Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 601: Thân Phận Của Dạ Dao Quang
Cập nhật lúc: 25/01/2026 15:42
“Không có khả năng.” Nguyệt đại sư lắc đầu, “Thế gian này xác thật có người thiên phú trác tuyệt có thể nghiên cứu thấu đáo Chu Dịch, như Đông Thăng chẳng hạn cũng chẳng có gì lạ. Nhiên tắc tu luyện một đường, nếu không phải có người từ bên chỉ điểm, tuyệt đối không có khả năng nhập đạo, mặc dù là tán tu trên thế gian cũng như thế. Muốn thúc giục Thánh Quang Cầu, ít nhất cũng phải có tu vi Nguyên Anh trở lên. Dựa theo lời ngươi nói, nàng chỉ sợ đã là Hóa Thần kỳ. Mười sáu tuổi Hóa Thần kỳ, toàn bộ thế ngoại đều phải kinh động, ta lại chưa từng nghe được đồn đãi nào. Ngay cả người được xưng là thiên hạ đệ nhất Tiên Tông - Phiêu Miểu Tiên Tông, thiên phú đệ nhất nhân Vân Phi Ly Vân công t.ử cũng phải hai mươi ba tuổi mới tiến vào Hóa Thần kỳ.”
Đan Cửu Từ cũng nhíu mày, rất nhiều điều về Dạ Dao Quang kỳ thật bị hắn điều tra ra vô cùng mâu thuẫn, đặc biệt là trước khi nàng triển lộ năng lực, vô luận là hành sự tác phong hay ngôn hành cử chỉ đều khác nhau như hai người. Nếu không phải Ôn Đình Trạm dốc hết sức tương hộ, lấy sự thông minh của Ôn Đình Trạm, tuyệt không khả năng có người có thể ở ngay dưới mí mắt hắn giả mạo vị hôn thê của hắn, hắn đều phải hoài nghi Dạ Dao Quang là một hàng giả từ đâu chạy ra.
Bỗng nhiên, trong đầu Đan Cửu Từ linh quang chợt lóe: “Nguyệt đại sư, ta nhớ rõ ngươi từng nói qua, người như các ngươi, nếu tu vi đại nạn buông xuống, không cam lòng cứ thế ngã xuống thì có thể đoạt xá trọng sinh?”
“Ngươi hoài nghi vị Dạ công t.ử kia là đoạt xá trọng sinh?” Nguyệt đại sư lập tức lĩnh hội ý tứ của Đan Cửu Từ, hắn lập tức phủ định, “Đoạt xá trọng sinh chính là tà ma chi đạo, nếu nàng thật sự đoạt xá trọng sinh, đụng phải Thánh Quang Cầu thì tuyệt đối không phải thái độ như thế. Thánh Quang Cầu là chi bảo mà nàng tha thiết ước mơ, việc trước kia Đông Thăng đã báo cho ta, nàng không cần Thánh Quang Cầu là bởi vì nàng là người tu luyện chính thống, không dính ma vật, càng không muốn bị người Ma môn dòm ngó.”
Đoạt xá trọng sinh nếu không phải muốn đọa vào ma đạo, thì có bao nhiêu tu luyện giả cam tâm tình nguyện ngã xuống?
“Nhưng chuyển biến cực đại, ta phái người tới Đỗ gia thôn ở Dự Chương quận điều tra, bốn năm trước nàng vẫn là một nữ t.ử văn nhược trinh tĩnh...”
“Từ từ.” Không đợi Đan Cửu Từ nói xong, Nguyệt đại sư đ.á.n.h gãy hắn, “Ngươi là nói vị Dạ công t.ử kia là nữ t.ử?”
“Là nữ t.ử, nàng là vị hôn thê của Ôn Duẫn Hòa.” Đan Cửu Từ gật đầu.
“Nàng có phải tên là Dạ Dao Quang hay không!” Sắc mặt Nguyệt đại sư biến đổi, bỗng nhiên đứng lên.
