Quỹ Nữ Gả Thay - 7
Cập nhật lúc: 15/06/2026 02:21
15
Vị trí hộ bộ thượng thư rơi vào tay tân khoa trạng nguyên Tề Hành.
Không ai ngờ vị trạng nguyên lang mới lên này lại có thể thăng quan liên tiếp.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, hắn đã ngồi lên vị trí hộ bộ thượng thư.
Bên ngoài đồn rằng hắn là môn sinh đắc ý của thừa tướng đại nhân.
Chính nhờ có thừa tướng đại nhân nâng đỡ, hắn mới có thể một bước lên mây.
Nào ngờ vụ án đầu tiên hắn đốc thúc điều tra sau khi nhậm chức lại là điều tra thái t.ử.
Có quan viên tố cáo thái t.ử kết bè kết đảng, tư lợi riêng, biển thủ quân lương.
Thánh thượng tuổi đã cao, thân thể ngày một sa sút.
Nhưng lòng người không chịu nhận già, điều người căm ghét nhất chính là hoàng t.ử nhân cơ hội uy h.i.ế.p đến địa vị của mình.
Bằng không, người cũng đã không xử nặng nhị hoàng t.ử như vậy.
Bây giờ thái t.ử lại xảy ra chuyện, thánh thượng nổi giận, sai người tra rõ.
Đích nữ phủ thừa tướng chính là thái t.ử phi đó!
Mọi người thấy người điều tra thái t.ử là Tề Hành, liền cảm thấy thái t.ử hẳn sẽ không sao.
Nào ngờ Tề Hành thật sự tra ra chứng cứ thái t.ử kết bè kết đảng, tư lợi riêng.
Thánh thượng hạ lệnh áp giải mọi người trong phủ thái t.ử vào Đại Lý Tự, chờ thẩm tra.
Thái t.ử bị điều tra, ta là thái t.ử phi đương nhiên cũng không thể may mắn thoát thân.
Trong thiên lao, nam quyến và nữ quyến bị giam riêng.
Thân phận ta tôn quý, bị giam một mình trong một gian lao phòng.
Nghe thấy tiếng bước chân truyền đến, ta nghiêng đầu nhìn sang.
Là đích tỷ.
16
Đích tỷ mặc hoa phục, khí thế ngời ngời đứng sừng sững trước mặt ta:
“Nhờ phúc thái t.ử phi, ta còn có cơ hội vào tham quan thiên lao một lần.”
Giọng điệu châm chọc trong lời nàng ta rõ ràng đến vậy.
Ta chỉ nhàn nhạt mỉm cười:
“Di nương đâu?”
Đích tỷ đắc ý nhìn ta:
“Muội muội lập công lớn như vậy, phụ thân đương nhiên phải ban thưởng hậu hĩnh cho di nương.”
Ý cười trong mắt nàng ta khiến tim ta giật thót, sắc mặt lập tức trắng bệch:
“Các ngươi đã làm gì di nương của ta? Chẳng phải ta đã làm theo lời các ngươi căn dặn, đặt sổ sách vào thư phòng của thái t.ử rồi sao?”
Đích tỷ bật cười mỉa mai.
Nàng ta vẫn còn là thất vương phi, vậy mà đã bày ra dáng vẻ của hoàng hậu.
“Muội muội căng thẳng làm gì, phụ thân chỉ ban cho di nương một lô trang sức thôi mà.”
“Chỉ cần muội muội nghe lời, phúc khí của di nương còn ở phía sau.”
Ta giận dữ gào lên:
“Các ngươi không giữ chữ tín, chẳng phải đã nói rõ rồi sao, ta giúp các ngươi lần này, các ngươi sẽ thả hai mẹ con ta đi!”
Ta càng phẫn nộ, nụ cười trên mặt đích tỷ càng đắc ý.
“Thái t.ử một ngày chưa c.h.ế.t, phủ thừa tướng một ngày không thể yên tâm.”
“Thân là thứ nữ của phủ thừa tướng, muội muội góp chút sức cho phủ thừa tướng thì có gì sai?”
Ta im lặng không nói, không muốn khuất phục.
