Quý Cô Cừu Non Và Sói - Chương 12

Cập nhật lúc: 09/05/2026 04:16

Tiệm may mới mở không mấy nổi bật giữa hàng loạt cửa hàng san sát hai bên phố. Tấm biển hiệu màu xanh lá nhạt mới tinh tuy có thu hút ánh nhìn của vài người qua đường, nhưng vừa thấy đó là tiệm may, phần lớn cư dân vốn quen mua quần áo may sẵn giá rẻ cùng số ít người đã có thợ may quen thuộc liền nhanh ch.óng mất hứng thú. Họ cứ thế đi ngang qua, ai nấy bận rộn với công việc của riêng mình.

Thế nhưng, khi một chiếc xe việt dã màu đen sang trọng và uy nghi đỗ lại bên lề đường ngay trước tiệm may, khi từ trong xe bước xuống một sĩ quan quân hộ vệ với vóc dáng cao lớn, thẳng tắp, những người đi bộ vừa đi qua hay sắp đi ngang qua tiệm đều vô thức bước chậm lại. Chờ vị sĩ quan lộ diện ngắn ngủi ấy để lại hai lẵng hoa tươi lớn rồi lên xe rời đi, những người đứng xem từ xa lẫn gần, đặc biệt là các quý cô, ngay lập tức ùa tới trước tiệm may như những cánh bướm.

"Oa, là hoa thật này!"

"Thơm quá, đây là lần đầu tiên tôi thấy nhiều loại hoa quanh mình đến thế."

"Chỉ huy, là Chỉ huy Đông Thành của chúng ta tặng! Trời ơi, người lúc nãy chính là Chỉ huy, suýt chút nữa là tôi nhìn rõ mặt ngài ấy rồi!"

Khi người đầu tiên chú ý và đọc to danh tính người tặng hoa trên tấm thiệp, đám đông bị lẵng hoa thu hút đồng loạt nhìn về phía một người đàn ông và hai người phụ nữ đang bị họ chen lấn đến tận cửa tiệm. Những đôi mắt lớn nhỏ đều lấp lánh sự hiếu kỳ tột độ, tò mò không biết ba người này có quan hệ gì với vị Chỉ huy cấp S mạnh mẽ và bí ẩn của Đông Thành.

Lâm Nhân, người đang bị kẹp giữa chị dâu dũng cảm và anh trai còn nhát gan hơn mình, vừa căng thẳng vừa lo lắng. Cô sợ đám đông sẽ làm đổ lẵng hoa của Chỉ huy Sói, hoặc có ai đó quá bạo dạn nhân lúc lộn xộn rút mất vài bông, khiến cô không thể trả lại nguyên vẹn cho anh.

"Chị dâu, chị mang lẵng hoa vào cất trước đi." Lâm Nhân khẽ nói bên vai chị dâu.

Tống Lăng Sương xoay tay kéo cô lên phía trước, ấn vai Lâm Nhân rồi tươi cười giới thiệu với mọi người: "Chào cả nhà, đây là thợ may Tiểu Lâm của tiệm chúng tôi. Mọi người đừng thấy em ấy da mặt mỏng, ăn nói vụng về không giỏi tiếp khách mà lầm, thực ra tay nghề của em ấy cực kỳ giỏi đấy. Chỉ huy vì hài lòng với bộ đồ Tiểu Lâm may riêng cho ngài ấy nên mới gửi quà chúc mừng khai trương. Vậy nên mọi người muốn may đồ hay sửa đồ cứ tìm đến thợ may Tiểu Lâm của chúng tôi, đảm bảo sẽ khiến mọi người hài lòng!"

Liên quan đến chuyện làm ăn, dưới cái nhìn của bao nhiêu người, Lâm Nhân không còn tâm trí đâu mà lo cho hai lẵng hoa nữa. Cô để lộ nụ cười tuy có chút thẹn thùng nhưng tràn đầy sự chào đón và kỳ vọng, chủ động quảng bá: "Ngoài các loại vải tổng hợp thường thấy ở căn cứ, tiệm chúng tôi còn có một ít vải pha lông cừu thật và vải thuần cotton. Ai đến trước được trước, nếu mọi người thích có thể vào trong xem thử, tự thưởng cho mình một bộ đồ mới đón Tết."

"Lông cừu thật và thuần cotton? Các người mà cũng lấy được hàng sao?"

Tống Lăng Sương nở nụ cười bí ẩn: "Tất nhiên rồi, chúng tôi có một người bạn cung cấp hàng xịn ở khu trung tâm, Chỉ huy chính là khách hàng lớn do người bạn đó giới thiệu cho chúng tôi đấy."

