Quy Lai Mộng - 6
Cập nhật lúc: 20/07/2026 12:04
6.
Không khí rạng sáng trong mật thất ngôi miếu hoang ẩm thấp và lạnh ngắt.
Tiêu Cảnh Hành nhìn bàn tay đang run rẩy của Diệp Thanh Hoan đang giữ c.h.ặ.t lấy tay mình, sự nghi hoặc trong lòng dâng lên đến tột đỉnh.
Hắn hít một hơi thật sâu, gỡ tay nàng ra, thu hồi lại ý định đập khóa.
"Được, trẫm nghe nàng, không mở tại đây." Hắn quay sang ra lệnh cho thuộc hạ, "Mang chiếc hộp gỗ này về cung, phong tỏa nghiêm ngặt."
Hắn muốn tự mình tìm ra chiếc chìa khóa thích hợp để mở nó một cách đàng hoàng.
Diệp Thanh Hoan thấy vậy bèn âm thầm thở phào một tiếng, bờ vai căng cứng của nàng khẽ buông lỏng.
Nàng đứng lùi lại phía sau, nhưng ánh mắt vẫn thủy chung nhìn chằm chằm vào chiếc hộp gỗ màu đen đang được Cẩm y vệ cẩn thận bao bọc, thần sắc phức tạp vô cùng.
Trong ngự thư phòng, ánh nắng ban mai ch.ói chang cũng không xua tan được bầu không khí đè nén.
Thống lĩnh Cẩm y vệ dâng lên một mảnh giấy da dê cũ kỹ, vẻ mặt nghiêm trọng:
"Khởi bẩm bệ hạ, khi lục soát lại các mảnh chắp vá của biên niên sử cũ, vi thần tìm được một dòng ghi chép kỳ lạ."
"Đêm xảy ra hỏa hoạn ba năm trước tại Đông Cung, trong đó ghi rõ Thái t.ử từng tự mình xông vào biển lửa."
Tiêu Cảnh Hành nghe vậy liền sững sờ, đầu óc như bị giáng một đòn mạnh.
Hắn hoàn toàn không nhớ bản thân từng có hành động điên cuồng như thế.
Ký ức của hắn về đêm đó chỉ là hắn nhận được tin báo khi đang ở ngự uyển, lúc chạy đến thì Đông Cung đã thành tàn tích.
"Ngươi có chắc chắn bản chép tay này không bị sửa đổi?" Hắn gặng hỏi, giọng điệu đã lạc đi vì kinh hãi.
Cẩm y vệ lui xuống, để lại Tiêu Cảnh Hành một mình đối diện với khoảng không rộng lớn.
Hắn ngồi thụp xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu, cố gắng lục tìm trong trí nhớ của mình.
Nhưng cứ mỗi khi chạm đến khoảng thời gian đêm hỏa hoạn ấy, đầu hắn lại đau nhức như b.úa bổ.
Hắn chỉ nhớ mang máng một biển lửa ngùn ngụt bốc cao, khói đen mù mịt che khuất bầu trời.
Trong tai hắn văng vẳng tiếng ai đó đang gào khóc gọi tên mình, tuyệt vọng và bi thương.
Hắn nhớ có một bàn tay đầy m.á.u tươi đã nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo hắn.
Nhưng sau đó... mọi thứ hoàn toàn trống rỗng, không để lại bất kỳ một dấu vết nào.
Ký ức của hắn bị đứt đoạn một cách tàn nhẫn ngay tại thời khắc quan trọng nhất.
Trong tẩm điện ban đêm, ánh nến lay động soi tỏ dung nhan hai người.
Tiêu Cảnh Hành ôm Diệp Thanh Hoan vào lòng, đột nhiên trầm giọng hỏi một câu kỳ lạ:
"Thanh Hoan, nếu có một ngày... trẫm đột nhiên quên mất nàng thì sao?"
Diệp Thanh Hoan nghe vậy bèn khẽ bật cười, nụ cười dịu dàng như làn nước mát:
"Không đâu, bệ hạ sao lại nghĩ ngợi lung tung như thế."
"Chàng chưa từng quên thiếp, vĩnh viễn không bao giờ quên."
Tiêu Cảnh Hành nghe nàng nói vậy thì lòng dịu lại, ôm nàng c.h.ặ.t hơn, nghĩ rằng đó là lời thề nguyện yêu thương của nàng.
Hắn không biết rằng, câu nói ấy mang hai tầng nghĩa, hắn quả thực chưa từng quên tình yêu với nàng, hắn chỉ quên đi chính cái c.h.ế.t t.h.ả.m khốc của nàng mà thôi.
Tại kho lưu trữ mật phủ của Cẩm y vệ, các lối đi tối tăm sực mùi giấy mực cũ.
Thống lĩnh Cẩm y vệ vừa tìm thấy một tập danh sách chôn sâu dưới đống đổ nát, vội vã dâng lên Tiêu Cảnh Hành.
Đó là danh sách những người t.ử nạn tại Đông Cung ba năm trước.
Tiêu Cảnh Hành lật nhanh đến trang cuối cùng, nhưng sắc mặt hắn lập tức sa sầm xuống.
Phần dưới cùng của trang giấy đã bị ai đó dùng d.a.o cắt mất một khoảng lớn, chỉ còn sót lại một góc cháy dở.
Trên góc giấy loang lổ muội than ấy, chỉ còn đọc được một chữ: "Diệp..."
Ngay sau chữ đó, phần tên chính thức và thông tin danh tính đã bị ngọn lửa thiêu sạch, hoàn toàn không cách nào khôi phục.
Giữa đêm đen, phủ Thừa tướng vẫn được canh phòng cẩn mật, bầu không khí âm u.
