Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 830: Treo Mình Trên Vách Núi
Cập nhật lúc: 25/01/2026 16:18
Đan Cửu Từ tỉnh lại trong cảm giác từng giọt chất lỏng dính nhớp rơi xuống trán mình. Hắn vừa mở mắt ra, chất lỏng màu đỏ tươi liền theo lông mi dài nhỏ giọt xuống, suýt nữa nhuộm đỏ tầm mắt hắn. Hắn nhanh ch.óng cử động.
"Đừng nhúc nhích!" Tiếng quát khàn khàn, suy yếu từ phía trên truyền đến.
Thân mình Đan Cửu Từ cứng đờ, lúc này mới phát hiện chính mình đang bị treo lơ lửng trên vách núi. Hắn giữ nguyên tư thế hơi ngửa đầu, liền nhìn thấy phía trên Dạ Dao Quang sắc mặt trắng bệch, y phục nàng vết m.á.u loang lổ, từ dấu vết có thể thấy được là từ trong miệng nàng chảy xuống. Khoảng cách cũng không quá xa, Đan Cửu Từ thậm chí có thể nhìn thấy gân xanh nổi lên đầy cố sức trên trán nàng. Thân mình hắn run nhè nhẹ, không phải do hắn, mà là bàn tay nắm dải lụa ở đầu kia đang không ngừng run rẩy, biểu hiện nàng đang cố sức đến nhường nào.
Đan Cửu Từ biết Dạ Dao Quang khẳng định đã bị thương rất nặng. Hắn nhìn xuống phía dưới, là một mảnh xanh um tươi tốt, khoảng cách đến đáy vực ít nhất cũng mấy chục trượng. Hắn cũng không muốn c.h.ế.t, nhưng hắn càng không muốn nàng cùng hắn cùng c.h.ế.t: "Dạ cô nương, buông tay đi, phía dưới cây cối tươi tốt, ta không c.h.ế.t được đâu."
Dạ Dao Quang nếu có sức lực, nàng thật sự muốn trợn trắng mắt. Dỗ trẻ con chắc? Nếu ngã không c.h.ế.t, nàng tội gì ở chỗ này chịu cái tội này mà ngạnh chống? Phía dưới đích xác cây cối sum xuê, nếu vận khí tốt, được thân cây tan bớt lực đạo rơi xuống, nhiều nhất chính là bán tàn phế, nhưng tỷ lệ này vốn dĩ rất nhỏ. Cho dù thật sự gặp may, phía dưới có dã thú lui tới hay không? Đến lúc đó Đan Cửu Từ bán tàn phế còn có năng lực chống cự dã thú sao?
"Dạ cô nương..."
"Câm miệng!" Tiếng quát của Dạ Dao Quang đã nhẹ đến mức nghe không rõ ràng. Sau đó nàng nhắm mắt lại, không hề để ý tới Đan Cửu Từ.
Nếu không phải nàng đã không còn sức lực để đối phó yêu đạo, nàng mới sẽ không nhảy xuống cứu người. Hiện tại chỉ có thể chờ Dịch Thiên Nhậm giải quyết tên kia, sau đó tới cứu bọn họ. Đan Cửu Từ mặc kệ là vì nguyên nhân gì mà nhúng tay vào chuyện Phượng Tường phủ, mưu đồ lợi ích từ Phượng Tường Tri phủ cũng được, nguyên nhân khác cũng thế, chung quy là chịu sự gửi gắm của nàng. Nàng tổng không thể trơ mắt nhìn người này c.h.ế.t trước mặt mình, như vậy nàng sẽ khinh thường chính mình.
Nhưng là, nàng chưa từng cảm thấy thời gian trôi qua chậm như vậy, mỗi một phút mỗi một giây đều là dày vò trên lửa, nàng đều sắp không cảm giác được mình còn tay nữa. Không được, nàng kiên trì không nổi nữa rồi.
"Cửu Tương, trợ ta." Dạ Dao Quang dùng thần thức truyền lại cho Nguyệt Cửu Tương.
"Dạ cô nương, hiện tại là ban ngày, ta tuy ở trong Âm Châu, nhưng đã không thể rời khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c ngươi, lực lượng của ta hữu hạn, ngươi ráng chống đỡ thêm một lát." Nguyệt Cửu Tương kỳ thật sớm tại lúc Dạ Dao Quang treo lên cũng đã tản mát ra âm khí, theo dải lụa của Dạ Dao Quang quấn quanh qua, chính là muốn kéo Đan Cửu Từ lên. Nhưng ban ngày ban mặt, chính ngọ là lúc cương dương chi khí thịnh nhất, âm khí của nàng vốn bị khắc chế, hiện giờ lại không thể bay ra khỏi Âm Châu, đâu thể có bao nhiêu lực lượng, nếu không vừa rồi nàng đã trợ giúp Dạ Dao Quang đối phó yêu đạo kia.
"Ngô." Dạ Dao Quang hữu khí vô lực lên tiếng.
Nguyệt Cửu Tương cũng tận khả năng nhanh hơn tốc độ. Vì thế Đan Cửu Từ đang bị treo lơ lửng đột nhiên cảm giác được một cỗ gió âm lãnh thổi tới, rồi sau đó thân thể hắn thế nhưng từng chút một được kéo lên. Tuy rằng tốc độ rất chậm, nhưng hắn lại có thể lấy vách đá làm tham chiếu, phát hiện chính mình đang bay lên.
Hắn ngẩng cổ nhìn Dạ Dao Quang: "Dạ cô nương!"
Dạ Dao Quang nhắm mắt lại, nhưng mày nàng nhíu c.h.ặ.t. Nàng quyết định nếu Đan Cửu Từ lại ồn ào thêm một câu, nàng liền thật sự mặc kệ buông tay. Nàng hiện tại đã suy yếu đến mức chỉ còn một tia thanh minh nơi linh đài, không còn tinh lực nữa.
