Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 535: Một Hồi Tâm Lý Điệp Chiến

Cập nhật lúc: 25/01/2026 15:32

“Chàng làm thế nào khơi mào bọn họ lên được?” Dạ Dao Quang nhìn từ sự việc vài vị Vương gia ám sát Tiêu Sĩ Duệ, ai nấy đều thông minh tuyệt đỉnh, sợ là không dễ dàng bị châm ngòi.

“Người thông minh luôn thích bị thông minh lầm.” Ý cười trong mắt Ôn Đình Trạm gia tăng, “Ta không phải đã bắt được một phụ tá của Thất vương gia Bình An Vương sao?”

“Ân ân.” Dạ Dao Quang gật đầu, chuyện này nàng nghe Tiêu Sĩ Duệ nhắc tới hai lần.

“Kỳ thật bằng không.” Ôn Đình Trạm thấy Dạ Dao Quang rửa tay xong, cầm một miếng vải sạch nắm lấy bàn tay ướt dầm dề của nàng, không dung Dạ Dao Quang lùi bước, nhẹ nhàng lau cho nàng, “Bình An Vương nhìn như xúc động dễ giận, lại là một người trong thô có tế. Ninh An Vương vì trả thù việc chịu thiệt ngầm ở chỗ ta, đem chi tiết của ta tiết lộ cho Bình An Vương. Cho nên Bình An Vương sau vài lần dò xét ta không có kết quả, ta liền cho hắn một cơ hội.”

“Chàng cố ý lộ ra muốn bắt được nhược điểm của Bình An Vương, muốn bắt một phụ tá của hắn. Hắn tắc thuận nước đẩy thuyền, phái một người đến bên cạnh chàng, thông minh cho rằng chàng sẽ đắc chí bắt được nhược điểm của hắn, kỳ thật là muốn dùng một người thời khắc có thể nghe được hành tung của chàng?” Dạ Dao Quang kinh ngạc, “Kia đầu óc hắn cũng quá hao tâm tốn sức, nếu bị chàng bắt, chẳng lẽ chàng còn có thể bị bắt giữ cấp bộ đi lời nói?”

Ôn Đình Trạm lau sạch tay cho Dạ Dao Quang, mới lôi kéo nàng ngồi vào một bên: “Ta nếu muốn biết một ít việc của Bình An Vương, tổng phải đi thẩm vấn người nọ. Nếu Bình An Vương chế tạo chút chuyện, ta cũng ít nhiều phải đi hỏi thăm. Đây là một quá trình thử nhau, có một số người trời sinh có thể từ ngôn hành cử chỉ của một người mà nghiền ngẫm thấu đáo người đó, tỷ như ta.”

“Cho nên hai người các chàng liền tới một hồi tâm lý chiến?” Dạ Dao Quang tức khắc bừng tỉnh đại ngộ, “Chàng ngụy trang thành muốn làm tên kia đoán được người, sau đó làm hắn tự cho là đúng làm heo đồng đội. Lần này liền thông qua hắn cổ vũ Bình An Vương đi tranh đoạt Hồ Quảng Bố Chính Sứ. Bình An Vương một khi tranh đoạt, mặt khác vài vị Vương gia liền tính không muốn cũng không muốn tiện nghi cho Bình An Vương, bọn họ tất nhiên sẽ âm thầm không dấu vết tranh đoạt. Chàng liền làm Đế sư nghĩ cách đem chuyện này thọc đến trước mặt bệ hạ…… Hơn nữa, chàng còn có thể âm thầm sờ ra phương thức liên hệ giữa hắn và Bình An Vương, ngày sau lại là một chỗ hữu dụng cho chàng.”

“Dao Dao nhà ta càng ngày càng thông minh.” Ôn Đình Trạm thả tóc Dạ Dao Quang xuống, dùng lược chải vuốt cho nàng.

“Hừ, mỗi ngày cùng chàng ở bên nhau, ta nếu không học thông minh điểm, sớm hay muộn bị chàng lừa gạt.” Dạ Dao Quang hừ lạnh.

“Ta sẽ không lừa gạt nàng.” Thanh âm Ôn Đình Trạm mềm nhẹ giống như động tác chải tóc của hắn.

“Chàng còn dám nói sẽ không lừa gạt ta, chàng còn đang lợi dụng ta đâu.” Dạ Dao Quang nheo mắt, “Ở phủ nha Bảo Định Tri phủ, ấm trà bạc hà kia!”

Sau lại đi theo Ôn Đình Trạm đem sở hữu sự tình đi lại một lần, Dạ Dao Quang như thế nào còn có thể không thể hội được ấm trà ngon đầy tính toán của Ôn Đình Trạm? Hắn ngày thường nơi nào là người nóng vội như vậy? Hơn nữa xưa nay có thói ở sạch bắt bẻ như hắn, nơi nào sẽ đi chạm vào nước để qua đêm?

“Ta nếu muốn giấu giếm nàng, như thế nào sẽ làm nàng biết được việc về sau?” Ôn Đình Trạm buông lược, ngồi xuống bên cạnh Dạ Dao Quang.

“Vậy vì sao chàng làm như vậy?” Dạ Dao Quang trừng mắt nhìn hắn.

