Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 397: Sống Hay Chết Hiểu Được

Cập nhật lúc: 24/01/2026 08:32

Dạ Dao Quang cũng không biết chính mình ngủ như thế nào, dù sao ngày thứ hai tỉnh đặc biệt sớm, cơn tức giận tối hôm qua trải qua một đêm ngủ ngon cũng không còn dư lại bao nhiêu. Sau khi tu luyện, rửa mặt chải đầu xong, Dạ Dao Quang liền không đi làm đồ ăn sáng, nhưng thật ra cảm giác được có người tới gần, vì thế kéo cửa phòng ra, ra khỏi phòng ngủ, liền từ cửa sổ nhìn thấy Tiêu Sĩ Duệ mang theo bữa sáng tới.

“Dao tỷ tỷ, ta đưa đồ ăn sáng cho tỷ, mau ăn xong chúng ta đi xem thi đấu.” Tiêu Sĩ Duệ ở bên ngoài gọi.

“Như thế nào là ngươi?” Sắc mặt Dạ Dao Quang không tốt.

Tiêu Sĩ Duệ chỉ cho là Dạ Dao Quang bởi vì không nhìn thấy Ôn Đình Trạm tự mình tới cho nên không cao hứng: “Duẫn Hòa còn chưa dùng đồ ăn sáng đã bị sơn trưởng gọi đi, cố ý phân phó làm ta sớm chút đưa đồ ăn sáng cho tỷ.”

“Đều có cái gì?” Dạ Dao Quang sẽ không theo bụng mình không qua được, nàng ngồi xuống trước bàn cơm trong thư phòng.

Tiêu Sĩ Duệ bưng ra một chén cháo tổ yến: “Cái này chính là ta cố ý đi phòng bếp làm, Dao tỷ tỷ mau nếm thử, tổ yến đối với nữ t.ử tốt nhất.”

Phòng bếp lớn của mỗi thư viện đều có thể khai tiểu táo, đem nguyên liệu nấu ăn của mình đưa qua sớm, hoặc là qua giờ cơm đưa qua, nhờ đầu bếp làm, cho đầu bếp một ít tiền thưởng là được.

Trừ bỏ cháo tổ yến, còn có vài món điểm tâm Dạ Dao Quang thích ăn. Dạ Dao Quang nhìn nhìn liền cảm thấy không đúng rồi: “Ngươi xác định đây là ngươi phân phó phòng bếp làm?”

“Hắc hắc, Dao tỷ tỷ tuệ nhãn như đuốc, đây là Duẫn Hòa trời chưa sáng liền mang đến phòng bếp nhờ làm trước, ta khi đó còn đang ngủ ngon.” Tiêu Sĩ Duệ ngượng ngùng nói.

“Hừ.” Dạ Dao Quang hừ lạnh một tiếng, đừng tưởng rằng dùng chút ơn huệ nhỏ liền có thể hối lộ nàng.

“Dao tỷ tỷ đừng nóng giận sao, lần sau ta tất nhiên dậy sớm vì tỷ an bài.” Tiêu Sĩ Duệ chỉ cho là Dạ Dao Quang hừ lạnh với hắn.

Dạ Dao Quang cũng không chọc phá, nắm lấy cái muỗng uống trước cháo tổ yến, sau đó ăn điểm tâm. Bụng no rồi liền nghỉ ngơi không muốn động. Tiêu Sĩ Duệ vừa mới bắt đầu còn bồi Dạ Dao Quang chờ, chỉ đương nàng là nghỉ ngơi sau khi ăn xong, nhưng mắt thấy thời gian trôi qua, Luận tái đều sắp bắt đầu rồi, Dạ Dao Quang thế nhưng một chút ý tứ đi quan chiến đều không có. Tuy rằng thư viện không yêu cầu sở hữu học sinh đều đi quan chiến, nhưng hôm nay người dự thi chính là Ôn Đình Trạm, hơn nữa là trọng trung chi trọng của Văn tái, như thế nào Dạ Dao Quang tựa hồ cũng không có hứng thú……

“Dao tỷ tỷ.”