“Phải, Nguyệt đại sư, thân phận của nàng không giống bình thường?” Đan Cửu Từ lập tức thận trọng lên.
“Đâu chỉ không giống bình thường.” Sắc mặt Nguyệt đại sư nôn nóng nói với Đan Cửu Từ, “Tam công t.ử, ngươi ngàn vạn lần không thể đắc tội với nàng.”
“Vì sao?”
“Ngươi còn nhớ rõ một năm trước chúng ta bị nhốt ở bên trong Ma Cung của Thánh giáo, suýt nữa bỏ mạng, cuối cùng đột nhiên được cứu thoát không?” Nguyệt đại sư hỏi.
“Nhớ rõ.” Sự tuyệt vọng khắc sâu như vậy, đời này hắn chỉ trải qua một lần, há có thể quên, “Nguyệt đại sư nói, chúng ta sở dĩ được cứu, là bởi vì có cao nhân đắc đạo phi thăng thành tiên, cho nên sở hữu tà ám đều phải né tránh.”
“Phải, sau khi trở về ta lập tức thác đồng môn hỏi thăm, người phi thăng thành tiên kia không phải ai khác, đúng là Hư Cốc Chân Quân đã sống hơn năm trăm tuổi.” Nguyệt đại sư vội vàng nói, “Vị Dạ Dao Quang này là con gái ruột của Hư Cốc Chân Quân.”
“Con gái ruột?” Đan Cửu Từ có chút không tiếp thu nổi, một lão nhân hơn năm trăm tuổi có một đứa con gái mười mấy tuổi.
“Tam công t.ử có điều không biết, người tu luyện chúng ta, mấy trăm tuổi thành hôn sinh con đều là chuyện thường.” Nguyệt đại sư đơn giản giải thích một câu, liền tiếp tục đề tài về Dạ Dao Quang, “Đối ngoại Hư Cốc Chân Quân chỉ nói Dạ cô nương là nghĩa nữ hắn thu nhận, nhưng Hư Cốc Chân Quân vì cứu nghĩa nữ này mà không tiếc ngã xuống dung nham biển lửa, đây há là tình cảm che chở dành cho nghĩa nữ sao? Vị Dạ cô nương này vì sao có thể đột nhiên nhập đạo, lại tu luyện thần tốc như thế, chỉ sợ tất nhiên là bởi vì Hư Cốc Chân Quân tìm được nàng, có Hư Cốc Chân Quân phụ trợ, nàng mới có thể siêu việt thường nhân. Hơn nữa sau khi Hư Cốc Chân Quân phi thăng, Thiên Cơ Chân Quân - người được xưng là tu đạo đệ nhất nhân, xưa nay không hỏi thế tục một lòng tu luyện - thế nhưng lại đối đãi với nàng như cháu gái ruột. Hiện giờ cách nói Dạ Dao Quang là con gái của Hư Cốc Chân Quân đã truyền khắp toàn bộ tu hành giới. Bởi vì nàng hồng trần chưa đoạn, tất nhiên muốn ở trong thế tục ràng buộc, cho nên các đại môn phái đều hạ t.ử mệnh lệnh, nhìn thấy vị cô nương này phải lễ nhượng, phải khiêm tốn, vạn lần không thể đắc tội.”
“Không nghĩ tới, một cô bé mồ côi được nhặt về thế nhưng có địa vị lớn như vậy.” Đan Cửu Từ không khỏi híp híp mắt, “Ông trời thật đúng là hậu đãi Ôn Duẫn Hòa...”
“Tam công t.ử, chúng ta vẫn chưa cùng bọn họ kết oán, tạm thời hãy né xa ba thước đi.” Nguyệt đại sư kiến nghị.
“Các vì kỳ chủ, ta cùng Ôn Duẫn Hòa thế tất phải liều c.h.ế.t tương bác. Nếu vị Dạ cô nương này không động đến được, vậy ta liền chính đại quang minh cùng Ôn Duẫn Hòa so tài.” Nói xong thấy Nguyệt đại sư muốn nói lại thôi, “Đại sư yên tâm, ta sẽ không bắt ngươi giúp ta đối phó Ôn Duẫn Hòa, sẽ không làm ngươi khó xử.”
