Quỷ Heo Trả Thù - Chương 22
Cập nhật lúc: 08/01/2026 16:38
Giờ đây chúng tôi quyết định sẽ đi ngủ cùng với nhau. Nhưng rồi, khi màn đêm buông xuống, khi chúng tôi chìm vào trong giấc ngủ, thì chúng tôi đã nghe tiếng heo kêu dưới gầm giường. Điều này khiến chúng tôi tỉnh lại trong sự sợ hãi.
Lúc này cậu ấy đã lên tiếng nói với tôi rằng: “Này, cậu có nghe thấy tiếng gì không?”
“Ừ, mình có nghe thấy. Đó chính là tiếng của con heo mà? Và không lẽ là quỷ heo đến sao?”
Bạn cô nghe đến đây mà cảm thấy rùng mình, nhưng rồi cũng lên tiếng trả lời: “Này, cậu đừng có hù dọ tớ. Kiểm tra điện thoại xem thử là có phát nhạc tiếng heo không vậy? Chứ làm gì có ma quỷ ở đây?”
Tôi giờ đang kiểm tra điện thoại của mình nhưng không có, trong khi điện thoại của cậu ấy cũng vậy. Ngay lập tức, trong sự sợ hãi, chúng tôi liền chạy ra cửa cố gắng mở cửa. Nhưng cánh cửa đã đóng cứng rồi, làm chúng tôi mở không được. Điều này khiến chúng tôi hoảng sợ vô cùng...
Giờ đây, từ trên trần nhà bắt đầu có một cái bóng đen xuất hiện, sau đó nó dần bò xuống. Không là gì khác mà chính là con quỷ heo kia; nhìn nó thật gớm ghiếc và ghê rợn. Chốc lát, nó bật cười thật lớn mà nói: “Hahahaha, vợ yêu hãy về với anh. Và hôm nay anh sẽ khiến em phải trả giá khi dám phản bội anh!”
Tôi vô cùng hoảng loạn đến tột cùng. Tôi cùng với cậu ấy la hét lên để mọi người đến cứu, nhưng cũng chẳng có ai đến cả, bởi vì họ không tin tưởng chúng tôi. Trong khi con quỷ heo kia đã tiến đến chỗ bạn tôi, sau đó nắm lấy tay của cô ấy. Giờ đây nó cười ha hả, đưa tay cô ta lên miệng, rồi c.ắ.n đứt cánh tay của cô ta...
Tiếng la hét đầy đau đớn của cô ta vang lên. Trong sự hoang mang của cô Linh, lúc này lên tiếng: “Đừng g.i.ế.c c.h.ế.t cô ấy mà, tôi sẽ đồng ý đi theo ông. Và hãy tha thứ cho sai lầm của tôi được không? Tôi sẽ không bao giờ phạm sai lầm nào nữa. Làm ơn, đừng g.i.ế.c cổ!”
Hắn bật cười thật lớn, đã dùng hai tay của mình m.ó.c m.ắ.t của cô ta ra. Trong tiếng la hét đầy hoảng sợ của cô: “Aaa, mắt của tôi! Mắt của tôi! Tôi không nhìn thấy gì hết, đau quá...”
Linh nhìn thấy cảnh tượng ghê rợn này mà quỳ xuống. Linh không ngừng năn nỉ hắn mà bảo: “Đừng. Làm ơn hãy tha cho cô ấy. Cô ấy vô tội. Cô ấy không làm gì hết. Tôi sẽ đồng ý theo những lời nói của ông!”
Con quỷ heo bật cười thật lớn đáp: “Được, ta sẽ tha cho cô ta. Và đây chính là lời cảnh báo của ta dành cho ngươi. Nếu như ngươi dám tái phạm, thậm chí ai giúp đỡ ngươi, thì chắc chắn họ sẽ gặp chuyện như thế này...”
