Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 900: Bữa Sáng Tình Yêu

Cập nhật lúc: 25/01/2026 16:29

Chờ Dạ Dao Quang tới Thuần Vương Phủ, mới biết được Ôn Đình Trạm đã đi Ninh An Vương Phủ tìm nàng. Nhìn Tiêu Sĩ Duệ đang cực lực che giấu nhưng sắc mặt vẫn không tốt, Dạ Dao Quang biết được hắn chỉ sợ đã biết cái c.h.ế.t của Minh Đức Thái T.ử không đơn giản, vì thế liền hỏi một câu: “A Trạm đi bao lâu rồi?”

“Mới mười lăm phút.” Tiêu Sĩ Duệ trả lời.

Dạ Dao Quang duỗi tay vỗ vỗ bờ vai của hắn: “Người c.h.ế.t đã qua đời, ngươi phải nghĩ thoáng chút, đừng hành động theo cảm tình. Ngươi phải biết rằng ngươi là cốt nhục duy nhất của phụ vương ngươi, nếu ngươi có bất trắc gì... Ngươi liền phụ lòng hắn, lại ngẫm lại Thái T.ử Phi.”

“Yên tâm đi Dao tỷ tỷ.” Tiêu Sĩ Duệ giơ lên một nụ cười: “Ta tỉnh táo rồi, chỉ là đột nhiên biết được nội tình, trong lòng phẫn nộ mà thôi.”

“Ngươi minh bạch liền tốt, sớm chút nghỉ ngơi đi, ngày mai ngươi còn phải lâm triều đâu.”

Nói xong, Dạ Dao Quang liền trực tiếp rời đi, sắc trời không còn sớm, Tiêu Sĩ Duệ cũng không giữ lại.

Dạ Dao Quang đứng ở cổng lớn tính toán canh giờ, Ôn Đình Trạm hẳn là sẽ không ở Ninh An Vương Phủ chờ nàng. Nghĩ nghĩ, nàng vẫn nhanh ch.óng đi một vòng quanh Ninh An Vương Phủ, quả nhiên Ôn Đình Trạm không còn ở đó, vì thế lại trở về nhà mình, cơ hồ là cùng Ôn Đình Trạm cùng lúc về đến cửa nhà.

Hai người ở cổng lớn tương ngộ, không khỏi nhìn nhau cười. Ôn Đình Trạm đi đến gần, nắm tay Dạ Dao Quang: “Sự tình làm thỏa đáng rồi?”

“Phu nhân của chàng ra tay, có thể có chuyện gì làm không ổn sao?” Dạ Dao Quang phi thường tự đắc nói.

“Là là là, vi phu đáng đ.á.n.h, dùng từ không thỏa đáng.” Ôn Đình Trạm vội vàng nhận lỗi, lôi kéo Dạ Dao Quang đi vào phòng, “Ta hôm nay cũng đem chuyện Minh Đức Thái T.ử báo cho Sĩ Duệ. Cái c.h.ế.t của Minh Đức Thái T.ử liên lụy cực lớn, thả không nhất định Tụy Y phát hiện trên quần áo Thái T.ử có độc là có thể đủ chứng minh Minh Đức Thái T.ử nhất định là bị ám hại mà c.h.ế.t.”

“Nếu bọn họ ở khi Minh Đức Thái T.ử còn sống liền hạ độc trên xiêm y, như vậy những đồ vật Minh Đức Thái T.ử từng dùng qua, đều chôn cùng sao?” Dạ Dao Quang hỏi. Nếu không thì tổng sẽ lưu lại một tia dấu vết để lại chứ? Trước tiên phải biết rõ là loại độc gì, lại từ độc mà xuống tay tra xét, này cũng coi như là một manh mối.

“Chỉ sợ chỉ có Thái T.ử Phi trên tay còn để lại chút vật cũ.” Ôn Đình Trạm cũng không phải chưa từng nghĩ tới thông qua manh mối này để tra, nhưng những thứ Thái T.ử Phi giữ lại tất nhiên đều là đồ vật người khác không thể đụng vào, hơn nữa lưu lại bên người Thái T.ử Phi lâu như vậy, nếu có vấn đề, Thái T.ử Phi cũng sống không đến hôm nay. Nhìn Dạ Dao Quang có chút mỏi mệt, Ôn Đình Trạm nói, “Nàng chớ nhọc lòng những việc này, giao cho ta là được.”

“Được rồi, chàng trong lòng hiểu rõ là được.” Dạ Dao Quang cũng không muốn vì những việc này mà hao tổn tinh thần, nàng tin tưởng khi Ôn Đình Trạm cần nàng, tất nhiên sẽ nói cho nàng. Tiện đà nàng liền nghĩ tới chuyện khiến mình sốt ruột hôm nay, “Ta hoài nghi khẳng định là Nguyên Dịch lại giở trò, cứu người nọ đi.”

Đều bị nàng trọng thương, còn có thể chạy thoát, hơn nữa ngay cả nàng bói toán đều không tính ra được, thật là tức c.h.ế.t nàng. Hai đời nàng bói toán cho chính mình, còn chưa từng có tiền lệ không tính ra được.

“Đừng giận, rất nhanh vi phu liền thay nàng bức bọn họ lộ diện.” Ôn Đình Trạm vuốt mặt Dạ Dao Quang, nhẹ giọng trấn an.

Dạ Dao Quang cười cười, sau đó ngáp một cái: “Ta mệt quá, cũng buồn ngủ quá, ta đi nghỉ ngơi trước đây.”

“Ta đã bảo Ấu Ly chuẩn bị cho nàng nước tắm t.h.u.ố.c, đi giải lao rồi hãy nghỉ ngơi.” Ôn Đình Trạm cúi người đặt một nụ hôn lên trán Dạ Dao Quang.