“Tam công t.ử thứ lỗi, thật sự là việc này ta bất lực.” Nguyệt đại sư mặt lộ vẻ xấu hổ.
Hắn nợ Đan Cửu Từ một ân tình tày trời, nguyên bản nhận lời vì hắn làm ba sự kiện, hiện giờ mới hoàn thành một kiện liền gặp gỡ Dạ Dao Quang...
“Đại sư không cần để ý, đại sư chỉ lo tu hành, ta sẽ dùng biện pháp thế tục.” Đan Cửu Từ trấn an một câu liền cáo từ, “Không quấy rầy đại sư tu hành, cáo từ.”
Mà lúc này, Dạ Dao Quang cùng Ôn Đình Trạm đã về tới Trọng gia. Bọn họ chân trước vừa mới bước vào cửa phòng, còn chưa kịp nói một câu, người của Đan Cửu Từ sau lưng liền sai người đem Bình đại gia đưa tới.
Ôn Đình Trạm cùng Dạ Dao Quang được Trọng Nghiêu Phàm mời qua. Bình đại gia trên đầu trùm miếng vải đen, khi kéo miếng vải đen ra, hắn không thích ứng nheo nheo đôi mắt, nhìn thấy Dạ Dao Quang cùng Ôn Đình Trạm đầu tiên là một trận mờ mịt, quay đầu nhìn đến Trọng Nghiêu Phàm thì sợ tới mức mặt không còn chút m.á.u. Nếu không phải hắn bị trói c.h.ặ.t rắn chắc, suýt nữa đã nhảy dựng lên, trong miệng hắn ngậm một cái hạch đào, chỉ có thể phát ra thanh âm ô ô.
Dạ Dao Quang đầu ngón tay vận khí, nhẹ nhàng phất một cái, hạch đào trong miệng hắn liền hóa thành dập nát.
“Đưa hắn đến nha môn đi.” Ôn Đình Trạm đạm thanh nói.
“Đưa đến nha môn, ngươi không hỏi hắn chút cái gì sao?” Dạ Dao Quang buồn bực.
“Hỏi cái gì?” Ôn Đình Trạm hỏi ngược lại, “Hắn xác thật là hung phạm không thể nghi ngờ, sở hữu hết thảy là Đan Cửu Từ dẫn đường không sai, nhưng cũng không có chứng cứ. Mà lời nói của một kẻ g.i.ế.c người thì không thể trở thành chứng cung trước tòa. Đan Cửu Từ dám đưa hắn tới, tự nhiên là không sợ hãi. Nếu hắn tứ chi kiện toàn, có thể nói chuyện, vậy liền giao cho Liễu đại nhân thẩm vấn.”
Dạ Dao Quang á khẩu không trả lời được. Hình như là như vậy, mặc dù bọn họ rõ ràng biết người lên kế hoạch sau lưng là Đan Cửu Từ, có lẽ việc Bình đại gia giả c.h.ế.t cũng là do Đan Cửu Từ làm, nhưng lại không có một đinh điểm chứng cứ nào. Chuyện này người ngoài nhìn vào căn bản không dính dáng gì đến Đan Cửu Từ.
Có chút không cam lòng, có chút buồn bực, nhưng Dạ Dao Quang lại bất lực, trách chỉ trách Đan Cửu Từ hành sự quá không dấu vết, không bắt được một chút nhược điểm nào.
Cùng Dạ Dao Quang đi ra khỏi sân viện của Trọng Nghiêu Phàm, dưới màn đêm nhìn Dạ Dao Quang rầu rĩ không vui, Ôn Đình Trạm nắm lấy tay nàng, khẽ khàng nói: “Đừng bực, trò hay mới vừa bắt đầu.”