“Hai dụng ý.” Ôn Đình Trạm cười nhạt nói, “Thứ nhất, cho bọn hắn thêm một ít nhắc nhở, làm cho bọn họ suy nghĩ một chút ta rốt cuộc bố cục như thế nào. Có một số việc ta không thể nói thẳng ra, như thế bọn họ nghe qua liền sẽ sinh ra một loại cảm giác 'thì ra là thế', rồi sau đó liền thủy quá vô ngân (nước chảy không dấu vết). Phải làm cho bọn họ lo âu nhiều, ta không thể làm bạn bọn họ cả đời, cũng không thể thời thời khắc khắc vây quanh bọn họ chuyển, ta chỉ mong bọn họ rời xa ta vẫn giống nhau có thể thành thạo trong mọi việc. Thứ hai sao……” Dừng một chút, đôi mắt đen nhánh sâu thẳm của Ôn Đình Trạm thẩm thấu từng vòng quang hoa, “Ta cũng muốn nhìn xem, Dao Dao có bao nhiêu đau lòng ta.”

Dạ Dao Quang tức khắc đỏ mặt. Nàng đích xác thực đau lòng hắn, ngay cả chính nàng cũng không biết từ khi nào, chỉ cần hắn ở đó, ánh mắt nàng liền vẫn luôn lưu lại trên người hắn, nhìn chăm chú nhất cử nhất động của hắn, sự quan tâm đối với hắn đã biến thành bản năng……

“Được rồi, đừng đắc ý.” Dạ Dao Quang ra vẻ lạnh nhạt, “Phong hào của Sĩ Duệ còn chưa định ra đâu.”

“Bệ hạ đã lén truyền tin cho Sĩ Duệ, chuyện này tuyệt không có đường sống sửa đổi. Bệ hạ chỉ là muốn mượn việc này để cảnh cáo vài vị Vương gia một phen.” Ngón tay Ôn Đình Trạm vuốt ve mái tóc đen nhánh bóng mượt của Dạ Dao Quang, cúi người đặt một nụ hôn lên tóc nàng, “Những việc này, một mình ta phí tâm là được. Dao Dao sớm chút nghỉ ngơi, ngày mai chúng ta muốn vào Địa cung, cũng không biết bao lâu mới có thể ra tới, bên trong Địa cung muốn nghỉ ngơi đã có thể khó khăn.”

“Biết rồi, chàng đi nhanh đi, ta chờ Vô Âm trở về liền ngủ.” Dạ Dao Quang không kiên nhẫn đẩy Ôn Đình Trạm ra cửa phòng, vừa lúc Qua Vô Âm từ bên ngoài trở về.

Nhìn Dạ Dao Quang đã xõa tóc, lại nhìn Ôn Đình Trạm, câu đầu tiên của Qua Vô Âm là: “Nếu không, ta đổi phòng khác?”

Dạ Dao Quang tức khắc đỏ mặt, tức giận trừng mắt nhìn Qua Vô Âm đang cố ý xem nàng chê cười: “Để lại nước cho ngươi rồi, còn nóng, mau đi rửa mặt.”

Ôn Đình Trạm gật đầu với Qua Vô Âm, rồi xoay người đi về phòng mình ở cách vách.

“Ai, một ngày nào đó nếu ta thoát ly Qua Vụ Hải, liền cũng tìm một nam t.ử thế gian, trà thô một ly, cơm đạm một chén, bình an vô ưu độ quãng đời còn lại.” Vừa rửa mặt, Qua Vô Âm vừa cảm thán.

“Ngươi hâm mộ thế tục, chỉ vì ngươi không ở thế tục.” Dạ Dao Quang vừa trải giường vừa nói, “Nhân thế gian, nơi nào vô ưu? Nơi nào vô tranh? Chỉ cần lòng ngươi tĩnh, dù thân hãm trong vũng bùn, giống nhau có thể nhìn thấy phồn hoa tựa gấm, hà tất hâm mộ người khác. Trăng có sự cao khiết của trăng, mặt trời có sự ấm áp của mặt trời.”

Nói xong, Dạ Dao Quang liền ngã xuống sập, chừa lại vị trí bên ngoài cho Qua Vô Âm. Qua Vô Âm thực mau liền thò qua: “Ta không rộng rãi bằng ngươi.”

“Không, ngươi chỉ là may mắn hơn ta.” Dạ Dao Quang nghiêng đầu nhìn về phía Qua Vô Âm.

Qua Vô Âm không thể buông bỏ được là bởi vì đã từng có được, mà nàng cũng chưa từng thể nghiệm tình thân thiên luân, cho nên nàng mới có thể lạnh nhạt như vậy.

“Ha ha ha, ngươi nói như thế Hư Cốc Chân Quân sao mà chịu nổi?” Qua Vô Âm không khỏi vui vẻ.

Dạ Dao Quang sửng sốt, chợt ánh mắt lộ ra một chút thương cảm: “Nghĩa phụ là người tốt, tính nết hợp với ta, đáng tiếc duyên cha con của chúng ta không dài.”

Qua Vô Âm nghe xong cũng thở dài. Việc Hư Cốc Chân Quân phi thăng là chuyện lửa sém lông mày, thành công chính là hai thế giới, không thành cũng là hai thế giới.

Nhưng Dạ Dao Quang thực mau liền lại cong mặt mày: “Không để bụng thiên trường địa cửu, chỉ để ý đã từng có được. Có thể cùng nghĩa phụ quen biết tương nhận một hồi, cũng coi như là may mắn của ta.”

Qua Vô Âm nghiêng đầu nhìn Dạ Dao Quang, đôi mắt mát lạnh toát ra ánh sáng chân thành: “Ta muốn học hỏi ngươi thật tốt. Có khi quý trọng, vô khi tiêu sái; tùy ý vạn sự vạn vật tới tới lui lui, ta vẫn như cũ là ta.”

Nắm lấy tay Qua Vô Âm trong chăn, Dạ Dao Quang không nói thêm gì nữa. Nàng biết Qua Vô Âm đi hỏi thăm kết quả xử trí Qua Duệ Trọng, nếu nàng ấy không muốn nói, nàng cũng không tiện hỏi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.