Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 570: Bài Tarot

Cập nhật lúc: 25/01/2026 15:37

Ngày thứ hai, bọn họ liền khởi hành về nhà, chuẩn bị đón Tết.

Quà Tết Dạ Dao Quang đều đã chuẩn bị xong, tuy năm nay quen biết nhiều người hơn, nhưng phần lớn đều là người của các đại môn phái, những tu luyện giả này không có khái niệm ngày Tết, không thịnh hành kiểu này. Dạ Dao Quang thật ra có lòng muốn tặng Duyên Sinh Quan một ít, nhưng lại không may chẳng có gì ra hồn để tặng.

“Dao Dao mấy ngày nay cứ nhìn quà tặng mà chau mày, là ai tặng đại lễ gì khiến nàng khó xử sao?” Ôn Đình Trạm đã thấy Dạ Dao Quang thở ngắn than dài với đống quà tặng mấy ngày rồi, tuy nói những chuyện này nên giao cho Dạ Dao Quang, đây là sự tôn trọng đối với nàng, hắn tốt nhất không nên hỏi đến, nhưng thấy Dạ Dao Quang như vậy, hắn vẫn không nhịn được hỏi một câu.

“Lễ của mọi người đều đã tặng, chỉ có chỗ sư thúc…” Dạ Dao Quang dùng đầu ngón tay xoắn tấm lụa đỏ trên một phần quà, “Thứ nhất ta không biết sư thúc bọn họ thích gì, thứ hai e là họ đã thấy qua mọi thứ, ta cũng không biết nên tặng gì cho ra hồn.”

Thiên Cơ Chân Quân đối với nàng vô cùng chu đáo, sợ sau này nàng gặp khó khăn gì không thể tự mình đến cầu cứu, mà người khác lại không vào được Duyên Sinh Quan, nên đã cố ý xây một điểm liên lạc bên ngoài, ngay trong phủ Tây Ninh. Chỉ riêng tấm lòng này, nàng cũng không thể không tặng món quà Tết này.

“Nếu là sư thúc, vậy cứ xem như trưởng bối bình thường mà tặng.” Ôn Đình Trạm cười khẽ.

“Trưởng bối bình thường?” Dạ Dao Quang nghĩ nghĩ, nếu là tặng trưởng bối, tự nhiên là tặng đồ tự tay làm, y phục là tốt nhất, nhưng nàng sợ không đoán được số đo của Thiên Cơ Chân Quân, đến lúc đó tặng đi không vừa người lại không hay. Có thứ gì không sợ không vừa người, lại là do nàng tự tay làm nhỉ? Bỗng nhiên trong đầu nàng lóe lên một tia sáng, “Ta nghĩ ra làm gì rồi.”

Nói rồi, Dạ Dao Quang liền vội vàng đi lục lọi, nhưng không tìm được giấy phù hợp, lại cố ý đến phủ thành cuối cùng cũng mua được loại bìa cứng mình muốn. Nàng lấy toàn bộ bìa cứng ra cắt thành từng lá bài có kích thước bằng nhau, sau đó dùng b.út bắt đầu vẽ.

Thật ra trong các bức họa thời Đường, các nhà khảo cổ học đã phát hiện ra trò chơi bài, đồng thời trong các văn hiến lịch sử còn lưu lại ghi chép: Trong cung đình Trung Quốc cổ đại từng có một loại trò chơi bài gọi là “Diệp t.ử hí”. Cho nên muốn mua được bìa cứng cũng không phải là không thể.

Thấy Dạ Dao Quang thần thần bí bí làm mấy ngày, Ôn Đình Trạm ghé sát vào, nhìn những hình vẽ kỳ quái trên đó, tiện tay cầm lên một lá: “Đây là vật gì?”

“Đây là bài Tarot.” Dạ Dao Quang vừa vẽ một lá trong tay, vừa nói với Ôn Đình Trạm, “Là một loại thuật bói toán có nguồn gốc từ hải ngoại, rất giống với quẻ tượng của chúng ta. Sư thúc yêu thích thuật chiêm tinh như vậy, ta làm một bộ cho ngài ấy chơi, xem như để ngài ấy vui.”

Kiếp trước, nàng từng gặp một thầy bói nước ngoài, người đó chơi bài Tarot rất giỏi, bọn họ đã so tài không biết bao nhiêu lần, về bói bài Tarot có thể theo kịp bước chân bói toán của nàng cũng chỉ có người đó. Sau này hai người cũng có chia sẻ với nhau trong lĩnh vực của mình. Dạ Dao Quang vẫn cảm thấy sáu mươi tư quẻ của Chu Dịch tinh diệu hơn, nhưng cũng có hứng thú nghiên cứu bài Tarot mấy ngày.

Triết học Tarot rất giống với phép biện chứng mộc mạc của Trung Quốc cổ đại, vị trí xuôi và ngược của Tarot rất tương tự với “phúc họa tương y”.

“Nếu không có gì trở ngại, làm một bộ cho Sĩ Duệ bọn họ chơi một chút.” Ôn Đình Trạm lật qua lật lại xem xét, rồi nói với Dạ Dao Quang.

