Quý Cô Cừu Non Và Sói - Chương 5
Cập nhật lúc: 09/05/2026 04:15
Xem xong hai vụ vi phạm giao thông bên ngoài, Lâm Ân mới chú ý đến tiếng xào nấu phát ra từ căn bếp của nhà mới.
Cái bụng cũng phối hợp biểu tình bằng một cơn đói, Lâm Ân tìm thấy chiếc vòng tay liên lạc để ở đầu giường tối qua, phát hiện đã gần 12 giờ trưa. Cô vội vàng rời phòng.
Cửa phòng ngủ chính đối diện đang mở toang, bên trong không có ai, vẫn là cách bài trí đơn giản như tối qua: chỉ có một chiếc giường và một tấm rèm cửa.
"Tiểu Dương dậy rồi à? Mau đi rửa mặt đi, cơm sắp xong rồi đây."
Lâm Ân đi ra phòng khách, thấy không gian nhỏ nhắn giờ đã có thêm một bộ sofa gỗ ba chỗ ngồi và bàn trà đồng bộ. Chị dâu đang thong thả tựa lưng vào ghế, một tay giữ vòng tay, tay kia lướt nhanh trên màn hình, chăm chú không rời mắt. Trong căn bếp nhỏ sát lối ra vào, anh trai đang thắt tạp dề xào nấu, mùi thức ăn hấp dẫn len qua khe cửa kính lùa bay ra ngoài.
Căn cứ và nhà mới đầy lạ lẫm, nhưng anh trai và chị dâu vẫn thật thân thuộc.
Lâm Ân mỉm cười đi vào nhà vệ sinh. Khi chải đầu, cô thấy mình trong gương mắt sáng da hồng, giống hệt như mỗi sáng thức dậy ở căn cứ Hòa Bình trước kia.
"Chị dâu đang xem gì thế?" Lâm Ân ngồi xuống cạnh Tống Lăng Sương, nghiêng đầu nhìn vào mặt đồng hồ của chiếc vòng tay.
Tống Lăng Sương đáp: "Quy tắc căn cứ Định Thành, chị sắp xem xong rồi. Lát nữa chị sẽ chọn vài điều trọng điểm nói cho hai đứa, chỗ còn lại xem hay không cũng được, đều là mấy điều luật pháp kỷ luật thường thấy, hai đứa chắc chắn sẽ không vi phạm đâu."
Có đến hàng nghìn điều lệ lớn nhỏ, nếu không phải tối qua Lâm Thịnh quấn quýt lấy chị, Tống Lăng Sương thức đêm thêm chút nữa là đã xem xong rồi.
Lâm Ân quả thực không có hứng thú với những dòng chữ nhỏ chi chít đó. Dù sao cô cũng là người an phận, chỉ cần nhớ kỹ vài điều chị dâu nhắc nhở là đủ.
Cô lấy bàn ghế gỗ từ trong không gian ra đặt vào phòng ăn, trải khăn bàn và bày biện đơn giản. Sau đó Lâm Ân vào bếp giúp một tay. Vài phút sau, gia đình ba người đã vây quanh bàn ăn, bắt đầu thưởng thức bữa trưa đầu tiên sau khi dời đến căn cứ Định Thành: một đĩa gà kho lớn và một tô canh rau xanh.
Thịt gà là loại gà biến dị do Tống Lăng Sương bắt được từ bên ngoài căn cứ Hòa Bình mang về nuôi, còn rau và gạo đều do Lâm Thịnh tự trồng ở sân sau. Hình thái đại miên dương (cừu lớn) khi biến thân của Lâm Thịnh chiến lực không cao, tay nghề may vá cũng bình thường, nhưng trình độ trồng trọt và nấu nướng thì thuộc hàng nhất lưu. Chỉ là những món gia đình đơn giản nhưng anh làm rất thơm ngon. Việc Tống Lăng Sương từ bỏ bao nhiêu hộ vệ binh cấp A để chọn Lâm Thịnh, có đến năm phần công lao thuộc về tài nấu nướng của anh.
Dĩ nhiên, lúc đầu Lâm Thịnh còn không chịu cơ. Anh lén chê với em gái là Tống Lăng Sương có ánh mắt hung dữ, tinh thần thể cũng hung dữ. Mỗi lần gặp Tống Lăng Sương anh đều cố ý đi đường vòng, vậy mà chị vẫn bám riết không buông. Anh là người thì chị là người, anh biến thành cừu lớn chạy thì chị biến thành ch.ó Border Collie đen trắng đuổi theo.