“Ân?”

“Canh giờ mau tới rồi?”

“Giờ nào?”

“……”

Trầm mặc trong chốc lát, Tiêu Sĩ Duệ mới nói: “Văn tái canh giờ a, chúng ta mau đi quan chiến đi.”

“Ta không đi, muốn đi ngươi tự mình đi.” Dạ Dao Quang phi thường ngạo kiều quay đầu đi.

Lúc này Tiêu Sĩ Duệ rốt cuộc có điểm hiểu ra, hai người này sợ là giận dỗi. Hắn bỗng nhiên nhớ tới hôm nay khi Ôn Đình Trạm bị gọi đi, cố ý phân phó hắn phải đi đưa đồ ăn sáng cho Dạ Dao Quang, thuận tiện mang nàng một đạo tới xem thi đấu. Khi đó buồn ngủ m.ô.n.g lung không thể hội, lúc này nhưng thật ra phát hiện Ôn Đình Trạm tựa hồ phá lệ coi trọng việc mang Dạ Dao Quang tới xem thi đấu.

Ô ô ô ô, hắn lại kẹp ở bên trong, trong ngoài không phải người.

“Dao tỷ tỷ, tỷ không bồi ta một đạo đi sao?” Hắn cảm thấy nếu hắn không làm tốt chuyện này, không chừng Ôn Đình Trạm muốn ngầm cho hắn tội chịu.

“Ngươi không biết đường sao? Không biết thì tìm người thư viện mang ngươi đi.” Dạ Dao Quang phi thường không cho mặt mũi.

Tiêu Sĩ Duệ lệ rơi đầy mặt, vò đầu bứt tai, suy nghĩ thật nhiều biện pháp đều không được, cuối cùng linh cơ vừa động: “Dao tỷ tỷ, hôm nay Tuyên Lân muốn đại biểu Doanh Thiên thư viện dự thi.”

“Ân?” Dạ Dao Quang thất thần.

“Tỷ không muốn xem Duẫn Hòa bị Tuyên Lân đ.á.n.h bại sao?” Tiêu Sĩ Duệ vội nói.

Dạ Dao Quang tức khắc mắt sáng lên. Tiêu Sĩ Duệ duỗi tay đỡ trán, chưa từng thấy qua vị hôn thê nào như vậy, thế nhưng cả ngày ngóng trông vị hôn phu của mình xui xẻo, bị ngã ngựa.

Trong lòng tuy rằng đang phun tào, Tiêu Sĩ Duệ vẫn phải làm tốt chuyện này: “Dao tỷ tỷ, tỷ tưởng a, nếu là tỷ bỏ lỡ một cái thịnh hội như vậy, chẳng phải là muốn thương tiếc chung thân? Ngày sau tỷ dùng cái gì tới đả kích Duẫn Hòa a. Nếu là lần này tỷ đều không bắt được khuyết điểm của Duẫn Hòa, lại chờ lần sau không biết là năm nào tháng nào……”

“Đi!” Dạ Dao Quang bỗng nhiên đứng lên, “Chúng ta này liền đi xem thi đấu!”

Nhìn Dạ Dao Quang đi trước, Tiêu Sĩ Duệ không khỏi như trút được gánh nặng. Bởi vì trì hoãn một lát, chờ bọn họ đến nơi thì Luận tái đã bắt đầu. Hai hàng bàn dài đối diện nhau, khi Dạ Dao Quang tiến vào hội trường, Ôn Đình Trạm ngồi ở chính giữa liền đem ánh mắt dừng ở trên người nàng, nở rộ ra một nụ cười ấm áp với nàng.

Dạ Dao Quang lườm một cái xem thường thật lớn, liếc cũng không thèm liếc hắn.

