Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 765: Hoa Mai Bộ Pháp
Cập nhật lúc: 25/01/2026 16:08
Dạ Dao Quang nhìn gương mặt mỹ nhân đang phóng đại, mang theo vẻ đắc ý “cưới ta rất hời”, tức khắc tung một cước đá bay con hồ ly diêm dúa kia ra ngoài: “Ngươi có biết gả cưới là gì không? Còn nữa, ta nói lần cuối, ta là phụ nữ đã có chồng, ngươi còn dây dưa không dứt, ta chỉ đành dùng biện pháp đơn giản thô bạo thôi.”
Nói xong, Dạ Dao Quang liền phất tay áo đi thẳng về phía trước.
Còn con hồ ly bị Dạ Dao Quang đá bay, đập xuống đất, đầu tiên là ngẩn người một lúc, chợt đôi mắt hồ ly câu hồn đoạt phách kia loé lên ánh sao sáng rực, chỉ thiếu điều biến thành hình trái tim: “Thật là có khí chất, ta thích!”
Hắn nhanh ch.óng bò dậy, phủi m.ô.n.g rồi lại đuổi theo Dạ Dao Quang. Nhưng lần này, hắn thông minh hơn, giữ một khoảng cách mà Dạ Dao Quang có thể chịu đựng được. Có điều, hắn thỉnh thoảng lại đột nhiên nhảy ra phía trước, hoặc là ôm cây thò đầu ra từ sau gốc cây rồi cười quyến rũ với Dạ Dao Quang; hoặc là từ trong tán lá vạch cành cây ra, dâng một đoá hoa dại không tên đến trước mặt nàng; cũng có khi nằm nghiêng trên vách đá mà Dạ Dao Quang đi qua, để lộ thân hình thon dài tuyệt mỹ, hai chiếc đuôi che đi bộ phận trọng yếu, một chiếc đuôi còn không ngừng phe phẩy…
Đối với hành vi ra sức quyến rũ của hồ ly, Dạ Dao Quang hoàn toàn làm lơ, trực tiếp xem hắn như không khí mà sải bước về phía trước. Đi khoảng nửa canh giờ, đã vào sâu trong núi, Dạ Dao Quang đến trước một con sông nhỏ, nước sông màu đen nhưng lại trong veo một cách mâu thuẫn. Dạ Dao Quang vận khí cảm nhận một phen, dường như không có d.a.o động lực lượng nào.
Ngay lúc nàng định tung người bay qua, con hồ ly vội vàng chạy tới ngăn nàng lại: “Con sông này không thể bay qua từ trên cao được.”
“Vì sao?” Tuy rằng cực kỳ phiền chán con hồ ly ẻo lả này, nhưng Dạ Dao Quang biết nơi này hắn quen thuộc hơn người thường. Dù nàng không cảm nhận được, nhưng không có nghĩa là không có nguy hiểm.
“Đây là Địa Ngục Thủy, chảy ra từ địa ngục.” Con hồ ly chỉ vào dòng sông, “Ngươi xem, nó sở dĩ màu đen là vì dưới đáy sông được lát bằng đá địa ngục màu đen.”
“Địa Ngục Thủy? Địa Ngục Thạch?” Những thứ này, Dạ Dao Quang chưa từng nghe qua.
“Suỵt, đừng nói chuyện.” Con hồ ly đưa một ngón tay thon dài đặt lên đôi môi đỏ rực của mình, liền thấy đuôi hắn vươn ra, một con chim nhỏ đã bị hắn chặn lại từ giữa không trung, sau đó hắn ném con chim nhỏ sang bờ bên kia.
Dạ Dao Quang trừng lớn đôi mắt đẹp nhìn con chim nhỏ vừa tiến vào không phận phía trên mặt sông, từng luồng khói màu xám nâu trong sông tức khắc bốc lên, con chim nhỏ cũng nháy mắt hoá thành tro đen. Trời đất quỷ thần ơi, thứ này còn đáng sợ hơn cả Hoàng Tuyền Thủy trong địa cung, thứ đó còn cần phải văng trúng người…
Ổn định lại tâm thần, Dạ Dao Quang nhìn quanh bốn phía, phát hiện hai bên bờ sông dường như đều là bùn đen hoặc đá đen, hoàn toàn không có bất kỳ sinh vật nào tồn tại. Nước sông cũng đặc biệt tĩnh lặng, gió thổi không động, cũng không có bất kỳ bụi bặm nào rơi xuống, trông có chút giống một đầm nước c.h.ế.t.
“Chuyện này…”
“Không cần cảm kích ta.” Không đợi Dạ Dao Quang nói, con hồ ly vội vàng e thẹn nói, “Ta sao nỡ để ngươi bị thương chứ.”
Khoé môi Dạ Dao Quang giật giật: “Vẫn là phải cảm tạ…”
“Vậy lấy thân báo đáp đi.” Con hồ ly vẻ mặt vô cùng mong chờ nhìn Dạ Dao Quang.