Thừa tướng ngồi bên bàn trà, nghe tên thuộc hạ thân tín báo cáo tin tức mật từ cung đình gửi ra.
Khi nghe tin Tiêu Cảnh Hành đã mang được chiếc hộp gỗ về nhưng vẫn chưa mở ra, lão khẽ cười thành tiếng.
"Chưa mở sao? Vậy là mọi chuyện vẫn còn kịp."
Lão vuốt ròm râu dài, ánh mắt lóe lên tia sát khí lạnh lùng:
"Tiêu Cảnh Hành mất đi đoạn ký ức đó, hắn sẽ không biết cách mở hộp nếu không có chìa khóa."
Lão đứng dậy, ra lệnh bằng giọng tàn nhẫn:
"Sai người của ta lập tức gia tăng lực lượng, bằng mọi giá phải tìm ra chiếc chìa khóa đó trước."
Lão biết rõ, chiếc chìa khóa ấy hiện đang nằm ở một nơi mà hoàn toàn không một ai có thể ngờ tới.
Hoàng hôn buông xuống Đào Uyển, nhuộm một màu đỏ ối lên những đóa hoa đào nở muộn.
Diệp Thanh Hoan đứng dưới gốc cây già, lặng lẽ ngắm nhìn những cánh hoa đang lìa cành rơi rụng.
Nàng khẽ quay đầu lại nhìn Tiêu Cảnh Hành đang đứng phía sau, nhẹ giọng hỏi:
"Bệ hạ, nếu như một ngày nào đó thiếp không còn ở bên cạnh nữa, chàng vẫn sẽ sống thật tốt chứ?"
Tiêu Cảnh Hành bước tới, ôm lấy bả vai gầy của nàng, bật cười thành tiếng:
"Nàng lại nói lời ngốc nghếch gì thế? Trẫm đã nói sẽ lập nàng làm hậu, bảo vệ nàng cả đời."
Diệp Thanh Hoan nghe xong chỉ cười, nụ cười phảng phất vẻ xa xăm khôn nguôi.
Hắn chỉ nghĩ nàng lo lắng chuyện triều chính phản đối, hoàn toàn không hiểu được đây là lời từ biệt cuối cùng của nàng.
Nửa đêm, tẩm điện chìm vào sự tĩnh mịch, Tiêu Cảnh Hành nằm trên giường đột ngột rơi vào một trận ác mộng dữ dội.
Trong giấc mơ của hắn, ngọn lửa hung hãn đang thiêu rụi toàn bộ Đông Cung.
Hắn nhìn thấy chính mình đang quỳ giữa biển lửa, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy một thân thể đã bị cháy đen thui.
Hắn trong mơ khóc đến khản cả giọng, tiếng kêu gào xé lòng vang vọng khắp không gian tăm tối.
Nhưng bất luận hắn có cố gắng thế nào, hắn cũng không cách nào nhìn rõ được gương mặt của t.h.i t.h.ể trong lòng mình là ai.
"Không!"
Tiêu Cảnh Hành giật mình tỉnh dậy, hét lên một tiếng lớn, toàn thân mồ hôi đầm đìa, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng thở dốc dữ dội.
Ký ức thật sự trong đầu hắn như một con thú dữ, đang điên cuồng phá vỡ xiềng xích để trở lại.
Tiêu Cảnh Hành ngồi bật dậy trên giường, sắc mặt trắng bệch dưới ánh trăng mờ nhạt xuyên qua cửa sổ.
Diệp Thanh Hoan nhẹ nhàng bước đến bên cạnh, rót một chén nước ấm đưa cho hắn, ánh mắt đầy vẻ quan tâm.
Hắn đón lấy chén nước, giọng nói vẫn còn run rẩy chưa ổn định:
"Thanh Hoan... trẫm vừa mơ thấy một giấc mơ rất đáng sợ, trẫm thấy mình ôm một t.h.i t.h.ể cháy đen trong lửa."
Diệp Thanh Hoan nghe vậy bèn im lặng, căn phòng bỗng chốc rơi vào một khoảng lặng nghẹt thở.
Nàng đứng yên trong bóng tối rất lâu, đến mức Tiêu Cảnh Hành tưởng nàng đã ngủ đứng.
Lúc sau, nàng mới ngước mắt nhìn hắn, khẽ khàng hỏi một câu:
"Bệ hạ... nếu như giấc mơ ấy hoàn toàn là thật, chàng sẽ làm gì?"
Sáng hôm sau, ngự thư phòng tràn ngập bầu không khí khẩn trương tột độ khi Cẩm y vệ áp giải một người vào điện.
Đó là một lão thái giám già nua, tóc tai bạc trắng, hai chân run rẩy không đứng vững, chính là tổng quản Đông Cung năm xưa.
Ông ta đã trốn chạy và ẩn dật suốt ba năm qua, nay mới bị mật thám tìm thấy.
Vừa nhìn thấy Tiêu Cảnh Hành đang ngồi trên ngai cao, lão thái giám lập tức quỳ sụp xuống, toàn thân run bần bật như cầy sấy.
Lão ngước khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn lên, giọng nói khản đặc chứa đựng sự kinh hoàng tột cùng:
"Bệ hạ... Người cuối cùng ôm Diệp cô nương trong biển lửa..."
Nói đến đây, lão thái giám như cạn kiệt sức lực, hơi thở dồn dập rồi đột ngột ngất lịm đi.
Tiêu Cảnh Hành đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ, đầu óc oanh một tiếng lớn, lời nói của lão thái giám như sấm sét nổ ngang tai. Hắn không biết rằng, người ôm nàng chính là hắn.
Phía sau hắn, Diệp Thanh Hoan khẽ nhắm mắt lại, hai dòng lệ trong vắt lặng lẽ lăn dài, ánh mắt đong đầy nỗi đau xót khôn nguôi.