Cả hai cảnh tượng này Lâm Ân đều đã tận mắt chứng kiến. Đừng nói con cừu bị đuổi thấy sợ, ngay cả người đứng xem như cô cũng sợ con ch.ó Border kia sẽ nổi giận mà ngoạm cho anh trai một phát. Cứ thế kẻ chạy người đuổi vài lần, anh trai liền đồng ý làm bạn đời của Tống Lăng Sương. Lý do là quá sợ rồi, thay vì chờ đến ngày bị c.ắ.n thật, chi bằng sớm thuận theo con ch.ó Border cho xong.
Đây không phải Lâm Thịnh nói quá, mà ở Tân Kỷ Nguyên quả thực đã từng xảy ra vụ án hung thủ có tinh thần thể hệ ăn thịt, vì bị từ chối nhiều lần mà đem lòng oán hận, lúc ở dạng thú đã c.ắ.n c.h.ế.t và ăn thịt đối phương. Thậm chí, từ thời kỳ biến đổi khí hậu trăm năm trước, khi Tân Nhân Loại phải duy trì dạng thú trong thời gian dài, ăn thực vật và thịt sống để sinh tồn, những kẻ có tinh thần thể ăn thịt không săn được dị thú tự nhiên đã ra tay sát hại chính đồng loại đang ở dạng thú.
Mãi đến khi các căn cứ lớn nhỏ được thành lập, Tân Nhân Loại mới quay lại với văn minh. Nhưng vẫn có một bộ phận nhỏ những kẻ khát m.á.u thà bị căn cứ trục xuất chứ không chịu từ bỏ bản tính hoang dã, khăng khăng rằng việc từ người biến thành thú là tiến hóa cao cấp, còn việc cố quay lại làm người và duy trì văn minh là tự nguyện thoái hóa, là nhu nhược.
May mắn thay, đại đa số Tân Nhân Loại vẫn thích làm người. Họ coi dạng thú chỉ là phương thức tiến hóa để thích nghi với môi trường và chống lại dị thú. Người dân vào căn cứ biến thân chủ yếu là để thuận tiện đi lại, làm việc, hoặc đối phó với thời tiết nóng lạnh cực đoan.
Trong lúc ăn, Tống Lăng Sương phổ biến cho hai anh em vài điều quy tắc căn cứ mà chị đã lọc ra:
Điều 1: Nghiêm cấm phân biệt đối xử chủng loại tinh thần thể trong căn cứ. (Ví dụ: Người có tinh thần thể mãnh thú không được khinh miệt người có hệ thú yếu; cùng là hệ thú yếu thì hệ cừu, thỏ không được khinh hệ chuột, ếch...)
Điều 2: Nghiêm cấm cố ý gây thương tích hoặc g.i.ế.c người, bất kể là ở dạng người hay dạng thú.
Điều 8: Bất kể dạng người hay dạng thú, nghiêm cấm để lộ cơ quan s.i.n.h d.ụ.c và các bộ phận nhạy cảm ở nơi công cộng, trừ trường hợp khẩn cấp tự vệ hoặc cứu người.
Lâm Ân sực nhớ: "...Vừa nãy em thấy một người ở dạng ngựa vì không mặc đồ mà bị cảnh sát giao thông bắt đấy."
Lâm Thịnh cảm thán: "Nghiêm ngặt thế cơ à, căn cứ Hòa Bình chẳng quản chuyện này, toàn dựa vào tự giác thôi."
Tống Lăng Sương liếc nhìn hai anh em. Chị ở trong căn cứ đôi khi bắt người sẽ tạm thời biến thành thú, còn hai anh em nhà họ Lâm ra ngoài hầu như đều giữ thân người. Chỉ có Lâm Thịnh là vì bị chị đuổi nên mới biến thành cừu vài lần. Tuy nhiên, Lâm Ân là một "con sâu tiền", phát hiện ra quần áo lông cừu rất được ưa chuộng vào mùa thu đông, nên để kiếm tiền, cứ bốn tháng một lần cô lại kéo Lâm Thịnh ra xén lông. Hai anh em mỗi người một phòng, người cầm kéo dĩ nhiên là chị dâu.
"Chị cười gì thế?" Lâm Thịnh chú ý thấy khóe miệng bạn đời vui vẻ nhếch lên.
Tống Lăng Sương: "Chị cười là hai đứa có phải lại sắp đến kỳ xén lông rồi không, đã là tháng Chạp rồi đấy."
Lâm Ân: "...Ở đây lạnh quá, mùa đông không xén nữa, đổi thành cuối tháng Hai và cuối tháng Tám xén một lần vậy."
Từ người biến thành thú thường, sự phát triển lông của dạng thú cơ bản tuân theo quy luật tự nhiên. Nếu điều động tinh thần lực để phóng to thân thú, lông trông có vẻ nhiều hơn nhưng thực chất phần dư ra là năng lượng tinh thần lực, khi cắt xuống vẫn sẽ trở về trạng thái lông bình thường.