“Cái này?” Dạ Dao Quang lắc đầu như trống bỏi, “Cái này phức tạp, ta có bài chơi vui hơn, chàng xem ta mua nhiều giấy cứng như vậy, đợi ta làm xong quà cho sư thúc, ta sẽ làm ra để chúng ta chơi lúc đón Tết.”

Không ai biết được, là một thầy phong thủy, kiếp trước Dạ Dao Quang không thích tiếp xúc với người ngoài, trừ phi là khách hàng. Ngoài tu luyện ra, nàng thích ru rú ở nhà chơi đấu địa chủ. Đến nơi này, cuộc sống quá quy củ, cũng không có sản phẩm điện t.ử cho nàng chơi đấu địa chủ, hơn nữa mỗi ngày về cơ bản đều rất phong phú, nàng đã sắp quên đi sở thích này của kiếp trước. Nhân lúc bây giờ có công cụ, hôm khác làm ra một bộ để g.i.ế.c thời gian cũng tốt.

Mất năm ngày, Dạ Dao Quang mới làm xong bộ bài Tarot, kèm theo một vò nước nho ủ nguyên chất rồi cho người thúc ngựa đưa đến Thanh Hải. Tính toán thời gian còn mười ngày nữa mới đến Tết, hẳn là có thể đưa đến Duyên Sinh Quan trước Tết, sau đó nàng lại lao vào công việc làm bài poker.

Chuyện trong nhà, Ấu Ly đều đã làm cho nàng ổn thỏa, không cần nàng phải lo lắng gì cả. Mỗi tháng Ấu Ly còn đưa cho nàng một bản tổng kết công việc. Nhân tài như Ấu Ly, nếu đặt ở kiếp trước, tuyệt đối là một nữ cường nhân trên thương trường. Hơn nữa Nghi Ninh, Nghi Phương và A Ni Á ba người dần dần có thể một mình đảm đương một phía, Dạ Dao Quang ở nhà mình căn bản là một chưởng quầy phủi tay.

Dạ Dao Quang dùng ba ngày làm xong bộ bài poker, sau đó không thể chờ đợi được nữa mà mang đến trước mặt Ôn Đình Trạm, kéo thêm Diệp Phụ Duyên, giải thích quy tắc. Ở đây phải nói một chút, Diệp Phụ Duyên chính là tiên sinh mà Ôn Đình Trạm mời đến dạy học cho đám trẻ trong thôn. Diệp Phụ Duyên cũng mang theo hai đệ muội chuyển đến thôn Đỗ gia. Mẹ của Diệp Phụ Duyên bị người nhà họ Đồng gián tiếp bức t.ử, trước khi c.h.ế.t dặn hắn không cần báo thù, rời khỏi quê hương tìm nơi khác sinh sống. Cuộc sống của Diệp Phụ Duyên tương đối gian khổ, Ôn Đình Trạm liền mời hắn đến thôn Đỗ gia.

“Các ngươi nghe hiểu chưa?” Dạ Dao Quang giải thích xong lại hỏi.

“Hiểu rồi.” Diệp Phụ Duyên gật đầu trước.

Ôn Đình Trạm cũng gật đầu.

Dạ Dao Quang lập tức vui vẻ nói: “Tới tới tới, ta chơi mấy ván.”

Nói rồi dạy họ xào bài, sau đó lật bài, chia bài.

Mới bắt đầu Dạ Dao Quang vẫn luôn thắng, thắng đến mức không thấy mắt đâu, không ngừng khinh bỉ hai người ngốc. Một ván bài xấu cũng dám cướp địa chủ. Nhưng mà chơi ba ván sau, thế cục bắt đầu đảo ngược, rất nhanh thế cục liền nghiêng về phía Ôn Đình Trạm. Dạ Dao Quang lúc đầu còn không phục, kết quả nàng càng hăng, thua lại càng t.h.ả.m, cuối cùng thua sạch cả một nắm tiền đồng.

“Hừ, không vui, ta ghét nhất chơi cái này.” Nói rồi, Dạ Dao Quang liền quay đầu bỏ đi.

“Duẫn Hòa, vì sao ngươi không nhường Dạ cô nương một chút.” Đợi Dạ Dao Quang đi rồi, Diệp Phụ Duyên mới khó hiểu hỏi, ngày thường Ôn Đình Trạm cưng chiều Dạ Dao Quang như thế nào, ai có mắt đều biết.

“Ta thắng nàng, nàng chỉ giận nhất thời, ta nếu nhường nàng, không chừng giận bao lâu.” Ôn Đình Trạm cười đứng dậy đuổi theo Dạ Dao Quang.

Hai chủ nhà đều đi rồi, Diệp Phụ Duyên cũng không tiện ở lại. Hắn đứng dậy vừa ra khỏi phòng liền đụng phải Ấu Ly đang vội vã đi tới, suýt nữa đụng vào lòng hắn, cũng may hắn kịp thời né tránh: “Ấu Ly cô nương, đường đột rồi.”

Ấu Ly đứng vững: “Là ta đi vội, Diệp công t.ử đây là y phục ta làm cho tiểu công t.ử và nhị cô nương, trong phủ có chút nhiều việc, ta vẫn luôn không có thời gian, phiền Diệp công t.ử mang về, xem có vừa người không, nếu không vừa thì nhân lúc trước Tết mang đến để ta sửa lại.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.