Dao Quang tránh thoát lại công kích tới, tay Dạ Dao Quang dùng một chút lực, đem tên Thực Nhân Tộc trên tay hất bay lên, thân mình xoay chuyển, liền đem tên trong tay ném về phía tên đang lao tới kia.
Hai tên gia hỏa đ.â.m sầm vào nhau, phịch một tiếng, tên kia bị đ.â.m bay, mà Dạ Dao Quang cũng không buông tha tên đang bị nàng bắt lấy. Tay kia của nàng vung lên, giơ tay c.h.é.m xuống, Thiên Lân đem móng tay thon dài màu đỏ đen kia c.h.é.m đứt. Liền nghe được tên Thực Nhân Tộc bị nàng bắt lấy phát ra tiếng kêu t.h.ả.m thiết kinh thiên, mà chỗ móng tay bị c.h.ặ.t đứt b.ắ.n ra năm đạo m.á.u đen. Dạ Dao Quang sớm có chuẩn bị tâm lý, nhanh ch.óng né tránh, lại tận mắt nhìn thấy cỏ cây dính phải m.á.u này nhanh ch.óng hư thối khô héo.
Ngay trong nháy mắt Dạ Dao Quang né tránh độc huyết, tên Thực Nhân Tộc bị Dạ Dao Quang cắt bỏ móng tay thế nhưng tự mình bẻ gãy cánh tay bị Dạ Dao Quang bắt lấy, sau đó nhanh ch.óng chạy về phía trước. Dạ Dao Quang đang muốn đuổi theo, lại thấy tên Thực Nhân Tộc kia thế nhưng trực tiếp đ.â.m vào một cái cây, sau đó hoàn toàn đi vào trong thân cây, biến mất vô tung vô ảnh.
Mà đoạn cánh tay bị nó vứt bỏ kia cũng nhanh ch.óng héo rút, đảo mắt liền thành da bọc xương. Tên Thực Nhân Tộc còn lại sớm đã bỏ chạy ngay sau khi bị Dạ Dao Quang đ.â.m bay. Dạ Dao Quang ý đồ dùng Ngũ Hành chi khí để phân biệt Thực Nhân Tộc này, mục đích là có thể nhanh ch.óng tìm được bọn chúng, lại không nghĩ tới Ngũ Hành chi khí của nàng thế nhưng thử ra một đáp án kinh người: Bọn chúng không thuộc về bất kỳ Ngũ Hành nào!
Từ khi Dạ Dao Quang bắt đầu tu luyện, quan niệm của nàng chính là vạn vật thế gian đều do Ngũ Hành tạo thành, thứ gì cũng có thể hóa thành Ngũ Hành, đương nhiên cũng có tồn tại siêu thoát Ngũ Hành, nhưng đây là lần đầu tiên Dạ Dao Quang gặp phải. Trong lòng nàng có chút trầm trọng, không biết những tên Thực Nhân Tộc này là do hoàn cảnh thiên nhiên thay đổi, hay là do nhân vi. Nếu là nhân vi, như vậy người nuôi ra những tên Thực Nhân Tộc này sẽ là mối họa khó có thể tưởng tượng.
Tiếng bước chân vội vàng cắt ngang trầm tư của Dạ Dao Quang, nàng ngước mắt liền nhìn thấy nơi xa có người nghiêng ngả lảo đảo chạy tới. Đến gần vài bước, Dạ Dao Quang mới phát hiện thế nhưng là Cổ Ma Nhĩ, hắn bị thương, nàng liền nhanh ch.óng chạy tới.