Đích tỷ lại uy h.i.ế.p ta lần nữa:
“Không nghe lời, tin ta sai người làm nhục di nương ngươi không? Dù sao tiện nhân đó cũng dựa vào nhan sắc bò lên giường phụ thân, vốn là thứ lẳng lơ thấp hèn.”
Ta nghiến răng, nhìn chằm chằm nàng ta:
“Ngươi dám!”
Nàng ta lạnh lùng trừng lại ta:
“Ngươi cứ xem ta có dám hay không!”
Ta biết nàng ta dám, kiếp trước chẳng phải nàng ta đã bắt nạt di nương ta như vậy sao!
Ta nhắm mắt, chịu đựng cơn đau xé lòng, trầm giọng nói:
“Đây là lần cuối cùng.”
Nàng ta gọi Tề Hành đến:
“Tề đại nhân, nói cho thái t.ử phi biết nàng ta nên làm thế nào.”
Tề Hành lạnh lùng nhìn ta:
“Chứng cứ hiện có vẫn chưa đủ để định tội thái t.ử, nếu thái t.ử phi đứng ra chỉ chứng, thái t.ử chắc chắn bại không còn đường lui.”
Đích tỷ mỉm cười nhìn ta:
“Nghe thấy chưa, muội muội tốt của ta!”
Ánh mắt ta rối loạn, hoảng sợ ngã ngồi xuống đất, cả người như mất sạch sức lực.
17
Ngày hôm sau, lời khai do chính tay thái t.ử phi viết được dâng đến trước mặt thánh thượng.
Thánh thượng đại nộ, lập tức hạ chỉ phế truất vị trí thái t.ử Đông cung của Lý Trạch, giam cầm cả đời.
Thất hoàng t.ử thuận lợi bước lên vị trí trữ quân, tiền đồ sáng lạn.
Đích tỷ vui mừng quá đỗi, còn không quên đích thân đến ngục thăm ta.
“Tỷ tỷ, lần này người hài lòng rồi chứ?”
Đích tỷ càn rỡ nói:
“Tiện tỳ nhà ngươi cũng coi như có chút tác dụng.”
“Những việc tỷ tỷ bảo ta làm, ta đều đã làm, tỷ tỷ cũng nên thả ta và di nương của ta rồi, đúng không?”
Đích tỷ ngửa đầu cười lớn: “Thượng Quan Thanh Tước, ngươi không chỉ hèn hạ, ngươi còn ngu xuẩn.”
“Chỉ bằng cái đức hạnh này của ngươi, cũng xứng đấu với ta sao?”
“Hẹn kiếp sau gặp lại!”
Đích tỷ vừa định bước qua cửa rời đi, ta bỗng mở miệng:
“Tỷ tỷ, vị thánh thượng này của chúng ta trời sinh đa nghi. Nghe nói quốc sư đã tìm được bí phương cho người, sống thêm tám năm mười năm nữa cũng chẳng thành vấn đề.”
“Tỷ chắc chắn mình có thể chịu đựng đến ngày lên ngôi sao?”
Ta thậm chí còn điên cuồng nguyền rủa nàng ta:
“Đời này tỷ đừng hòng bước lên hậu vị!”
Trong mắt đích tỷ lóe lên vẻ âm độc:
“Chờ đó, ta sẽ để ngươi tận mắt nhìn thấy ta trở thành hoàng hậu thế nào, trở thành nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ ra sao!”
Nhìn bóng lưng đích tỷ phẫn nộ rời đi.
Ta nhàn nhạt mỉm cười.
Cá đã c.ắ.n câu rồi.
18
Trên yến tiệc phong thưởng thái t.ử cho thất hoàng t.ử, thánh thượng đột nhiên hộc m.á.u ngất xỉu.
Vô số thái y tràn vào cung, cuối cùng đều lắc đầu đi ra.
Thánh thượng đã bệnh tận xương tủy, t.h.u.ố.c thang vô phương cứu chữa.
Trấn Tây đại tướng quân dẫn binh mã bao vây hoàng thành, mỹ miều gọi là bảo vệ an nguy hoàng thành.
Thực ra tất cả mọi người đều biết, đây là đang chờ đến khoảnh khắc thánh thượng tắt thở, để thất hoàng t.ử có thể thuận lợi kế vị, trở thành quân chủ Vân quốc.
Đêm khuya, hoàng cung tĩnh lặng như c.h.ế.t.
