Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 931: Ngũ Hành Trận
Cập nhật lúc: 26/01/2026 03:18
Dạ Dao Quang lúc này mới phản ứng lại, chuyện lần trước bệ hạ sở dĩ hoàn toàn không nghi ngờ nàng và Ôn Đình Trạm, chính là vì bọn họ hoàn toàn không cần phải đi hãm hại người của Nguyên Quốc Sư, giữa hai bên không có bất kỳ xung đột lợi ích và mâu thuẫn nào, nếu không ngay từ đầu chỉ có vợ chồng họ diễn kịch, bệ hạ chưa chắc sẽ không nghi ngờ.
Vì thế gật đầu: "Là ta suy xét không chu toàn."
"Nàng đi nghỉ một lát đi." Ôn Đình Trạm nhẹ nhàng nắm vai Dạ Dao Quang.
Vốn định phản bác, Dạ Dao Quang nghĩ cũng không vội nhất thời, vì thế gật đầu. Nàng đi ngủ trưa, Ôn Đình Trạm đốt hương liệu cho nàng, đợi nàng tỉnh ngủ thì trời đã tối đen, Tiêu Sĩ Duệ đã đi rồi quay lại, hai người đang ở trong sân thương lượng một số chuyện trên triều đình.
Nhìn thấy Dạ Dao Quang, Ôn Đình Trạm vội vàng ngừng nói chuyện, lệnh cho Nghi Phương đi đem t.h.u.ố.c bổ nguyên khí hầm sẵn trong bếp nhỏ bưng tới cho Dạ Dao Quang, Dạ Dao Quang rửa mặt xong vừa lúc bưng một chén ấm nóng uống xuống, mới bắt đầu dùng bữa.
"Bệ hạ nói thế nào?" Dạ Dao Quang ăn cơm xong mới hỏi.
"Hoàng gia gia đã nổi giận lôi đình, gọi Nguyên Dịch tới răn dạy một trận, chuyện này hoàng gia gia để Nguyên Dịch âm thầm nhổ bỏ tai họa ngầm." Tiêu Sĩ Duệ dường như nghĩ tới cảnh tượng lúc đó, hả hê nói.
Vốn dĩ người tu luyện ở trước mặt người phàm, dù là ở trước mặt đế vương đều giữ giá, Nguyên Dịch vốn cũng có thể kiêu ngạo đứng sau lưng chỉ điểm giang sơn, bị Ôn Đình Trạm ép cho không thể không đứng ra, nhậm chức trong triều, nếu đã thành triều thần, bệ hạ nào còn khách khí?
Tưởng tượng đến bộ mặt nghẹn khuất của Nguyên Dịch, Tiêu Sĩ Duệ liền không phúc hậu cười ra tiếng.
Dạ Dao Quang cũng mỉm cười theo: "Nguyên Dịch một bụng ý xấu, tìm cho hắn chút việc làm, chúng ta cũng được thảnh thơi một thời gian, ta không muốn hắn gây chuyện lúc A Trạm làm quan lễ."
"Dao tỷ tỷ yên tâm, lần này hắn tất nhiên không có tâm sức." Tiêu Sĩ Duệ bảo đảm nói, "Hoàng gia gia vẫn quyết định đúng hẹn đến Ly Cung nghỉ mát, vẫn ở Cần Chính Điện thượng triều, làm phiền Dao tỷ tỷ phí tâm bố trí một phen."
"Đây đều là việc nhỏ." Dạ Dao Quang nghe xong còn khá bội phục Hưng Hoa Đế, không chỉ là tín nhiệm nàng, mà là khí độ và can đảm của một đế vương.
Cần Chính Điện từ thời Thánh Tổ đã là nơi thượng triều ở Ly Cung, nếu đột nhiên thay đổi địa phương, chỉ sợ sẽ khiến nhiều đại thần trong triều phỏng đoán, đặc biệt là ngày hôm trước bệ hạ gọi nàng tới, sau khi xua tan âm sát khí trong cơ thể bệ hạ, người trong triều nên biết Dạ Dao Quang đang làm gì thì gần như đều đã biết, vậy chắc chắn sẽ suy diễn lung tung, nghe nhầm đồn bậy, không chừng nghĩ ra Cần Chính Điện có thứ gì không sạch sẽ, oan án kinh thiên động địa, quỷ mị tàn nhẫn gì đó, dù sao não bổ là thứ đáng sợ nhất.
Thay vì làm cho lòng người hoảng sợ, để người của Nguyên Quốc Sư đang như hổ rình mồi thừa cơ mà vào, không bằng giả vờ không biết, vẫn như cũ, đây là một động không bằng một tĩnh.
Mặc dù biết Hưng Hoa Đế cũng không phải tín nhiệm nàng đến mức nào, chẳng qua là chắc chắn nàng không dám hại ông, mới có thể to gan như vậy, nhưng trong lòng Dạ Dao Quang vẫn vui vẻ, cho nên ăn uống no đủ, hồi phục cũng gần xong, coi như tắm rửa xong liền vẽ một lá Âm Dương Phù.
Lá Âm Dương Phù này, tác dụng rất nhiều, có thể che giấu âm dương của một vật, hiện tại tu vi của Dạ Dao Quang chỉ giới hạn ở việc dùng trên những vật không có dấu hiệu sinh mệnh, không thể dùng trên sinh linh. Cũng có thể thay đổi từ trường âm dương của một vật, tùy thuộc vào người thi pháp vận dụng như thế nào.
Mà Dạ Dao Quang vận dụng chính là che giấu âm dương chi khí của động T.ử Tinh, như vậy liền có thể đặt ở nơi đó, khiến cho giữa hai bên không có dấu hiệu bài xích.