Cũng may, Đan Cửu Từ rất biết xem mặt đoán ý, nhìn thấy Dạ Dao Quang thật sự rất thống khổ cũng liền ngậm miệng lại, tùy ý chính mình từng chút một được kéo lên. Rốt cuộc Đan Cửu Từ cũng được nâng tới chạc cây. Cánh tay cảm giác đã phế đi của Dạ Dao Quang liền thả lỏng, thần kinh buông lỏng, Dạ Dao Quang thế nhưng ngay cả tay đang bám vào thân cây cũng buông ra!
"Dạ cô nương!" Đan Cửu Từ duỗi tay muốn chụp lấy, tay hắn lại chỉ sượt qua đầu ngón tay Dạ Dao Quang.
Sau đó hắn trơ mắt nhìn Dạ Dao Quang rơi xuống. Hắn đầu nóng lên cũng nhảy xuống theo. May mắn đúng lúc này Dịch Thiên Nhậm bay vọt xuống, bắt lấy hắn: "Ngươi mau cứu nàng!"
Dịch Thiên Nhậm nhìn thân mình Dạ Dao Quang nhanh ch.óng rơi xuống, đồng thời bị Thần Ti dải lụa đang phập phồng từng vòng bao vây lấy, hắn thở phào nhẹ nhõm. Hắn từng nghe Càn Dương nhắc tới Thần Ti dải lụa của Dạ Dao Quang. Vì thế hắn kẹp lấy Đan Cửu Từ đang rống giận chạy như bay xuống dưới. Cơ hồ cùng thời gian Dạ Dao Quang chạm đất, Dịch Thiên Nhậm cũng cùng Đan Cửu Từ rơi xuống đất.
Vừa chạm đất, Đan Cửu Từ liền dùng sức giãy khỏi Dịch Thiên Nhậm, bổ nhào vào bên người Dạ Dao Quang. Dạ Dao Quang có sức lực của Nguyệt Cửu Tương tương trợ, cơ hồ giống như lông chim nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất, hơn nữa có Thần Ti trường lăng bảo vệ, căn bản không chịu chút thương tổn do va đập nào, nhưng người đã hôn mê bất tỉnh nhân sự.
Dịch Thiên Nhậm chính mình cũng thân bị trọng thương. Nơi này thật đúng là có mãnh thú, là hai con báo đen. Dịch Thiên Nhậm một chưởng liền dọa chúng chạy mất, sau đó đỡ lấy thân mình kiệt lực đứng lên: "Chúng ta mau rời khỏi nơi này."
Đan Cửu Từ duỗi tay bế Dạ Dao Quang lên, nhanh ch.óng tìm đường ra. Dịch Thiên Nhậm phụ trách đuổi đi nguy hiểm cùng cảnh giác bốn phía. Bọn họ lọt vào rừng sâu, cũng may Dịch Thiên Nhậm có la bàn, nhưng cũng mất một canh giờ mới đi đến đường cái, vừa lúc gặp được thôn dân dưới chân núi, vội vàng xin giúp đỡ, cuối cùng được thôn dân mang về trong thôn.
Mới vừa vào thôn, Kim T.ử cùng Càn Dương cũng đuổi tới. Kim T.ử vội vàng chữa thương cho Dạ Dao Quang. Mà người của Đan Cửu Từ đến tối mới đuổi tới, quỳ gối ở cổng lớn một cử động nhỏ cũng không dám. Lửa giận trên người Đan Cửu Từ chưa bao giờ lớn như thế, thẳng đến đêm khuya khi Dạ Dao Quang tỉnh lại.
"Sư phụ!" Càn Dương vẫn luôn canh giữ bên Dạ Dao Quang, là người đầu tiên phát hiện nàng tỉnh lại.
Dạ Dao Quang cả người đau nhức, nhìn đại nam hài khóe mắt lập lòe lệ quang, không khỏi ghét bỏ: "Sư phụ của ngươi không có việc gì, không c.h.ế.t được, ngươi khóc cái gì."
"Ta, ta cao hứng." Càn Dương vội vàng nặn ra một nụ cười.
"Sư phụ bị thương, ngươi cao hứng!" Dạ Dao Quang trừng mắt nhìn hắn.
"Không phải không c.h.ế.t được sao."
Dạ Dao Quang:...
Ngay lúc Dạ Dao Quang đang cân nhắc chờ khỏe lại sẽ lăn lộn tên đồ đệ ngốc này thế nào, một mùi hương quen thuộc xộc vào mũi. Nàng nghiêng đầu nhìn Đan Cửu Từ đang bưng t.h.u.ố.c đi vào, trong mắt lộ ra nghi hoặc.
Càn Dương vội vàng đón lấy bát t.h.u.ố.c, không cho Đan Cửu Từ bất luận cơ hội nào, một m.ô.n.g bá chiếm mép giường, sau đó dùng thìa bón t.h.u.ố.c cho Dạ Dao Quang.
"Thuốc này..." Nếu vừa rồi ngửi thấy quen thuộc, thì hiện giờ nhập khẩu Dạ Dao Quang liền kinh ngạc.
"Sư phụ, có phải rất dễ uống không? Đây chính là Sư nương biết được sư phụ ở chỗ này gặp gỡ yêu vật, lúc ta tới đã tự mình dặn dò ta mang theo, chính là để phòng ngừa vạn nhất sư phụ tổn hại nguyên khí." Càn Dương kéo dài giọng, đôi mắt còn cố ý vô tình liếc Đan Cửu Từ nói, "Thế gian này hiểu sư phụ nhất chỉ có Sư nương!"
