Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 796: Lưới Tình Của Hắn

Cập nhật lúc: 25/01/2026 16:13

“Ngày mai không tiện.” Không đợi Dạ Dao Quang trả lời, Ôn Đình Trạm đã nghiêm nghị từ chối.

“Ôn công t.ử sao biết Dạ cô nương ngày mai không tiện? Đan mỗ phảng phất nghe nói, Ôn công t.ử vẫn chưa ở tại Dạ phủ.” Đan Cửu Từ dùng lời lẽ bình thản chọc vào tim gan Ôn Đình Trạm.

Nào ngờ Ôn Đình Trạm không hề để ý đến sự có mặt của Đan Cửu Từ, mày mắt giãn ra, nghiêng đầu hỏi Dạ Dao Quang: “Dao Dao, chẳng lẽ ta không ở trong nhà sao?”

Dạ Dao Quang thật hận không thể đá cho tên này một cước, nhìn ánh mắt lấp lánh của y, trong lòng cũng ghi Đan Cửu Từ một b.út, vốn dĩ nàng còn chưa tha thứ cho y, còn định để y ngủ ngoài cửa thêm mấy ngày, Đan Cửu Từ chen vào một chân như vậy, khiến nàng không thể không giữ thể diện cho y trước mặt người ngoài: “Sao nào, Trạng Nguyên phủ của ngươi đã mua xong rồi sao?”

Đây cũng coi như là gián tiếp đồng ý cho Ôn Đình Trạm nghênh ngang vào nhà, thế là Ôn công t.ử rất biết nắm bắt cơ hội: “Tự nhiên là chưa, đó là nơi chúng ta sau này sẽ ở lâu dài, tất nhiên phải mua theo sở thích của nàng, ta đang định thương lượng với nàng, ngày mai chúng ta đi dạo phố xem, nàng thích cái gì chúng ta liền mua cái đó.”

“Ôn công t.ử ngay cả việc này cũng muốn Dạ cô nương tự tay làm sao?” Đan Cửu Từ đột nhiên nói, ngụ ý là y không đủ yêu thương Dạ Dao Quang, để nàng phải vất vả.

“Đan công t.ử có điều không biết, Ôn mỗ từ nhỏ mọi thứ đều do Dao Dao chuẩn bị. Việc này nhìn như tốn công, nhưng với ta lại ngọt ngào như mật đường, chờ đến khi Đan công t.ử sau này tìm được nữ t.ử ái mộ, và may mắn cùng nàng kết tóc se duyên sẽ hiểu được lạc thú trong đó.” Về việc đả kích tình địch, Ôn Đình Trạm không hề khách khí hay nương tay.

Dạ Dao Quang nghe những lời âm dương quái khí của Ôn Đình Trạm, cảm thấy đầu óc y có chút vấn đề, đột nhiên trở nên ấu trĩ như vậy, bèn kéo y ra sau lưng: “Ngày mai ta có việc bận, chuyện ngày đó Đan công t.ử không cần để tâm, vốn là do ta, đã bức yêu vật đến trà lâu, tính ra thì ta mới là người nên xin lỗi, đã khiến Phúc Vương điện hạ và Đan công t.ử gặp phải một hồi tai bay vạ gió.”

“Dạ cô nương đối với ai cũng đều thấu tình đạt lý như vậy sao?” Không ngờ Đan Cửu Từ đột nhiên hỏi một câu như vậy.

Dạ Dao Quang nhíu mày, tỏ vẻ không hiểu ý của Đan Cửu Từ.

“Vừa rồi trong đại điện, Dạ cô nương đối với Tuệ Mẫn quận chúa, lúc này đối với Đan mỗ và Phúc Vương.” Đan Cửu Từ giải thích một câu.

Dạ Dao Quang tức khắc giãn mày, nàng lắc đầu nói: “Đây không phải là ta thấu tình đạt lý, ta chỉ là việc nào ra việc đó, con người ta nhìn cái gì cũng nhìn thấu, trong mắt ta những việc thường tình không tổn hại đến lợi ích của ta đều có thể được lý giải. Quận chúa yêu một người không phải là điều nàng có thể khống chế, không phải lỗi của nàng, nàng chẳng qua là vì yêu nên dùng thủ đoạn quang minh chính đại để tranh thủ mà thôi, đây là trung thành với lòng mình, ta tự nhiên sẽ không vì vậy mà ghi hận nàng.”

“Thủ đoạn quang minh chính đại sao?” Đan Cửu Từ như có điều suy nghĩ nói, “Nếu là không từ thủ đoạn thì sao?”

“Đan công t.ử, nam nhân của Dạ Dao Quang ta, chỉ có ta không cần, không có ai có thể cướp đi. Con người ta thật đúng là sợ có người cùng ta chơi dương mưu, càng thích có người đối với ta chơi âm chiêu. Bởi vì những người ngấm ngầm giở trò với ta cuối cùng đều sẽ không có kết cục tốt, ta tự nhiên không có trí tuệ vô song…” Nói rồi Dạ Dao Quang vung nắm đ.ấ.m, “Nhưng ta có nắm đ.ấ.m cứng.”

Nói xong, Dạ Dao Quang liền nói hai chữ cáo từ, xoay người đi lên xe ngựa của mình.

Dạ Dao Quang vừa đi, Ôn Đình Trạm liền thay đổi sắc mặt, mặt y nhàn nhạt, ánh mắt u lãnh yên lặng: “Đan công t.ử, ước hẹn năm năm đã đến, Ôn mỗ tùy thời xin đợi Đan công t.ử chỉ giáo.”