Sau khi đặt xong động T.ử Tinh, mấy tòa khác cũng dán phù chú của mình, Dạ Dao Quang mới thu tay, bấm ngón tay tính toán thiên thời, vội vàng nói với Ôn Đình Trạm một câu, liền đi Dạ phủ.
Đều ở nam viên, cách cũng không xa, lúc Dạ Dao Quang trở về, là vội vàng đi xe ngựa, lại lấy năm tòa động T.ử Tinh, Tiêu Sĩ Duệ và Ôn Đình Trạm đều chưa nghỉ ngơi, đón ra nhìn thấy mấy tòa động T.ử Tinh này, liền hỏi: "Dao tỷ tỷ đây lại là làm gì?"
"Dùng mấy tòa động T.ử Tinh này, bố trí một cái Ngũ Hành Trận đơn giản." Dạ Dao Quang vừa chỉ huy hộ vệ dọn động T.ử Tinh ra, vừa trả lời Tiêu Sĩ Duệ, "Ngũ hành tuần hoàn, chính là đạo điều hòa. Hiện giờ chúng ta may mắn phát hiện một chỗ không ổn dưới lòng đất, nhưng chưa chắc nơi khác không có, nhưng Nguyên Quốc Sư tất nhiên đều đã động tay động chân, Ngũ Hành Chi Khí của ta căn bản không thể cảm ứng ra dị thường, Ly Cung chiếm diện tích quá lớn, tu vi của ta có hạn, không thể dùng T.ử Linh Châu từng tấc đi tìm, liền bày ra một cái Ngũ Hành Trận, ngũ hành tương sinh tương khắc, vạn vật đều có thể phân hóa thành ngũ hành, cho dù còn có nơi chúng ta xem nhẹ, cũng sẽ bị giảm bớt dưới Ngũ Hành Trận."
"Làm phiền Dao tỷ tỷ, ta tất nhiên phải về nói cho hoàng gia gia." Tiêu Sĩ Duệ vội vàng cảm kích nói.
"Ta có chút tật xấu, làm việc không làm thì thôi, làm thì phải làm cho tận thiện tận mỹ. Ngươi cũng không cần để trong lòng, nếu thật muốn cảm kích ta, thì lần sau Trọng Nghiêu Phàm ra ngoài cứ để ý giúp ta những kỳ trân dị bảo này là được." Động T.ử Tinh bố trí xong Ly Cung, gần như đã dùng hết, trên tay nàng cũng chỉ còn lại vài tòa.
"Chuyện này, không cần ta nói, Vĩnh Phúc hầu cũng sẽ không quên Dao tỷ tỷ." Tiêu Sĩ Duệ cười nói.
Từ khi Bách Lý Ỷ Mộng gả cho Trọng Nghiêu Phàm, tình cảm của vợ chồng Ôn Đình Trạm và Trọng gia ngày càng tăng. Đặc biệt là Dạ Dao Quang còn cứu con của Trọng Nghiêu Phàm.
"Trời không còn sớm, ngày mai lại khởi công, hai người các ngươi sớm nghỉ ngơi đi." Dạ Dao Quang sai người dọn động T.ử Tinh vào đặt xong, liền nói với Tiêu Sĩ Duệ và Ôn Đình Trạm.
Đêm đã khuya, trăng đã xế.
Tiêu Sĩ Duệ cũng quả thật có chút buồn ngủ, vì thế ba người liền ai về phòng nấy nghỉ ngơi tại ly cung.
Ngày hôm sau Dạ Dao Quang bố trí xong Ngũ Hành Trận tại ly cung, liền cùng Ôn Đình Trạm và Tiêu Sĩ Duệ rời đi, Tiêu Sĩ Duệ tự nhiên là phải về lo công vụ, Ôn Đình Trạm ở nhà chờ đợi quan lễ đến.
Thời gian thoáng qua, ngày này là sinh nhật của Ôn Đình Trạm, cũng là ngày bệ hạ dời giá đến nam viên. Trang viên của Ôn gia ở thôn Mã Gia liền náo nhiệt như hoàng cung.
Dạ Dao Quang cũng dậy từ sáng sớm, nàng đã phái người mời Chử đế sư đến ở từ ngày hôm trước, lão nhân gia ngủ không sâu, Dạ Dao Quang dậy cùng Chử đế sư đ.á.n.h quyền một lúc, mới đi tự mình giám sát nước tắm của Ôn Đình Trạm, đem đồng t.ử phục mà Ôn Đình Trạm mặc trước khi đội mũ đưa qua.
Sau đó lại đi tự mình kiểm tra một lượt quần áo Ôn Đình Trạm mặc khi đội mũ, tất cả đều là nàng tự tay từng đường kim mũi chỉ làm ra, bao gồm cả giày vớ.
Đợi đến khi mọi thứ chuẩn bị thỏa đáng, giờ giấc cũng gần đến, bắt đầu dâng hương, thiết án, tấu nhạc.
Rất nhanh liền đón khách, khách cũng không nhiều, khoảng ba năm mươi người, trong đó còn có mấy lão tộc nhân đức cao vọng trọng trong thôn, Dạ Dao Quang đứng trên ban công xa xa, tầm nhìn của nàng vừa vặn có thể thu toàn bộ nơi hành lễ trong tông miếu vào đáy mắt. Khi tiếng nhạc ngừng, toàn trường yên lặng.
Nàng nghe thấy xướng lễ xướng: "Ôn Đình Trạm hai mươi tuổi, lễ đội mũ thành nhân bắt đầu."
(Hết)