Mọi người nghe vậy đều tin sái cổ. Dù sao thì chủ tiệm nào mà kết nối được với Chỉ huy chắc chắn phải có những mối quan hệ không hề tầm thường.

"Đi, vào trong xem thử."

Cửa tiệm nhỏ bé ngay lập tức bị một đống người tràn vào.

Lâm Nhân dẫn họ đến khu vực xem vải. Lâm Thịnh, người đang vô cùng căng thẳng đến mức không biết phải làm gì, bị vợ lườm một cái rồi nhắc nhở, anh liền vội vàng bám theo sau đám đông, đứng từ vị trí đó canh chừng xem có ai táy máy tay chân hay không.

"Một chiếc sơ mi thuần cotton mà giá tận 599 tích phân? Lớp vải mỏng dính thế này mà đắt quá vậy?"

"Hàng thuần cotton đúng là giá này mà, hàng giả cotton chỉ có 59 tích phân một chiếc thôi."

"Thế thì vẫn đắt, trong cửa hàng sơ mi giả cotton có hai ba chục tích phân là mua được rồi."

"Quần áo may công nghiệp số lượng lớn nhưng không thể đảm bảo vừa vặn với vóc dáng từng người, còn ở tiệm chúng tôi đều là may đo riêng cho từng vị khách."

"Thôi thôi, quần áo mặc được là tốt rồi, tôi không mua nổi đâu, đi làm đây."

Những người không mua nổi hoặc đơn giản là tiếc tiền chỉ đứng xem náo nhiệt một chút rồi rời đi. Có vài người vốn chưa từng được chạm vào vải thuần cotton hay lông cừu, nhìn thấy dòng người rút đi như nước thủy triều, sau một hồi do dự cũng bỏ đi. Chỉ còn lại một phụ nữ trung niên ăn mặc sành điệu, tay chạm vào mẫu vải len pha lông cừu mà không nỡ rời tay. Nhưng vì đang vội, bà bàn bạc với Lâm Nhân: "Tôi làm việc ở bệnh viện, phải đi ngay bây giờ. Tôi có thể đặt trước một chiếc áo len màu trắng được không? Chiều tối tan làm tôi sẽ qua đo kích thước."

Dĩ nhiên là được, Lâm Nhân mỉm cười kết bạn với bà.

Nhờ hai lẵng hoa tươi dẫn khách, đến giờ chính thức khai trương lúc chín giờ, Lâm Nhân đã liên tiếp tiếp đón vài đợt khách qua đường. Trong đó, một người dì có khí chất ngoài năm mươi tuổi đã mạnh tay đặt hai chiếc áo khoác nữ pha lông cừu và hai chiếc áo len nam. Số đo của dì được lấy ngay tại chỗ, còn ba bộ kia phải đợi sau bữa tối mới đo, ngoài ra còn có hai cô gái trẻ hẹn tối nay qua lấy số đo.

Lâm Nhân thêm thông tin liên lạc của những khách hàng tiềm năng này vào "Nhóm khách hàng" trên vòng tay. Do quy tắc sắp xếp theo chữ cái đầu, khách hàng đầu tiên của cô - "Ngài Diệp Quy" - tự động bị đẩy xuống vị trí cuối cùng trong nhóm.

Anh trai đã vội vã đến trung tâm thương mại. Sau giờ cao điểm đi làm, người rảnh rỗi đi ngang qua phố cũng ít dần. Tranh thủ lúc tiệm vắng khách, Lâm Nhân định ra thu hai lẵng hoa vào.

Tống Lăng Sương ngăn cô lại: "Bày một tiếng cũng là bày, bây giờ em thu vào thì lúc trả lại hoa cũng đã héo bớt rồi, chẳng có ý nghĩa gì. Chi bằng cứ coi như quà tặng mà nhận lấy, bày thêm bảy tám ngày nữa để tận dụng triệt để."

Lâm Nhân nhắc nhở chị dâu: "Lẵng hoa kiểu này, mỗi lẵng phải mất năm sáu nghìn tích phân đấy. Em với anh ta không thân không thích, sao có thể nhận món quà khai trương nặng ký thế này?"

Tống Lăng Sương: "Đường đường là Chỉ huy cấp S, tùy tiện g.i.ế.c mười con dị thú cấp A là đủ mua hai lẵng hoa này rồi. Có lẽ anh ta chẳng coi số tích phân đó ra gì đâu, hoàn toàn là tặng hoa khai trương theo phép lịch sự xã giao thôi. Nếu em thật sự để tâm thì miễn phí luôn bốn bộ quần áo kia cho anh ta, rồi may thêm cho anh ta một chiếc áo khoác đại y vải pha lông cừu nữa là coi như bù trừ xong."