“Ôn công t.ử, Đan mỗ đột nhiên phát hiện, giữa ngươi và ta e rằng không chỉ muốn tranh cao thấp trên triều đình.” Đan Cửu Từ nói với một chút ý vị khiêu khích.

“Đan công t.ử, ngươi sinh ra trong nhà quyền quý, đặt chân vào triều đình còn sớm hơn Ôn mỗ mười năm, nhưng dường như cũng không làm gì được Ôn mỗ, huống chi là ở những phương diện khác mà Ôn mỗ sớm hơn ngươi mười năm.” Ôn Đình Trạm duỗi tay phủi phủi y phục nhẹ bay trong gió đêm, thong thả ung dung nói, “Ôn mỗ xin khuyên Đan công t.ử nên đặt tâm tư nhiều hơn vào triều đình, tranh thủ những thứ có thể tranh thủ, đừng có si tâm vọng tưởng những người không nên mơ ước, Ôn mỗ tạm thời còn không muốn cùng Đan công t.ử liều c.h.ế.t một phen.” Nói rồi, ánh mắt Ôn Đình Trạm dịu đi nhìn về phía xe ngựa đang chờ y phía trước, “Đêm đã khuya, Đan công t.ử sớm về phủ nghỉ ngơi, cáo từ.”

Đan Cửu Từ nhìn Ôn Đình Trạm nhanh chân rời đi, y chắp tay sau lưng, tay áo rộng phấp phới theo bước chân, một vẻ thong dong tựa như ánh trăng tự nhiên trút xuống.

Ôn Đình Trạm vừa lên xe ngựa liền thấy Dạ Dao Quang ngồi ở vị trí cao nhất, nhắm mắt dưỡng thần, y tự nhiên muốn dựa vào Dạ Dao Quang ngồi xuống, nào ngờ y vừa ngồi xuống, Dạ Dao Quang liền đứng dậy đổi chỗ, khiến y xấu hổ không thôi, duỗi tay sờ sờ mũi, lại mặt dày thấu tiến lên.

“Ngươi không nóng sao?” Dạ Dao Quang mở mắt đạm mạc nhìn y.

Ôn Đình Trạm mặt nóng lên, người hoạt ngôn như y lúc này lại không biết nói thế nào.

Dạ Dao Quang đổi một vị trí khác: “Ta nóng.”

Ôn Đình Trạm đang chuẩn bị đứng dậy lại thấu tiến lên chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi xuống, sau đó thấp giọng gọi một tiếng: “Dao Dao, ta bảo đảm sau này sẽ không như vậy nữa, nàng đừng giận được không?”

Dạ Dao Quang lạnh mặt không nói lời nào.

“Dao Dao, ba năm nay ta không lúc nào là không nghĩ đến nàng. Ban ngày, nghĩ nàng có ăn no không; ban đêm, nghĩ nàng có ngủ yên không; trời nóng, nghĩ có ai vì nàng giải nhiệt không; trời lạnh, nghĩ có ai vì nàng thêm áo không… Ta nhớ nàng, nhớ đến mức nhìn thấy mọi thứ đều không lúc nào là không biến thành dáng vẻ của nàng…” Giọng y trầm thấp, ẩn chứa vô tận tưởng niệm và thâm tình, mỗi một chữ đều phảng phất như một sợi lông vũ nhẹ nhàng lướt qua trái tim Dạ Dao Quang, làm tim nàng khẽ run, “Nhưng khi ta trở về, ta lại gần hương tình khiếp, ta nghĩ ta đã đ.á.n.h mất ba năm thời gian, ta phải lấy gì để bù đắp cho sự thiếu sót của ta đối với nàng trong ba năm này, sinh nhật của nàng, mỗi một ngày lễ, niềm vui của nàng, nước mắt của nàng đều không có ta bên cạnh. Nhưng thời gian đã mất đi, ta không thể làm cho năm tháng chảy ngược, đây là tiếc nuối cả đời, cho nên ta muốn dùng phương pháp của ta để bù đắp cho nàng. Ta có thể cho nàng chỉ có phu vinh thê quý, có lẽ đây không phải là điều nàng muốn, nhưng lại là điều ta dốc sức muốn cho nàng. Cho nên, nàng đừng giận nữa được không, Ôn Đình Trạm hắn là một tên ngốc không biết cách dỗ dành con gái, hắn chỉ là dùng phương pháp tự cho là đúng để làm cho cô gái hắn yêu vui vẻ, hắn giờ phút này biết hắn sai rồi, Dao Dao hãy niệm tình hắn trước đây chưa từng phạm lỗi lớn, khoan thứ cho hắn một lần được không?”

Dạ Dao Quang cảm thấy mũi có chút cay, nàng cúi đầu nhìn Ôn Đình Trạm không biết từ lúc nào đã ngồi xổm trước mặt nàng, nắm lấy đôi tay nàng áp lên mặt y, đối diện với đôi mắt lộng lẫy mà lại thần bí sâu thẳm như dải ngân hà vỡ nát của y, tim nàng đều tan chảy trong mắt y.

Người ta đều nói nàng ăn chắc Ôn Đình Trạm, nhưng ai lại biết Ôn Đình Trạm mới là người nhìn thấu nàng, y luôn có cách dăm ba câu, không cần thề thốt hứa hẹn, không cần tỏ tình sâu đậm, đã khiến nàng không thể tự kiềm chế mà rơi vào lưới tình của y.

(Hết)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.