Nhưng thật ra Tuyên Lân đang chuẩn bị uống trà nhìn thấy Ôn Đình Trạm hôm nay vẫn luôn sắc mặt trầm lãnh đột nhiên quanh thân hơi thở đều nhu hòa xuống, không khỏi tò mò nhìn qua, vừa lúc nhìn đến Dạ Dao Quang trợn trắng mắt, không khỏi nhấp môi cười, cúi đầu tiếp tục uống trà.

“Bởi vậy có thể thấy được, sinh tức thủy, t.ử tức chung, thủy cùng chung đều là nhân quả chi luân hồi.”

Dạ Dao Quang vừa mới ngồi xuống, một học sinh đã phát biểu xong quan điểm của mình, chắp tay với bốn phía, sau đó thái độ khiêm tốn ngồi xuống.

“La đồng sinh nói, sống hay c.h.ế.t đều là nhân quả chi luân hồi, thứ tại hạ không dám gật bừa.” Lúc này lại là một vị học viên đứng lên, nhìn đồng phục chính là học sinh bổn viện Nhạc Lộc thư viện, hắn nói, “Học sinh cho rằng, sống hay c.h.ế.t đó là từ không đến có, từ có đến vô, từ vô hình đến hữu hình, từ hữu hình đến vô hình, là một cái lịch trình, chính như lá rụng về cội……”

Dạ Dao Quang nhìn vị học sinh này thao thao bất tuyệt, miệng lưỡi lưu loát trình bày quan điểm của mình, chỉ dẫn chứng luận điểm liền dùng mười mấy điển cố, đại khái nói nửa canh giờ, thẳng đến thanh âm trở nên khô khốc mới hạ lời kết thúc.

“Vì vậy, sinh t.ử tề nhất, phương sinh phương t.ử, phương t.ử phương sinh, sinh chi lai bất khả át, kỳ khứ dã bất khả chỉ.”

Trong lòng không khỏi giơ ngón tay cái lên, này quả thực chính là ngưu nhân, quả nhiên cổ nhân học thức uyên bác thật sự làm người líu lưỡi ghé mắt.

“Không phải vậy, sinh t.ử tự có thiên định, nhân sinh nhất thế, thảo mộc nhất thu, luận có được, c.h.ế.t mà vạn sự không.” Lại một vị học sinh đứng lên, “Người chi sinh cũng nhu nhược, kỳ t.ử cũng kiên cường. Cỏ cây chi sinh cũng nhu giòn, kỳ t.ử cũng tiều tụy. Cố kiên cường giả t.ử chi đồ, nhu nhược giả sinh chi đồ. Này đây binh cường tắc diệt, mộc cường tắc chiết. Cường đại xử hạ, nhu nhược xử thượng……”

Dạ Dao Quang nghe, cảm thấy quan điểm của bọn họ tuy rằng đều không giống nhau, nhưng đều phi thường có đạo lý. Nguyên bản cảm thấy Luận tái tất nhiên sẽ rất buồn tẻ, đột nhiên cũng sinh động lên, nàng phảng phất chìm vào một thế giới khác trong những cuộc biện luận kịch liệt này.

Phong vân bắt đầu kích động, đại địa hồi xuân, vạn vật sống lại; hoa thơm chim hót, phá kén thành điệp; hoa mộc điêu tàn, lá rụng về cội; gió lạnh lạnh thấu xương, băng thiên tuyết địa, mà lại bắt đầu băng tuyết tan rã……

Vòng đi vòng lại, sống hay c.h.ế.t là từ không đến có, từ có đến vô……

Dần dần, ngũ hành chi khí bốn phía bắt đầu kích động, từng sợi từ bốn phương tám hướng bay tới thân thể nàng. Một màn này trừ bỏ Càn Dương cùng Dịch Thiên Nhậm đồng dạng tới quan chiến thì ai cũng không nhìn thấy……

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.