Tính toán thì là vậy, nhưng Lâm Nhân vẫn lộ vẻ không vui. Vải xịn của cô là để đổi lấy tích phân cần thiết, đổi lấy hai lẵng hoa chỉ để ngắm được mấy ngày thì có ích gì? Tuy rằng chúng giúp dẫn khách, nhưng cô chỉ cần quảng cáo có lông cừu và thuần cotton cũng đủ thu hút người rồi, mà lượng khách tiềm năng đó còn nhiều hơn hẳn những người đi đường bị lẵng hoa hấp dẫn.

Tống Lăng Sương b.úng nhẹ vào cái má mềm mại của cô: "Đồ tốt thường bị người ta dòm ngó. Một chiếc áo khoác pha lông cừu của em bằng cả tháng lương của người khác. Mình thấp cổ bé họng, ngộ nhỡ có kẻ nhận đồ xong không trả tiền nốt thì sao? Có kẻ xông vào tiệm cướp bóc thì sao? Thậm chí có kẻ không ham tiền mà ham sắc, động tay động chân với em thì sao? Chẳng lẽ em trông chờ chị ngày nào cũng ở lại tiệm bảo vệ em?"

Tân nhân loại bị ảnh hưởng bởi tính thú của tinh thần thể nên dễ bốc đồng phạm tội hơn. Tống Lăng Sương đã tìm hiểu rồi, trong bốn khu ngoại thành, an ninh ở Đông Thành đúng là tốt nhất, nhưng trung bình mỗi ngày vẫn báo cáo hơn hai mươi vụ cướp giật.

Nếu Diệp Quy không tự tìm đến, Tống Lăng Sương sẽ chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện bám víu anh ta. Cô có thể xây dựng quan hệ tốt với Thôi Luyện để mượn uy thế binh lính hộ vệ, chờ sau khi cô gia nhập quân hộ vệ càng có thể trực tiếp mượn danh nghĩa quân đội để bảo vệ hai chú cừu nhỏ ở nhà. Nhưng bây giờ Diệp Quy đã tự mình tìm đến, cái danh Chỉ huy của anh ta còn có tác dụng hơn cả hai vạn quân hộ vệ Đông Thành cộng lại, tại sao Tống Lăng Sương lại không dùng?

Đừng nói đến chuyện sĩ diện hay lòng tự trọng, đối với cô, không có gì quan trọng bằng sự an toàn của Lâm Thịnh và Lâm Nhân.

Đúng là Diệp Quy tuyệt đối không phải kẻ làm việc thiện vô điều kiện, nhưng mối nguy hiểm từ một vị Chỉ huy là có thể lường trước được, còn vô số cư dân Đông Thành có thể biến thành dã thú ức h.i.ế.p hai anh em bất cứ lúc nào thì không thể dự báo, cũng chẳng thể đề phòng.

"Cái này gọi là mượn oai hùm (sói), bán lông cừu." Giải thích xong ý định của mình, Tống Lăng Sương còn nói đùa một câu.

Lâm Nhân ngay lập tức bị chị dâu thuyết phục. Nếu thực sự có thể dùng lông cừu mà hai anh em năm nào cũng xén được để đổi lấy sự bảo hộ từ cái danh của Chỉ huy Sói, đổi lấy sự an toàn cho hai anh em và giúp chị dâu yên tâm làm việc chị thích, thì cô bớt kiếm đi một khoản tích phân cũng có xá gì đâu?

"Uống ngụm nước đi, nãy giờ chị nói suốt rồi." Lâm Nhân lấy từ trong không gian ra bình trà mật ong hoa bưởi pha từ sáng, rót một ly cho chị dâu – người đang túc trực ở cửa tiệm làm nhiệm vụ quảng cáo cho những người qua đường xem náo nhiệt. Nhiệt độ trà hơi nóng, rót ra ly trong thời tiết này là vừa vặn để uống ngay.

Tống Lăng Sương bưng ly nước màu vàng kim, nhớ lại cảnh tượng t.h.ả.m hại khi cô bị ong rừng đốt sưng vù cả đầu để lấy được tổ ong năm xưa. Cô vô thức xoa sống mũi, thầm nghĩ mình nhất định phải tìm cho "Cừu nhỏ" một người bạn đời có sức chiến đấu ít nhất là cấp A, rồi bắt người đó thể hiện thật tốt để chứng minh tình cảm dành cho Cừu nhỏ không thua kém gì bà chị dâu này, khi đó cô mới yên tâm giao em gái cho hắn.