Dạ Dao Quang mặt mày toát ra ý cười thỏa mãn mà lại ngọt ngào, gật đầu liền hướng phòng mình đi tới. Mới đi được hai bước, lại xoay người quay lại, ý bảo Ôn Đình Trạm mở tay ra, đem Dương Châu đặt vào lòng bàn tay hắn: “Cất kỹ.”

“Ừ.”

Dạ Dao Quang lúc này mới đi trở về phòng mình, quả nhiên nước tắm đang bốc hơi nóng, còn tản ra hương khí quen thuộc, nàng gấp không chờ nổi liền chui vào.

Mà Ôn Đình Trạm còn lại là nắm Dương Châu về phòng trước một chuyến, đem Dương Châu ném lên giường, sau đó cởi bỏ một thân áo bào Dạ Dao Quang làm cho hắn mặc ở nhà, một bên thay quần áo một bên nói: “Tự mình trở về đi, đừng hút Dạ Minh Châu của ta.”

Treo ở nóc giường, chiếu sáng toàn bộ căn phòng là một viên Dạ Minh Châu, Ma Quân nhanh ch.óng chui về trong Dương Châu: “Ta thấy a, phu nhân kia của ngươi ngày sau phải dùng đến Dương Châu còn nhiều lắm, ngươi cứ giấu giếm như vậy, có thể mỗi lần đều như hôm nay che lấp qua chuyện sao? Không bằng sớm chút thẳng thắn thì hơn.”

Ôn Đình Trạm đang cài nút áo ngầm, không mặn không nhạt liếc nó một cái.

“Được được, ta không nói nữa được chưa?” Ma Quân lập tức đầu hàng, “Ngươi không sợ ta chiếm đoạt thân xác ngươi sao?”

Tối nay Ôn Đình Trạm biết được Dạ Dao Quang cần dùng Dương Châu, liền trực tiếp để Ma Quân tiến vào thân thể hắn, để Kim T.ử đem Dương Châu mang cho Dạ Dao Quang. Trung gian lợi dụng một khoảng thời gian chênh lệch, trở về phủ một chuyến, đem Ma Quân ném vào trong Dạ Minh Châu.

Làm vậy chính là sợ hãi Dạ Dao Quang tới tìm hắn sẽ bại lộ, cũng lo lắng chính mình không đi tìm nàng mà về trước sẽ khiến Dạ Dao Quang hoài nghi. Chỉ vì giấu giếm Dạ Dao Quang, có thể nói là vừa tốn trí nhớ lại tốn thể lực.

Một lời nói dối cần ngàn vạn lời nói dối khác để lấp l.i.ế.m.

“Ngươi cứ việc thử một lần, ta đang cần cơ hội giải quyết ngươi.” Ôn Đình Trạm lãnh đạm nói một câu, liền một phen túm lấy Dương Châu rời đi.

Nếu Ma Quân thật sự đối với hắn sinh ý xấu, kia tốt nhất là hắn có mười phần nắm chắc xử lý gã, nếu không hắn liền không còn bất luận cái gì cố kỵ, cũng không cần tuân thủ lời hứa gì, trực tiếp đem tàn hồn cuối cùng của Ma Quân lộng c.h.ế.t, mọi nỗi lo về sau cứ như vậy nhẹ nhàng giải quyết.

Hắn là phàm nhân không sai, nhưng hắn cầu đến Cửu Mạch Tông, cầu đến Duyên Sinh Quan, không tin không có người giải quyết được Ma Quân.

Ma Quân ngoan ngoãn không nói, hắn đường đường là một Ma Quân, lại nghẹn khuất như vậy. Sớm biết rằng Ôn Đình Trạm là khúc xương cứng như vậy, hắn lúc trước liền không nên gặm, cái này thì hay rồi, xương cốt không gặm được, ngược lại mẻ cả răng!

Ôn Đình Trạm đi thư phòng, Dạ Dao Quang đã tắm xong, thoải mái dễ chịu nằm ở trên giường. Ấu Ly đốt hương cho nàng, ngày hôm sau nàng lại ngủ đến mặt trời lên cao. Vừa mới dậy, còn đang rửa mặt, liền nghe được Ấu Ly nói: “Cô nương mau rửa mặt, thiếu gia hôm nay sáng sớm đã hầm canh gà cho người, còn nóng đấy.”

“A Trạm đâu?” Dạ Dao Quang liền hỏi.

“Thiếu gia đi thượng triều rồi.” Ấu Ly tựa hồ minh bạch Dạ Dao Quang nghi hoặc, “Thiếu gia tự mình bốc t.h.u.ố.c, đem gà hầm xong nước đầu tiên, liền phân phó cho nô tỳ.”

“Kia cũng phải tốn không ít thời gian.” Dạ Dao Quang lầm bầm nói.

Chén t.h.u.ố.c bổ nguyên khí này, trải qua Ôn Đình Trạm cải tiến, dùng ba thang d.ư.ợ.c liệu. Thang đầu tiên hầm gà xong liền vớt gà ra, sau đó dùng nước cốt đó hầm thang t.h.u.ố.c thứ hai, lại dùng một con gà khác hầm thang t.h.u.ố.c thứ ba, cuối cùng hai đạo canh hợp lại cùng nhau để hầm.

Tuy rằng tốn công sức, nhưng hiệu quả bổ nguyên khí thật là hoàn toàn không thua kém Cố Nguyên Đan của Mạch Khâm, đặc biệt là sau khi hầm đi hầm lại như vậy, chẳng những hương vị tươi ngon, còn không có một chút dầu mỡ, Dạ Dao Quang rất thích ăn.

Vì thế rửa mặt xong liền gấp không thể chờ phân phó Ấu Ly: “Mau bưng lên cho ta.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.