Dạ Dao Quang: …
Ai nói không cần cảm tạ? Nàng chỉ muốn nói miệng cảm ơn một phen thôi mà? Cố gắng kìm nén để không bùng nổ, tự nhủ không thể lấy oán báo ơn, đá tên này xuống sông. Dạ Dao Quang hít sâu một hơi, nói cực nhanh: “Đây là một viên Ngưng Hồn Đan, giúp ngươi sớm ngày ngưng hồn, xem như tạ lễ.”
Nói xong, Dạ Dao Quang liền ném một chiếc bình đan d.ư.ợ.c tinh xảo vào lòng con hồ ly, ra vẻ sợ dính dáng không rõ. Lọ đan d.ư.ợ.c này vẫn là mấy ngày trước tiện tay lấy được trong phòng luyện đan của Mạch Khâm, không ngờ nhanh vậy đã dùng đến.
Yêu tu sau kỳ Hóa Hình là kỳ Ngưng Hồn, nhưng kỳ Hóa Hình của yêu tu tuy giống kỳ Nguyên Anh của tu luyện giả, nhưng kỳ Ngưng Hồn lại không phải kỳ Hóa Thần của tu luyện giả. Con hồ ly sở dĩ tai và đuôi chưa thoái hóa hết là vì hắn chưa có đủ ba hồn bảy phách, yêu vật không có ba hồn bảy phách, nên hắn vẫn còn thú thái. Đợi đến khi hắn tiến vào kỳ Ngưng Hồn sẽ ngày càng giống người, sau kỳ Ngưng Hồn là kỳ Xuất Khiếu, tức là thần hồn du đãng bất định, là thời kỳ yếu ớt nhất của yêu tu, lúc này mới tương đương với kỳ Hóa Thần của nhân loại. Vượt qua kỳ Xuất Khiếu, nó mới có thể tiến vào kỳ Tôi Thể.
“Còn nói ngươi vô tâm với ta, ghét thật.” Con hồ ly ôm chiếc bình nhỏ Dạ Dao Quang ném qua, vẻ mặt vui mừng, phảng phất như đang ôm một báu vật tuyệt thế, khoé miệng nở nụ cười ngọt ngào, “Ngươi yên tâm, cha ta nói thiên phú của ta hơn xa linh hồ, ta nhất định sẽ nhanh ch.óng tôi thể, sính lễ ta nhận.”
Dạ Dao Quang: …
Mẹ nó, ai nói cho nàng biết mạch não của hồ ly tinh là thế này sao, hoàn toàn không thể giao tiếp.
Dạ Dao Quang cảm thấy nếu còn ở cùng con hồ ly bệnh hoạn này, nàng sẽ phát điên. Vì thế nàng không nghĩ ngợi gì, eo thon xoay tròn, dải lụa Thần Ti quấn bên hông bay v.út sang bờ bên kia, người nàng cũng đồng thời bay lên, toàn thân bao bọc bởi ngũ hành chi khí, mũi chân điểm lên dải lụa Thần Ti, mượn lực bay qua.
Con hồ ly mở to đôi mắt câu hồn, hắn lần đầu tiên thấy sinh vật sống bay qua sông địa ngục! Nhìn thiếu nữ chân đạp Thần Ti, phiêu dật tung bay, tóc đen múa lượn, dung nhan minh diễm, ánh mắt thanh lãnh, trái tim hồ ly của hắn không ngừng đập thình thịch, mãi đến khi Dạ Dao Quang an toàn đáp xuống bờ bên kia, hắn mới ảo não hoàn hồn, hắn thế mà lại không đuổi theo người trong lòng!
Dạ Dao Quang quay đầu lại nhìn con hồ ly, cuối cùng cũng thoát khỏi phiền phức này, thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng, nàng lại không biết nụ cười như trút được gánh nặng của mình lại bị con hồ ly hiểu thành một ý khác: Nàng lại nhìn ta, nàng đang lo lắng cho ta, nàng quả nhiên có ý với ta!
Nếu Dạ Dao Quang biết được hoạt động tâm lý của con hồ ly lúc này, chỉ sợ sẽ hộc m.á.u ba thăng.
Dạ Dao Quang xoay người, bước chân nhẹ nhàng đi vào trong. Đi qua một khe núi hẹp chỉ đủ một người nghiêng mình lách qua, trước mắt Dạ Dao Quang xuất hiện một cánh cửa đá. Trước cửa đá có năm cây mai đang nở rộ, hương mai thoang thoảng trong gió.
Dạ Dao Quang ngồi xổm xuống, đưa tay nhặt những cánh mai rơi trên mặt đất, lòng bàn tay ẩn chứa ngũ hành chi khí, một luồng khí cực kỳ ôn nhuận lan toả ra bốn phía, cảm nhận lực lượng phản hồi.
Những cánh hoa dưới ngũ hành chi khí của nàng lần lượt bị thổi bay đi, rất nhanh những cánh hoa không bị thổi bay đã hiện ra một hoa văn phức tạp. Dạ Dao Quang đứng dậy, nhìn hoa văn trước mặt, không khỏi kinh ngạc, thế mà lại là Hoa Mai Bộ Pháp của đời sau!
Hoa mai năm bước, mang ý nghĩa của Thái Cực, tuần hoàn vô tận, bốn phương tám hướng, đều có thể thành trận. Pháp này lấy mỗi bước chân chiếm vị trí trung tâm làm chủ.
(Hết)