Kiếm tiền thì kiếm, nhưng hai anh em cũng phải đảm bảo giữ ấm cho bản thân.
Tống Lăng Sương nói tiếp: "Chị vừa lên mạng xem, người giàu trong căn cứ có thể chọn lắp sưởi ấm hoặc sưởi sàn trong nhà, nhưng đắt khủng khiếp, mở một tháng tốn đến hàng nghìn hàng vạn điểm tích lũy, hoặc là bản thân phải có nguồn than đá. Đa số cư dân thà biến thành dạng thú để ngủ đêm."
Lâm Thịnh thầm tặc lưỡi: "Thế thì tự mình có lông vẫn kinh tế hơn."
Không chỉ kinh tế mà có lông còn đẹp nữa. Em gái còn độc thân, không ngại dạng thú bị trọc mất hơn hai mươi ngày, chứ anh đã có bạn đời rồi, bạn đời lại đặc biệt thích tựa vào dạng thú của anh. Cũng chỉ có em gái thôi, chứ đổi lại là người khác bảo anh xén lông đổi tiền, anh nhất định không đổi.
Sau khi học sơ qua quy tắc căn cứ, bày biện xong nội thất nhà mới, hơn 1 giờ chiều, cả nhà ba người xuất phát đến phân cục đội trị an để bổ sung thủ tục đăng ký, sẵn tiện làm quen với môi trường xung quanh.
Bên ngoài các khu dân cư có rất nhiều cửa tiệm: quán ăn, tiệm quần áo, siêu thị, tiệm cắt tóc, tiệm giặt là... tên hiệu hiện lên rõ mồn một. Lâm Ân còn phát hiện ra một tiệm may, không kìm được mà nhìn thêm vài lần qua bên kia đường.
Tống Lăng Sương gợi ý: "Ở đây ngay cả dạng thú ra đường cũng phải mặc đồ, tiệm may và cửa hàng quần áo chắc chắn kinh doanh rất tốt. Đến lúc đó Tiểu Dương cũng thuê một cửa tiệm đi, tay nghề em giỏi, kiểu gì cũng kiếm được nhiều hơn đi trồng ruộng."
Lâm Ân gật đầu, cô chắc chắn sẽ tiếp tục nghề may, trong tay cũng có vốn để thuê tiệm.
"Anh đi mở tiệm với em nhé, một mình em hơi sợ." Lâm Ân nhìn anh trai đang đi bên kia của chị dâu.
Cô không sợ người, mà sợ có những khách hàng sẽ đặt đồ cho dạng thú của họ. Ở căn cứ Hòa Bình có một chị tinh thần thể sư t.ử cấp C, dạng người trí thức dịu dàng, nhưng mỗi khi thả tinh thần thể sư t.ử ra để đo kích thước đều khiến Lâm Ân căng thẳng một phen. Dù nam nữ có biệt anh trai không thể giúp đo đạc, nhưng biết anh ở ngay bên ngoài, Lâm Ân cũng sẽ thấy an tâm hơn.
Lâm Thịnh quả quyết: "Anh chắc chắn sẽ đi cùng em. Nhưng nếu tiệm không bận, anh cũng sẽ nhận thêm nhiệm vụ làm nông ở ruộng công của căn cứ, cố gắng kiếm đủ lương thực cho nhà mình."
Ba người vừa đi vừa nói, chẳng mấy chốc đã đến phân cục đội trị an cách đó hai cây số.
Thủ tục đăng ký yêu cầu xác nhận tinh thần thể của cả ba, Lâm Ân phối hợp thả con cừu nhỏ của mình ra.
Tinh thần thể khi tách rời là một dạng năng lượng bán trong suốt, có ý thức thú tính riêng, cần bản thể dùng ý niệm khống chế, nếu không sẽ dễ gây rắc rối. Thêm vào đó, việc thả ra như vậy sẽ liên tục tiêu hao tinh thần lực của bản thể, nên Tân Nhân Loại hoặc giữ thân người, hoặc giữ thân thú thường (không tốn năng lượng), rất ít khi thả riêng tinh thần thể ra ngoài.
Cừu nhỏ vừa ra đã rúc vào lòng Lâm Ân, cừu lớn cũng rúc vào lòng Lâm Thịnh, cái đầu cứng ngắc và đôi sừng cuộn suýt nữa thì húc ngã anh.
Con ch.ó Border đen trắng sủa một tiếng với cừu lớn, thế là cừu lớn ngoan ngoãn nằm rạp dưới chân Lâm Thịnh.