Tôi đồng ý theo lời của hắn. Chốc lát, hắn đã thả bạn tôi ra, trong khi cô ấy ngã xuống dưới mặt đất. Tôi ôm c.h.ặ.t lấy cô ấy vào lòng, khóc nức nở. Trong sự đau đớn của bản thân mình, tôi nói: “Xin lỗi, xin lỗi bởi những gì đã làm với cô, nhưng thật sự tôi không muốn làm chuyện này. Tất cả cũng chỉ là số phận. Và giờ tôi không biết phải làm gì hết. Tôi chỉ có thể cầu xin cho cô mà thôi!”
Linh cô lúc này hất Linh ra mà nói: “Tôi đã quan tâm yêu thương cô đến như vậy, thậm chí xem cô hơn là người nhà. Mà cô lại khiến chuyện này xảy ra với tôi. Tôi căm hận cô!”
Tôi khóc không biết phải nói làm sao với cô ấy cả. Sau một lát, con quỷ heo đó đã đến, nó ngay lập tức dùng chân của mình đá cô ta văng ra một bên, rồi nắm lấy tay của tôi mà bảo:
“Bây giờ hãy đi theo ta, nhanh lên. Chúng ta cần phải về và làm đám cưới với nhau nữa. Lúc đó em sẽ sinh cho ta một đàn con ha!”
Tôi trong sự bất lực của chính mình không biết phải làm gì, trong khi đôi bàn tay thì cảm thấy rất đau đớn. Chốc lát, hắn đã đưa tôi rời đi, còn bản thân mình thì rất lo lắng cho bạn...
Cứ thế tôi rời đi một lát không xa, vì sự lo lắng của hàng xóm khi không biết rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra, mà lại có những tiếng la hét đầy đau đớn thê lương như vậy. Vậy nên họ đã qua kiểm tra thử thì phát hiện bạn tôi nằm dưới mặt đất...
Máu không ngừng chảy ra từ mắt, với cánh tay đã bị đứt lìa. Thế là anh ta ngay lập tức lấy điện thoại gọi cảnh sát: “Alo, ở đây xảy ra án mạng, hãy mau đến đây đi!”
Cảnh sát đến nơi cùng với xe cấp cứu để điều tra vụ này, còn cô gái kia đã được đưa vào bệnh viện mà không biết sống hay c.h.ế.t...
Trong khi tôi vẫn không ngừng bị con quỷ heo đó đưa đi, chốc lát nó đã đưa tôi vào trong khu rừng già, và rồi cũng đến hang động kia. Tôi cảm thấy vô cùng rùng mình, khi bây giờ mình đã trở lại chốn cũ, mà không biết chuyện kinh dị gì sẽ xảy ra nữa đây...
Vẫn đang chìm trong những suy nghĩ của bản thân, thì hắn ném ra một cánh tay mà lúc nãy hắn lấy ở đó. Tôi cứ tưởng rằng hắn lấy để hắn ăn, nhưng không: Hắn lại nói với tôi rằng: “Này, bây giờ hãy ăn cánh tay này đi. Không ăn thì tao sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t nó khi quay trở lại căn nhà đó!”
Tôi chỉ có thể bất lực mà đồng ý. Ngay lập tức tôi cầm lấy cánh tay kia, nước mắt không ngừng chảy, mang theo sự kinh tởm đến tột cùng. Tôi cũng đã bắt đầu ăn cánh tay đó. Trong tiếng cười đầy hả hê của hắn, giống như một kẻ biến thái đang tận hưởng chiến lợi phẩm của mình. Sau khi tôi ăn xong cánh tay đó chỉ còn xương, hắn nói: “Được, cô làm như vậy là rất tốt. Và kể từ bây giờ chúng ta chỉ có thể ăn thịt người thôi...”
Nghe vậy, tôi sợ đến tột cùng. Tôi không biết bao giờ mới có thể thoát khỏi được con quỷ này, thậm chí tôi mong rằng mình sẽ không bao giờ ăn thịt người kinh tởm như vậy nữa...