.

Vì đã nhận quà của Chỉ huy Sói, Lâm Nhân tranh thủ lúc rảnh gửi tin nhắn cho đối phương: 【Cảm ơn món quà của ngài Diệp, đặt ở cửa tiệm trông rất đẹp, cũng giúp chúng tôi thu hút được nhiều khách hàng. Có điều lẵng hoa quá quý giá, tôi không thể nhận không của ngài được. Thế này đi, bốn bộ quần áo kia tôi tặng hết cho ngài. Đến tháng Ba có vải mới, tôi sẽ tặng ngài thêm một chiếc áo khoác đại y bằng lông cừu thuần chủng, ngài Diệp có thể để dành đến mùa đông năm sau mặc.】

Một chiếc áo khoác lông cừu thuần chủng để đền đáp hai lẵng hoa của anh, phần còn lại coi như trả ơn việc mượn danh tiếng.

Diệp Quy: 【Lẵng hoa là quà đáp lễ cho hai chiếc sơ mi thuần cotton cô tặng tôi, không cần cô phải tặng lại gì nữa.】

Lâm Nhân ngẩn ra. Hóa ra lúc đó anh nhận lời không chút khách khí là vì đã tính sẵn chuyện trả lễ rồi sao?

Lâm Nhân: 【Thế sao được, sơ mi vốn là quà tôi cảm ơn ngài đã cứu chúng tôi ở ngoài thành, không phải để cầu quà đáp lễ.】

Diệp Quy: 【Quân hộ vệ Đông Thành cứu người không cầu báo đáp. Tôi nhận sơ mi của cô là nhận lấy thiện ý của cô, đồng ý tiếp tục qua lại với cô.】

Thiện ý?

Lâm Nhân đỏ mặt vì từ ngữ vốn mang hàm ý mập mờ khi dùng giữa hai người khác giới này. Không phải "thiện ý" kiểu đó, cô chỉ đơn thuần muốn bày tỏ lòng cảm ơn thôi!

Khốn nỗi "thiện ý" cũng có nghĩa là bày tỏ sự thân thiện. Lâm Nhân đọc đi đọc lại tin nhắn của Chỉ huy Sói từng chữ một, vẫn không phân biệt nổi từ "thiện ý" của anh rốt cuộc mang hàm nghĩa nào.

Dù thế nào đi nữa, Lâm Nhân phải giải thích cho rõ: 【Tôi biết các ngài không cầu báo đáp, nhưng tôi cũng thật lòng muốn cảm ơn ngài.】

Diệp Quy: 【Tôi chấp nhận. Nhưng nếu sơ mi cô tặng chỉ đơn thuần là tạ lễ, tôi sẽ không nhận.】

Lâm Nhân bất lực buông thõng cánh tay.

Diệp Quy: 【Xem ra là tôi hiểu lầm rồi, cô không muốn tiếp tục qua lại với tôi.】

Lâm Nhân đúng là không muốn, nhưng lời của chị dâu đã khiến cô quyết định phải tranh thủ giữ chân Chỉ huy Sói như một khách hàng lâu dài và ổn định, vậy nên không thể làm quan hệ trở nên căng thẳng.

Lâm Nhân: 【Không có ạ, chỉ là địa vị của ngài Diệp quá cao, tôi không muốn để lại ấn tượng là mình muốn bám rễ cao sang. Giống như lẵng hoa ngài tặng, giá trị vượt xa chiếc sơ mi tôi tặng, điều này khiến tôi được lợi quá nhiều, tôi thấy hổ thẹn khi nhận.】

Diệp Quy: 【Giá trị của hai lẵng hoa đối với tôi không bằng giá trị của hai chiếc sơ mi đối với cô. Vì vậy, sơ mi của cô có ý nghĩa hơn nhiều, tôi rất trân trọng. Cũng xin cô đừng dùng tích phân để đong đếm nặng nhẹ của hai món quà.】

Lâm Nhân thật sự không biết phải nói gì thêm nữa.

Diệp Quy: 【Thích hoa không?】

Lâm Nhân: 【Thích ạ. Vậy thì xin cảm ơn ngài Diệp.】

Diệp Quy: 【Ừm, hẹn gặp lại vào thứ Năm.】

Thứ Năm, ngày 28 tháng Chạp, là ngày Lâm Nhân hẹn giao quần áo cho anh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Quý Cô Cừu Non Và Sói - Chương 12: Chương 12 | MonkeyD