Nhân viên công tác rất thích những tinh thần thể ngoan ngoãn phối hợp thế này. Sau khi cho ba tinh thần thể vào khoang kiểm định để xác nhận cấp độ, họ đưa ba người đi khám sức khỏe. Kết quả vừa có, thủ tục đăng ký cũng hoàn tất.
Rời khỏi phân cục, mới hơn 3 giờ chiều.
Tống Lăng Sương sắp xếp: "Trước tiên xem quanh đây có cửa tiệm nào trống không, xem xong thì ra trung tâm thương mại mở mang tầm mắt."
Xung quanh Gia Hồ Lục Uyển trong bán kính một cây số có 9 khu chung cư cao tầng và một khu biệt thự. Các cửa tiệm bên ngoài 9 khu chung cư đều đang kinh doanh, còn bên ngoài khu biệt thự thì hoàn toàn không xây cửa tiệm.
Ba người đi vòng quanh khu biệt thự, đang lúc thất vọng nhìn cánh cổng phía Đông canh phòng nghiêm ngặt, một chiếc xe việt dã màu đen quen thuộc đột nhiên từ bên trong chạy ra. Chỉ trong một khoảnh khắc chạm mặt, cả ba người Lâm Ân đều nhận ra vị sĩ quan quân hộ vệ có ngũ quan lạnh lùng và khí trường mạnh mẽ trên ghế lái.
Đối phương chưa từng giới thiệu thân phận, nhưng nhìn thái độ của Thôi Luyện đối với anh ta, chắc chắn là một sĩ quan.
Ngay cả người hay quyết đoán như Tống Lăng Sương còn chưa nghĩ xong có nên vẫy tay chào không, thì chiếc xe đen đã rẽ về phía họ và nhanh ch.óng dừng lại bên cạnh.
Cửa sổ xe hạ xuống, Diệp Quy nhàn nhạt liếc nhìn hai anh em nhà cừu, hỏi Tống Lăng Sương: "Đến đây làm quen môi trường à?"
Tống Lăng Sương đáp: "Dạ vâng, sẵn tiện tìm xem có cửa tiệm nào trống không, không ngờ đi hết vòng một cây số quanh đây cũng không thấy."
Diệp Quy biết chị sắp vào quân hộ vệ, ánh mắt dời sang hai anh em: "Ai muốn mở tiệm?"
Lâm Thịnh không hiểu sao lại e sợ khí thế của anh ta, nép sau lưng bạn đời. Lâm Ân cũng muốn trốn, nhưng vì là người muốn mở tiệm, cô đành cố gắng đứng vững, nhỏ giọng: "Là em, em muốn mở một tiệm may."
Diệp Quy im lặng vài giây, đột nhiên đưa tay trái ra ngoài cửa sổ, mặt đồng hồ kim loại màu đen hướng về phía Lâm Ân: "Kết bạn đi, tôi sẽ lưu ý giúp cô, có tin tức sẽ báo."
Lâm Ân cảm thấy được ưu ái mà đ.â.m lo. Cô chẳng hề có ý định trèo cao hay nhờ vả vị sĩ quan này, là anh ta chủ động hỏi nên cô mới lịch sự trả lời thôi.
"Phiền anh quá, để chúng em tự tìm cũng được ạ. Nghe nói trong trung tâm thương mại tầng nào cũng có cửa tiệm, có lẽ ở đó sẽ có chỗ trống."
Vốn không quen làm phiền người lạ, Lâm Ân đã chọn cách từ chối khéo.
"Ừm, chúc may mắn." Vị sĩ quan trong xe có vẻ cũng chỉ vì đã giúp họ một lần nên thuận miệng đề nghị, bị từ chối xong anh liền lái xe rời đi.
Đợi chiếc xe việt dã biến mất nơi góc đường, Lâm Thịnh mới ghé sát em gái hỏi: "Sao em không kết bạn với anh ta? Có anh ta giúp chắc tìm sẽ nhanh hơn đấy."
Tống Sương lườm anh một cái: "Vô duyên vô cớ, người ta mắc mớ gì phải giúp cái ơn này? Nếu anh ta nhắm vào nhan sắc của Tiểu Dương, Tiểu Dương đồng ý chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới; còn nếu người ta chỉ khách sáo qua loa, mình lập tức bám lấy chẳng phải là không biết điều sao?"
Lâm Thịnh bị lườm đến rụt cả cổ. Nghĩ lại gương mặt lạnh băng của vị sĩ quan kia, bị em gái từ chối cũng không kỳ kèo, anh liền tin chắc đối phương chỉ khách sáo thôi, tuyệt đối không phải kẻ háo sắc thèm muốn em gái mình.
